Bắc Kinh Nào Đẹp Bằng Em

Lượt đọc: 12477 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162
Tiến »
Chương 14
bắc kinh nào đẹp bằng em – chương 14

❊ ❊ ❊

Kỷ Tinh, Vi Thu Tử và Lật Lị ngồi trong quán cà phê, những cuộc trò chuyện vừa qua vẫn còn vang vọng trong đầu cô.

Từng từ, từng câu của Hàn Đình và Lục Lâm Gia khiến cô cảm nhận sâu sắc về sự khác biệt giữa mình và họ.

Cô cảm thấy mình như một đứa trẻ đang cố gắng với tay tới thế giới của người lớn.

Nhìn cảnh đêm qua cửa sổ kính lớn, Kỷ Tinh thở dài: “Thật sự, mình nghĩ rằng mình đã hiểu rõ về cuộc sống, nhưng thực ra, mình chỉ mới bắt đầu.”

Vi Thu Tử, với vẻ mặt tĩnh lặng, nhâm nhi cà phê và gật đầu: “Đúng vậy, chúng ta đều đang học hỏi.

Mỗi ngày trôi qua, mình nhận ra rằng việc chấp nhận sự thật là cách tốt nhất để tiến lên.”

Lật Lị cũng đồng tình: “Mình hiểu cảm giác của cậu, Kỷ Tinh.

Đôi khi mình cũng cảm thấy mình chỉ là một hạt cát trong biển lớn.

Nhưng không sao, chúng ta có thể học hỏi và trưởng thành từ những trải nghiệm này.”

Kỷ Tinh cười nhẹ: “Cảm ơn các cậu, thật may mắn vì có các cậu bên cạnh.”

Cuộc trò chuyện dần chuyển sang những chủ đề nhẹ nhàng hơn.

Họ nói về công việc, cuộc sống hàng ngày, và những dự định tương lai.

Mỗi người đều có những mục tiêu và ước mơ riêng, nhưng họ đều chia sẻ với nhau những khoảnh khắc quý giá này.

Sáng hôm sau, Kỷ Tinh trở lại công ty với tinh thần mới.

Cô nhận ra rằng mình cần phải làm việc chăm chỉ hơn và không ngừng học hỏi để đạt được mục tiêu của mình.

Trong đầu cô vẫn còn vang vọng lời của Lật Lị: “Cố gắng và không ngừng tiến lên, đó mới là điều quan trọng.”

Trong cuộc họp đầu tuần, Kỷ Tinh trình bày một số ý tưởng mới về dự án AI y tế.

Dù gặp phải một số phản hồi không tích cực, cô vẫn kiên nhẫn lắng nghe và tìm cách cải thiện.

Buổi chiều, Kỷ Tinh nhận được email từ Hàn Đình, mời cô tham gia một buổi hội thảo về công nghệ AI tại một khách sạn sang trọng.

Cô mỉm cười, biết rằng đây là cơ hội tốt để học hỏi và mở rộng mối quan hệ.

Buổi hội thảo diễn ra vào cuối tuần, tại một khách sạn sang trọng ở trung tâm thành phố.

Kỷ Tinh mặc một bộ váy thanh lịch, tự tin bước vào sảnh.

Cô nhìn thấy Hàn Đình đứng đó, nói chuyện với vài người đàn ông khác.

Anh ấy nhìn thấy cô và mỉm cười, gật đầu chào.

“Kỷ Tinh, cảm ơn cô đã đến.”

Cô cười đáp lại: “Cảm ơn anh đã mời tôi.

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

Buổi hội thảo này thật sự rất thú vị.”

Hàn Đình dẫn cô đến một nhóm người đang thảo luận về công nghệ AI trong y tế.

Kỷ Tinh lắng nghe và thỉnh thoảng tham gia vào cuộc trò chuyện.

Cô cảm thấy mình học được rất nhiều từ những chuyên gia này.

Sau buổi hội thảo, Hàn Đình mời Kỷ Tinh đi uống cà phê.

