App Khách Sạn Mèo

Lượt đọc: 3743 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »
Chương 238
fan cuồng của đa tể (1)

❊ ❊ ❊

Ít ai biết bút danh của Thư Tuyết Mạn là gì.

Trong cả khu chung cư Hạnh Phúc, chỉ có một người và một con mèo biết được điều này.

Nhậm Văn biết được là vì Thư Tuyết Mạn thường nhờ cô ấy thiết kế bìa sách.

Trên bìa sách ngoài tên sách còn có bút danh nên cô ấy rất quen thuộc.

Mèo của Thư Tuyết Mạn – Sơ Bát – cũng biết bút danh của cô ấy.

Tuy nhiên, so với bút danh thì Sơ Bát thường xuyên phàn nàn về tên sách của cô ấy hơn.

Nào là “Vợ yêu ngọt ngào trèo cửa sổ bỏ trốn”, “Tổng giám đốc bá đạo yêu cuồng si”,…

Từ khi nhìn thấy những cái tên này, mỗi lần Sơ Bát trèo cửa sổ ra ngoài đều muốn “phì phì” hai tiếng, muốn xóa bỏ những cái tên độc hại này ra khỏi đầu.

Ban đầu, Sơ Bát nghĩ rằng sách của bạn cùng phòng nó chắc chẳng có ai đọc.

Ai lại muốn đọc những cuốn sách có cái tên như vậy chứ?

Tuy nhiên, nó đã đoán sai.

Sách của bạn cùng phòng nó sau vài năm im ắng bỗng một ngày lặng lẽ nổi tiếng.

Tất nhiên, nổi tiếng không phải là cuốn “Tổng giám đốc bá đạo”, mà là cuốn sách mới của cô ấy.

Bạn cùng phòng kiếm được tiền, cuộc sống của Sơ Bát cũng trở nên sung túc hơn.

Tiêu chuẩn bữa ăn được nâng cao, ổ mèo được thay mới, chuyện này khiến Sơ Bát rất hãnh diện.

Khi ra ngoài đi dạo, thỉnh thoảng gặp Đa Tể, nó sẽ khoe khoang vài câu.

“Viết tiểu thuyết vẫn có tương lai đấy.” Đa Tể không cho là vậy.

Có tương lai nào hơn là tương lai của An An nhà nó chứ?

Còn nhỏ tuổi mà đã trở thành lãnh đạo của trạm cứu hộ rồi.

“Mèo có đọc tiểu thuyết đâu.

Nhưng mèo thì xếp hàng để vào trạm cứu hộ này đấy.” Đa Tể nói.

Đối với chuyện này, Sơ Bát không có ý kiến gì.

Chỉ là cả hai đều không ngờ rằng, thực ra mèo cũng “đọc” tiểu thuyết.

Bút danh của Thư Tuyết Mạn là Quýt Xanh Chua Chua.

Cô ấy đã viết sách nhiều năm, gần đây viết một bộ truyện cật lực theo đuổi vợ lại bất ngờ nổi tiếng, còn bán được bản quyền audio.

Lượng người nghe truyện audio tương đối khả quan, trong vài tháng qua, nó đã mang lại cho cô ấy nguồn thu nhập dồi dào.

Cô ấy không ngờ rằng, trong số độc giả của mình lại có một con mèo Ragdoll tên là Anh Mạt.

Chủ của nó không có thời gian chơi với nó, lại sợ nó cô đơn nên đã đưa cho nó một chiếc máy tính bảng để xem video.

Hoạt động thường ngày của Anh Mạt là sử dụng ứng dụng phát trực tiếp để xem lại chương trình “Cục cưng lang thang”.

Nó có thể sử dụng móng vuốt của mình để chọn một tập, sau đó tua đến đoạn có hình ảnh của Đa Tể.

Thỉnh thoảng, khi có cảnh của Đa Tể, nó còn dùng móng vuốt nhấn tạm dừng, sau đó, khuôn mặt nhỏ nhắn dần dần áp sát vào màn hình, lén lút *****.

Tất nhiên, chủ của nó không biết thói quen ***** màn hình của nó, nếu không thì chắc chắn sẽ không cho nó chơi máy tính bảng nữa.

Hôm nay, khi Anh Mạt đang ***** màn hình, vô tình chạm vào quảng cáo truyện audio trên máy tính bảng, thế là nó nhảy sang giao diện nghe truyện của một bộ truyện nào đó.

Anh Mạt bắt đầu những ngày tháng dài đằng đẵng theo đuổi truyện.

Khi nghe đến đoạn nữ chính kiên trì theo đuổi nam chính nhưng không thành, đau lòng bỏ đi, nam chính cuối cùng cũng nhận ra mình yêu nữ chính sâu đậm, dùng hết 108 cách khổ sở theo đuổi nữ chính, cái đầu cúi gằm của nó bỗng ngẩng lên, đôi mắt sáng rực.

Meow!

Thì ra có thể như vậy!

Anh Mạt lập tức nắm bắt được tinh túy trong truyện.

Nó không phải là kẻ thiếu quyết đoán, một khi đã có mục tiêu, hành động của nó cũng rất đáng kinh ngạc.

Nó dành dụm đồ ăn vặt của mình trong vài ngày, sau đó lén lút lẻn ra ngoài, dùng một thanh cá viên để mua chuộc một con mèo hoang gần đó, nhờ nó giúp đỡ tìm hiểu vị trí cụ thể của trạm cứu hộ động vật Tâm Duyệt mà Đa Tể đang ở.

“Đây là tiền đặt cọc, có tin tức gì thêm, tôi còn nửa hộp pate.” Có đồ ăn để trao đổi, tin tức giữa những con mèo hoang lan truyền rất nhanh, nhất là khi con mèo Ragdoll xinh đẹp này còn dùng pate để trao đổi.

Vài ngày sau, con mèo tam thể này đã tìm được địa chỉ trạm cứu hộ cho Anh Mạt.

“Vậy cậu đưa tôi đến đó được không?” Anh Mạt cầu xin.

“Không được, không được.

Rời khỏi lãnh thổ của mình là hành vi rất nguy hiểm, bản thân tôi còn tự lo chưa xong, huống chi là đưa một con mèo chưa từng ra khỏi nhà như cậu đi.” “Tôi thêm hai hộp pate nữa!

Tuy là tôi đã ăn rồi, nhưng mỗi lần tôi chỉ ăn một chút thôi, tôi chỉ có bấy nhiêu đây!” Mèo Tam Thể vốn dĩ kiên quyết từ chối, vừa nghe nói còn có thịt, nó lại dao động.

“Thôi được rồi, nể tình cậu đã cầu xin tôi như vậy, tôi sẽ đưa cậu đi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »