App Khách Sạn Mèo

Lượt đọc: 3646 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »
Chương 208
con chó biểu hiện tốt nhất

❊ ❊ ❊

Quý Hựu Vũ lo lắng lên tiếng: “Hầy, không biết Lỗ Đản có được không nữa.” Lâm Giai vỗ vai anh, định nói vài lời an ủi nhưng lại không thốt nên lời.

Thật ra, anh ấy cũng đang lo lắng cho Lỗ Đản.

Không chỉ Lỗ Đản, mà còn có Kỳ Lân và Phúc Đại.

Chân sau của Lỗ Đản từng phẫu thuật, còn Kỳ Lân bị nhốt lâu ngày, chân sau không duỗi thẳng được, mãi đến một hai tháng gần đây mới dần hồi phục.

Phúc Đại tuy bề ngoài không có vết thương gì, nhưng nó đã trải qua những chuyện kinh khủng như vậy, liệu tâm lý có chịu đựng nổi cuộc tuyển chọn này hay không cũng chưa chắc.

Triệu Văn Lực đứng bên cạnh cũng im lặng, mọi người đều đang lo lắng cho ba con chó này.

Triệu Tiểu Ni bỗng nhiên lên tiếng: “Để An An lên đi, ba con chó này với An An rất thân thiết, có An An ở đó chúng nhất định sẽ vượt qua!” Từ Dĩ Chiêu nói: “An An đã qua rồi, mọi người yên tâm, cháu thấy không thành vấn đề.” Khán giả xem livestream rõ ràng cũng cảm thấy ba con chó này rất khó khăn, mọi người theo dõi từ đầu đến giờ, tuy rất mong ba con chó có thể đạt kết quả tốt, nhưng càng hiểu rõ chúng thì càng biết được điều này khó khăn với chúng đến mức nào.

Hạ An An mở lồng, cúi người gọi vào trong: “Kỳ Lân, hay là em đi trước nhé.” Cô bé dùng giọng điệu thương lượng, thật ra Kỳ Lân không hiểu cô bé nói gì, chỉ nghe thấy cô gọi tên mình thì ngoan ngoãn đứng dậy đi ra, sau đó ngồi xổm trước mặt cô bé, mặc cho cô bé đeo dây xích. [Woa, đây có phải là con thần thú hung dữ lúc trước không?

Sao giờ ngoan ngoãn như một con mèo con vậy, có phải Kỳ Lân mà tôi biết không thế?] [Hahahahaha, bây giờ Kỳ Lân đối xử với An An thật dịu dàng, lại còn ngồi nghiêm chỉnh như vậy, đúng là phong độ quý ông.] [Con đầu tiên là Kỳ Lân này, thật đáng mong đợi!] Hạ An An dắt dây xích, đi về phía bãi cỏ, Kỳ Lân đi theo bước chân của cô bé, thỉnh thoảng còn điều chỉnh nhịp độ bước đi của mình, tránh đi quá nhanh hoặc quá chậm.

Phạm Lạc Lương cẩn thận quan sát, một lúc sau mới nói: “Con Golden này không tệ.” Tư thế đi và chạy đều khá tốt, hơn nữa luôn chú ý đến đứa trẻ bên cạnh, chứng tỏ khả năng quan sát và tập trung của nó đều không tệ.

Hơn nữa… tính tình con chó này có vẻ cũng rất tốt, rất dễ huấn luyện.

Tưởng Vũ Điền nghe Phạm Lạc Lương nói vậy thì muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn quyết định không nói cho vị đồng nghiệp giàu kinh nghiệm này biết Kỳ Lân trước đây như thế nào, tránh gây ảnh hưởng đến đánh giá của anh ấy.

Nhìn cô bé dắt Kỳ Lân khởi động trên bãi cỏ, Tưởng Vũ Điền cảm khái muôn phần, cách đây không lâu nó vẫn là một con chó có vấn đề, cần phải cách ly.

Sau khi Kỳ Lân khởi động xong, Phạm Lạc Lương tự mình tiếp nhận, vừa cầm vào tay đã lập tức hỏi: “Chân sau của con chó này… hình như có chút không ổn?” Nhìn từ xa không nhìn ra, dắt trong tay, nhìn gần mới có thể nhận ra chút.