Họ ngồi trong một quán cà phê nhỏ, yên tĩnh.

Hàn Đình nhìn cô, hỏi: “Cô cảm thấy thế nào về buổi hội thảo hôm nay?”

Kỷ Tinh cười: “Rất thú vị.

Tôi học được rất nhiều điều mới.

Cảm ơn anh đã mời tôi.”

Hàn Đình gật đầu, trầm ngâm: “Tôi thấy cô có nhiều tiềm năng.

Cô đã nghĩ đến việc phát triển sự nghiệp của mình theo hướng này chưa?”

Kỷ Tinh suy nghĩ một lúc, rồi trả lời: “Tôi có nghĩ đến.

Nhưng hiện tại, tôi muốn tích lũy thêm kinh nghiệm và kiến thức.”

Hàn Đình mỉm cười: “Đó là một kế hoạch tốt.

Nếu cần giúp đỡ gì, cô cứ liên hệ với tôi.”

Kỷ Tinh cảm thấy ấm lòng với sự quan tâm của anh.

“Cảm ơn anh.

Tôi sẽ nhớ.”

Sau buổi gặp gỡ đó, Kỷ Tinh cảm thấy mình đã có một người bạn mới, một người cố vấn đáng tin cậy.

Cô biết rằng con đường phía trước còn nhiều khó khăn, nhưng cô tin rằng mình có thể vượt qua, với sự hỗ trợ của những người bạn như Hàn Đình.

Cuộc sống của Kỷ Tinh dần dần trở nên bận rộn và phong phú hơn.

Cô không chỉ tập trung vào công việc mà còn dành thời gian cho bản thân và những người thân yêu.

Cô biết rằng chỉ cần cô cố gắng, mọi thứ sẽ tốt đẹp lên từng ngày.

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

Buổi hội thảo này thật sự rất thú vị.”

Hàn Đình dẫn cô đến một nhóm người đang thảo luận về công nghệ AI trong y tế.

Kỷ Tinh lắng nghe và thỉnh thoảng tham gia vào cuộc trò chuyện.

Cô cảm thấy mình học được rất nhiều từ những chuyên gia này.

Sau buổi hội thảo, Hàn Đình mời Kỷ Tinh đi uống cà phê.

Họ ngồi trong một quán cà phê nhỏ, yên tĩnh.

Hàn Đình nhìn cô, hỏi: “Cô cảm thấy thế nào về buổi hội thảo hôm nay?”

Kỷ Tinh cười: “Rất thú vị.

Tôi học được rất nhiều điều mới.

Cảm ơn anh đã mời tôi.”

Hàn Đình gật đầu, trầm ngâm: “Tôi thấy cô có nhiều tiềm năng.

Cô đã nghĩ đến việc phát triển sự nghiệp của mình theo hướng này chưa?”

Kỷ Tinh suy nghĩ một lúc, rồi trả lời: “Tôi có nghĩ đến.

Nhưng hiện tại, tôi muốn tích lũy thêm kinh nghiệm và kiến thức.”

Hàn Đình mỉm cười: “Đó là một kế hoạch tốt.

Nếu cần giúp đỡ gì, cô cứ liên hệ với tôi.”

Kỷ Tinh cảm thấy ấm lòng với sự quan tâm của anh.

“Cảm ơn anh.

Tôi sẽ nhớ.”

Sau buổi gặp gỡ đó, Kỷ Tinh cảm thấy mình đã có một người bạn mới, một người cố vấn đáng tin cậy.

Cô biết rằng con đường phía trước còn nhiều khó khăn, nhưng cô tin rằng mình có thể vượt qua, với sự hỗ trợ của những người bạn như Hàn Đình.

Cuộc sống của Kỷ Tinh dần dần trở nên bận rộn và phong phú hơn.

Cô không chỉ tập trung vào công việc mà còn dành thời gian cho bản thân và những người thân yêu.

Cô biết rằng chỉ cần cô cố gắng, mọi thứ sẽ tốt đẹp lên từng ngày.

Nguồn: rungtruyen - me bong bom
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162
Tiến »