trên đầu, lộ ra khuôn mặt --- khuôn mặt gầy gò lạnh lùng, mũi ưng, hai mắt sắc bén.
"Thái sư đại nhân, tại sao ngài lại tự mình đến đây?" Đan Huệ cả kinh hít một hơi, vội vàng đưa Triệu thái sư vào đường trung, đánh thức Tâm Liên dậy, bảo nàng nấu nước châm trà.
Kỳ thật căn bản không có trà, chỉ là nước trắng.
"Tại sao ta lại tự mình tới?" Triệu thái sư thở dài: "Nếu ta phái người khác, đáng tin sao?"
Quan hệ của hắn trong hậu cung rất rộng, tuy Hồi Tâm viện là lãnh cung và được canh gác nghiêm mật, nhưng chỉ cần Đan Huệ không chạy trốn, thì vẫn có thể châm chước cho vào nói vài câu.
"Nói cũng phải, bọn nô tài chó chết đó, một người so với một người càng thêm vô dụng, một người so với một người càng thêm vụng về!" Đan Huệ tức giận đến môi trắng bệch, nàng hao tâm tổn sức bồi dưỡng một đám nô tài nằm vùng, kết quả một người cũng không dùng được!
"Tỷ tỷ thế nào?" Đan Huệ lạnh giọng hỏi, nàng cũng không phải lo lắng thật sự cho an nguy của Đan Lan, chỉ là muốn biết tình hình mà thôi.
"Bị cấm túc ở Tĩnh Tư am, không khác ngươi là mấy, chỉ là nơi đó còn khó vào hơn nơi này gấp trăm lần, vì thế ta không đến đó." Triệu thái sư nói.
Tĩnh Tư am trên danh nghĩa là am ni cô, thực tế chuyên dùng để giam lỏng nữ phạm.
"Một cái am ni cô còn khó vào hơn cả lãnh cung?" Đan Huệ khó hiểu hỏi.
"Hoàng hậu cho rằng ta sẽ vào đó liên lạc cùng phu nhân, vì thế bày binh bố trận rất cẩn thận, một con ruồi cũng không lọt qua." Triệu thái sư cười lạnh: "Nàng nhất định không nghĩ tới, ta không đi Tĩnh Tư am mà lại tới nơi này."
"Thái sư làm việc ta liền yên tâm." Đan Huệ phát sầu nói: "Tiếp theo chúng ta nên làm thế nào?
"Đương nhiên là cho chúng một kích!" Triệu thái sư nói: "Nếu bệ hạ tra xét, chắc chắn sẽ tra ra được rất nhiều nhược điểm của chúng ta, ẩn nhẫn thoái nhượng chẳng khác nào ngồi chờ chết."
"Phản kích thế nào?"
"Hôm nay hậu cung truyền ra một tin, Vân nhạc sư trượt chân ngã xuống nước, thái tử vạn phần nôn nóng, tự mình nhảy xuống cứu người." Triệu thái sư nói: "Nương nương cảm thấy chúng ta có thể lợi dụng chuyện này hay không?"
"Đúng rồi!" Đan Huệ vừa nghe liền bừng tỉnh đại ngộ.
Lúc trước nàng bị dẫn theo hướng "Hoàng hậu cùng Vân nhạc sư có tư tình" mà đi nhầm bước, chỉ nghĩ tới hướng này có rất nhiều chứng cứ, không nghĩ tới mình đã đi nhầm đường!
Cẩn thận nhớ lại, Vân nhạc sư kia sợ nữ nhân, cùng thái tử ở chung một phòng, nghe nói còn nằm chung giường... Đủ loại biểu hiện, quả thực không thể rõ ràng hơn!
Nàng oán hận vỗ bàn: "Đúng là như vậy! Thái sư ngươi không ở trong cung, không biết chuyện của thái tử cùng Vân nhạc sư, nhưng bọn hạ nhân lại thấy rõ ràng! Chỉ là trước kia mọi người hoài nghi hoàng hậu cùng Vân nhạc sư có tư tình nên mới xem nhẹ chuyện này!"
Kế tiếp, Đan Huệ mồm năm miệng mười kể lại những chuyện mình biết cùng những chuyện nghe được cho Triệu thái sư, kể cực kì cẩn thận tỉ mỉ.
Hai người đều là kẻ khôn khéo xảo trá, liên hệ mọi chuyện với nhau, lập tức bàn bạc lập ra kế sách mới.
"Chỉ là, nên phái ai nói cho bệ hạ đây? Lúc nào thì nói?" Đan Huệ hỏi.
Quyết định phản kích, định ra kế sách, tiếp theo, cần tìm người thực hiện cùng thời gian hành động.
"Đương nhiên là nương nương tự mình nói với bệ hạ." Triệu thái sư chắp tay nói: "Tại hạ thân là nam tử, lại là trọng thần trong triều, có một số lời không tiện nói ra, mà nương nương vốn được bệ hạ sủng ái, lại là nữ tử hậu cung, nói với bệ hạ cũng là lẽ thường tình."
"Đúng rồi, ngày mai bệ hạ sẽ tự mình tới thẩm vấn ta." Đan Huệ nhăn mày.
"Kia đúng là cơ hội tốt." Triệu thái sư vỗ tay: "Khi đó nương nương giả vờ nhận tội, giả vờ thuận theo, gợi lên lòng trìu mến của bệ hạ, sau đó nương nương sám hối, đem một chút tội danh của thái tử nói cho bệ hạ biết. Nương nương xưa nay tâm cơ thâm trầm, miệng nói ra những lời ngọc ngà, lại có dung mạo nhu nhược động lòng người, khiến bệ hạ yêu thương, nhất định lời nói của nương nương có thể phiên vân phúc vũ (có thể thao túng trời đất), đem bản án kia lật lại!"
Trong lòng Đan Huệ mừng như điên.
Đúng vậy, tuy nàng đang bị giam trong lãnh cung, nhưng mọi chuyện đã chuẩn bị kỹ càng, thiên thời địa lợi nhân hòa! Ngày kia thẩm vấn, nàng nhất định có thể lật lại bản án kia!
"Nương nương nghỉ ngơi, thần xin cáo lui." Triệu thái sư đứng dậy: "Đêm mai thần sẽ lại đến cùng nương nương bàn bạc lần cuối cùng."
- -------------------
(*) Đấu lạp