Tưởng Vũ Điền nói: “Trước đây nó bị nhốt trong lồng hai ba năm, bác sĩ chẩn đoán là chân sau của nó bị teo cơ.” “Thật sao?” Phạm Lạc Lương có chút bất ngờ.

Theo lý mà nói, teo cơ là chuyện rất nghiêm trọng, nhưng dắt Kỳ Lân đi hai vòng, anh ấy cảm thấy không thành vấn đề, lập tức không bận tâm nữa.

Tiếp theo là kiểm tra khả năng phản ứng của Kỳ Lân.

Đây là khâu mà Tưởng Vũ Điền lo lắng nhất, trước đây Kỳ Lân tính tình nóng nảy, tuy rằng bây giờ đã hòa nhã với con người hơn rất nhiều, nhưng chỉ có những con chó có tính cách cởi mở, rất tin tưởng con người mới tích cực hưởng ứng mọi thử thách của huấn luyện viên.

Chắc là khâu này Kỳ Lân sẽ không qua được đâu.

Điều khiến Tưởng Vũ Điền không ngờ tới là, Kỳ Lân lại làm rất tốt! Ánh mắt của nó không rời khỏi mặt và tay của Phạm Lạc Lương, nó không bỏ lỡ bất kỳ tín hiệu nào của anh ấy, cuối cùng là phần thi nhặt bóng, Kỳ Lân cũng lao ra ngoài, dùng tốc độ cực nhanh nhặt bóng trở về.

“Ơ…

Thật kỳ lạ.” Phạm Lạc Lương sau khi kiểm tra xong cho Kỳ Lân một điểm số không tệ, không nhịn được lẩm bẩm.

“Sao vậy?

Kỳ Lân có vấn đề gì sao?” Tưởng Vũ Điền hỏi.

“Tôi có cảm giác kỳ lạ…

Hình như Kỳ Lân biết tôi muốn làm gì, đã chuẩn bị trước rồi…” Sàng lọc ban đầu quan trọng nhất là lần tiếp xúc đầu tiên giữa huấn luyện viên và chó, đánh giá tính tình và các đặc điểm của chó.

Màn thể hiện của Kỳ Lân không chê vào đâu được, nhưng không hiểu sao, luôn khiến Phạm Lạc Lương cảm thấy nó không phải lần đầu tiên gặp phải những câu hỏi này, mà là đã chuẩn bị sẵn sàng, ứng phó tự nhiên.

Tưởng Vũ Điền cười nói: “Chuyện này cũng không phải là không thể, Hạ An An là một đứa trẻ rất thần kỳ, biết đâu cô bé đã tìm tài liệu huấn luyện chó ở đâu đó, dạy trước cho những con chó này cũng có khả năng.” Phạm Lạc Lương nhìn Hạ An An đang dắt Phúc Đại thư giãn, đứa trẻ này nhìn còn đang học mẫu giáo, lại lợi hại như vậy sao?

“Chuyện này… có khả năng sao?” Ông khó tin.

Tưởng Vũ Điền cười ha hả: “Sao lại không thể, anh hoàn toàn chưa từng xem livestream của An An à, cô bé với đám mèo chó này rất thân thiết, có lúc cần nói gì với chó, còn tìm một con mèo ra phiên dịch, rất thần kỳ.

Anh quen biết con bé lâu hơn sẽ biết thôi.” Hóa ra là vậy, vậy chắc là đứa trẻ này thật sự đã dạy trước cho những con chó này một số bài huấn luyện rồi.

Nhưng nếu thật sự là do cô bé, thì sự nghe lời của những con chó này đối với cô bé thật sự… khiến người ta phải kinh ngạc!

Kỳ Lân vượt qua vòng sơ khảo, ở bên cạnh lồng của Lỗ Đản bầu bạn với nó.

Hai con chó cùng nhau nhìn Phúc Đại thể hiện.

So với Kỳ Lân, Phúc Đại có vẻ rụt rè hơn, bất kỳ động tác nào cũng làm rất cẩn thận, không được thoải mái.

Phạm Lạc Lương dắt nó đi một vòng thì lắc đầu: “Con này kém hơn một chút.” Đến phần kiểm tra phản ứng, tuy rằng nó phản ứng rất nhanh nhạy, quả bóng ném ra ngoài cũng nhặt về, nhưng so với động tác dứt khoát của Kỳ Lân, nó vẫn kém hơn một bậc.

Phạm Lạc Lương suy nghĩ một chút: “Vẫn là xem tiếp đã.” Qua nhiều con chó như vậy, bây giờ anh ấy cũng không còn võ đoán như trước, quyết định cho Phúc Đại thêm một cơ hội, nếu như sau này thể hiện không tốt thì loại bỏ cũng chưa muộn.

Con cuối cùng ra sân là Lỗ Đản.

Vừa ngồi xổm một lúc, chân Lỗ Đản vốn đã không hồi phục hoàn toàn có chút tê dại.

Hạ An An cũng chú ý tới tư thế đi của nó hình như còn khó khăn hơn bình thường một chút.

Cô bé vội vàng ngồi xổm xuống xoa bóp chân sau cho Lỗ Đản.

“Lỗ Đản, chỉ còn mình em thôi, em nhất định phải cố lên.” Trong lòng Hạ An An, Lỗ Đản là con chó khiến cô bé lo lắng nhất.

Suốt khoảng thời gian qua, ngày nào cô bé cũng dắt các con chó ra bãi cỏ huấn luyện, chăm chỉ nhất chính là Lỗ Đản, nó vì để chân sau nhanh chóng khôi phục sức sống, ngày nào cũng tự mình tăng cường luyện tập, chuyên luyện sức mạnh cho chân sau.

Cô bé cũng quan sát thấy, Lỗ Đản sau khi trở về trại chó cũng không chịu dừng lại, có lúc luyện tập hăng say quá không chịu nghỉ ngơi, phải Kỳ Lân đè nó nằm sấp xuống đất nó mới chịu nghỉ ngơi một lát.

Lỗ Đản nỗ lực như vậy, đương nhiên cô bé hy vọng nó có thể có được kết quả tốt.

“Chij tin em, em nhất định làm được!” Hạ An An lại nói.

Lỗ Đản quay đầu nhìn cô bé một cái, cố gắng đứng dậy, may mà sau khi được Hạ An An xoa bóp, chân tê dại của nó dần dần khôi phục cảm giác, cũng đi theo dây xích, chạy chậm hai vòng trên bãi cỏ.

Rõ ràng là, chân của Lỗ Đản đã quyết định, lượng vận động mỗi ngày của nó không thể quá lớn, cho nên Hạ An An chỉ dắt nó chạy hai vòng nhỏ thì dừng lại.

Phạm Lạc Lương nhíu mày tiếp nhận dây xích.

“Chân của nó, trước đây bị thương rất nặng sao?” Phạm Lạc Lương hỏi.

Tưởng Vũ Điền nói: “Con chó này trước đây hai chân sau bị người ta đánh gãy, bác sĩ Lâm phẫu thuật nối lại.” Phạm Lạc Lương vừa định nói gì, lại phát hiện tư chất của con chó này rất tốt.

Khác với sự thuần thục sau khi cố ý luyện tập của Kỳ Lân, còn có sự rụt rè của Phúc Đại khi đối mặt với con người.

Con chó này là xuất phát từ nội tâm hưởng ứng mọi bài kiểm tra của anh ấy.

“Oa, tính cách con chó này rất tốt.” Ngay cả Phạm Lạc Lương nghiêm khắc nhất cũng không nhịn được khen ngợi.

“Chỉ là hai chân sau, thật đáng tiếc.” Tưởng Vũ Điền cũng rất thích tính cách của Lỗ Đản, nhưng theo nguyên tắc tuyển chọn của đội cảnh sát, những con chó đã từng phẫu thuật như vậy, rất khó được đưa vào biên chế.

Phạm Lạc Lương nghe vậy, cúi người bóp bóp khớp xương và cơ bắp chân sau của Lỗ Đản nói: “Tôi thấy vấn đề ở chân không lớn, nó vừa phẫu thuật xong đã có thể khôi phục như vậy, nếu là chó nghiệp vụ thì chắc chắn không được, nhưng chó nghiệp vụ phòng chống ma túy thì không thành vấn đề.” Ngay cả Tưởng Vũ Điền cũng rất bất ngờ, Phạm Lạc Lương trước đây rất nghiêm khắc trong việc lựa chọn chó, vậy mà lúc này lại nói không thành vấn đề.

Anh ấy lại kiểm tra một chút, ***** tha mồi và khả năng tìm đồ của Lỗ Đản, đều là tốt nhất trong số tất cả các con chó.

“Hầy, nếu không phải thể hình của nó hơi nhỏ, chân sau bị thương, thì nó đã có tư cách trở thành chó nghiệp vụ rồi, nhưng có thể huấn luyện thành chó cứu hộ hoặc chó nghiệp vụ phòng chống ma túy cũng không tệ.” Tưởng Vũ Điền ho khan hai tiếng: “Cũng… còn phải xem những bài kiểm tra sau.” Đây mới chỉ là vòng sơ khảo, có thể vượt qua hay không, phía sau còn mấy cửa ải nữa.

Phạm Lạc Lương cười ha hả: “Đúng rồi, tôi quên mất.” Ai cũng không ngờ tới, con chó mà vị huấn luyện viên phụ trách tuyển chọn chó này yêu thích nhất lại là Lỗ Đản! [A a a a a, là Lỗ Đản!

Tôi sắp khóc rồi!

Lỗ Đản thật không dễ dàng!] [Lỗ Đản thể hiện thật hoạt bát, thật sự rất xuất sắc!] [Hu hu hu, Lỗ Đản chính là con chó mà tôi muốn nhận nuôi, có thể để nó bị loại không?] [Woa, xem ý của huấn luyện viên, Lỗ Đản thể hiện rất tốt, vậy nó thật sự có khả năng được chọn sao?

Thật phấn khích, thật xúc động!] [Kỳ Lân và Phúc Đại cũng rất giỏi, nhưng Lỗ Đản lần này thật sự khiến tôi bất ngờ, phản ứng của nó đều rất nhanh nhạy, hơn nữa nó thể hiện rất tích cực!

Hoàn toàn không nhìn ra chân sau của nó có vấn đề gì, mọi người nói xem nó thật sự có khả năng được chọn sao?] Ngoài cư dân mạng xem livestream, các khách mời đang theo dõi bên cạnh cũng thở phào nhẹ nhõm.

Mọi người đều không ngờ, Lỗ Đản hôm nay lại có thể thể hiện tốt như vậy, lúc nó vừa ra khỏi lồng còn đi loạng choạng, vậy mà sau khi được An An dắt chạy chậm vài vòng đã dần dần vào guồng.

Không ngờ cuối cùng con chó nhận được nhiều lời khen ngợi nhất từ huấn luyện viên lại là Lỗ Đản.

Lúc này, Hạ An An vẫn luôn thấp thỏm lo âu cũng rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, Lỗ Đản được khen rồi, thật tốt!

“Meo!” Lúc này, trong một cái lồng bên cạnh đám chó, vang lên tiếng mèo kêu rất uy nghiêm.

Hạ An An lần theo tiếng kêu nhìn lại, là Đa Tể đang kêu.

Cô bé hiểu ý, ý của Đa Tể trong nháy mắt cô bé đã hiểu.

Hạ An An đi đến trước mặt Phạm Lạc Lương và Tưởng Vũ Điền: “Thầy Tưởng, có thể cho mèo ở trại cứu trợ một cơ hội không ạ, chúng nó thời gian này cũng đang chuẩn bị cho cuộc tuyển chọn hôm nay.” Phạm Lạc Lương ngẩn người: “Cái gì?

Cháu nói gì cơ?

Mèo gì?” Tưởng Vũ Điền lại có chút hiểu biết về tình hình của trại cứu trợ, vội vàng nói với Phạm Lạc Lương: “Ở đây ngoài chó ra còn có mèo, trước đây cấp trên có nói, muốn cho mèo ở đây một suất biên chế, làm linh vật cho đội cảnh sát.” Phạm Lạc Lương nhíu mày: “Thật là hồ đồ, chọn linh vật gì chứ, không phải quá rườm rà sao.” Nhưng cô bé hôm nay cũng ra sức không ít, hơn nữa có thể nhìn ra được bình thường cô bé nhất định cũng tham gia huấn luyện chó, coi như là ủng hộ công việc của bọn họ.

Phạm Lạc Lương lập tức mỉm cười nhìn Hạ An An: “Cháu tên An An phải không, được rồi, vậy để mèo ra đây, chúng ta chọn một con làm linh vật.” Hạ An An lắc đầu: “Ý của cháu là, có thể cho mèo một cơ hội hay không, xem chúng nó có thể trở thành mèo có công việc chính thức trong biên chế hay không?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »