App Khách Sạn Mèo

Lượt đọc: 3737 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »
Chương 230
hành trình trở thành “hải vương”(*) (1)

❊ ❊ ❊

(*)Theo văn hóa mạng Trung Quốc, “Hải Vương” thường được dùng để chỉ những người rất giỏi tán tỉnh, có nhiều mối quan hệ tình cảm phức tạp.

Sau khi kết thúc ghi hình chương trình “Cục cưng lang thang”, Phan Tư Vũ định cho Quý Hựu Vũ nghỉ ngơi một thời gian.

Dù sao thì vị đại thần này cũng đã quen với việc nghỉ ngơi rồi, đột nhiên sắp xếp cho anh quá nhiều công việc, cô ấy sợ anh sẽ có tâm lý phản kháng.

Tuy nhiên, rõ ràng là sự thay đổi của Quý Hựu Vũ trong khoảng thời gian này nằm ngoài dự đoán của cô ấy.

Sau khi chương trình đóng máy, Quý Hựu Vũ nhanh chóng lao vào luyện tập, mỗi ngày đều sắp xếp cho mình các bài tập phục hồi chức năng phù hợp.

Tất nhiên, việc muốn trở lại đỉnh cao như trước đây là rất khó khăn, bất kỳ ngành nghệ thuật nào cũng vậy, một ngày không luyện tập thì bản thân biết, hai ngày không luyện tập thì đồng nghiệp biết, ba ngày không luyện tập thì khán giả biết.

Thành tựu trước đây không phải là chuyện một sớm một chiều, bây giờ muốn lấy lại cũng không hề dễ dàng.

Nhưng Quý Hựu Vũ là vậy, nếu không muốn làm thì ai ép cũng vô dụng, nhưng một khi anh đã quyết tâm thì không còn là chuyện của người quản lý nữa, bản thân anh ấy biết rõ phải tự mình nỗ lực.

Trong khoảng thời gian này, cư dân của khu chung cư Hạnh Phúc có phúc lắm, mỗi ngày bên ngoài biệt thự của Quý Hựu Vũ đều có rất nhiều ông bà lão đi dạo tụ tập, mọi người đều không hẹn mà cùng nhau tập trung ở ven đường trước nhà Quý Hựu Vũ, đứng đó thưởng thức anh luyện đàn.

“Vị đại thần này chuyển đến đây lâu như vậy, tôi cứ tưởng anh ấy không luyện đàn nữa, không ngờ vẫn còn có cơ hội được nghe.” “Ôi chao, tôi cứ tưởng Tiểu Thiên dạo này chơi đàn có tiến bộ, bây giờ xem ra so với thầy của nó thì vẫn còn kém xa lắm.” “Chúng tôi cũng chẳng hiểu gì, nhưng nghe hay là được!” “Hahaha, khu chung cư của chúng ta bỗng nhiên có thêm không khí nghệ thuật, giá nhà chắc cũng phải tăng lên đấy.” Ba tháng sau, khi đàn em cùng trường Lâm Chi Tùng một lần nữa đến thăm Quý Hựu Vũ trước khi xuất ngoại, Quý Hựu Vũ đang luyện tập bản “Concerto số 3 dành cho piano” của Rachmaninoff, đây là một trong những bản concerto cho piano nổi tiếng khó bậc nhất thế giới.

Lâm Chi Tùng bây giờ cũng đã có chút danh tiếng, nhưng cũng không dễ gì dám thử sức với bản nhạc này.

Kết thúc một chương nhạc, Quý Hựu Vũ quay đầu lại hỏi: “Tiểu Tùng, cậu thấy thế nào?” Lâm Chi Tùng không khỏi vỗ tay: “Đàn anh, tốc độ hồi phục của anh vẫn rất tốt.” Quý Hựu Vũ quay đầu nhìn bản nhạc: “Chương 3 vẫn còn hơi lộn xộn, chưa thể hiện được hết cái thần.” Anh lẩm bẩm nói, rồi lại đắm chìm trong giai điệu ấy.

Một khi anh đã bắt đầu, về cơ bản là sẽ không dừng lại trong vài tiếng đồng hồ, Lâm Chi Tùng rời đi lúc nào anh cũng không biết.

Sau khi rời khỏi nhà Quý Hựu Vũ, Lâm Chi Tùng gọi điện thoại cho người quản lý.

“Thế nào?

Tình trạng của anh ấy có tốt không?” Phan Tư Vũ không phải là nghệ sĩ piano chuyên nghiệp, đối với âm nhạc càng là mù tịt, nhưng cô ấy biết phải tìm người chuyên nghiệp để đánh giá.

Lâm Chi Tùng có chút cảm khái nói: “Ban đầu tôi cứ tưởng đàn anh đã dấn thân vào showbiz rồi, tay nghề chắc chắn sẽ mai một đi, ai ngờ…

Xem ra muốn thay thế anh ấy vẫn còn rất khó.” Vừa mở miệng là cậu ấy đã không nhịn được trêu chọc.

Tuy nhiên, Phan Tư Vũ lập tức hiểu ra: “Vậy theo cậu thấy, anh ấy về cơ bản đã có thể biểu diễn rồi chứ?” “Cái này tôi không dám chắc, chị tự hỏi đàn anh đi.” Theo quan điểm của Lâm Chi Tùng, Quý Hựu Vũ đã có thể lên sân khấu từ lâu rồi, nhưng những nghệ sĩ âm nhạc hàng đầu đều như vậy, lừa gạt khán giả thì dễ, vượt qua được chính mình mới là thật sự vượt qua.

“Tôi hiểu rồi.” Phan Tư Vũ lại kiên nhẫn chờ đợi thêm ba tháng nữa, nửa năm sau khi chương trình “Cục cưng lang thang” đóng máy, cuối cùng cô ấy cũng ký được một hợp đồng hợp tác dài hạn cho Quý Hựu Vũ.

Theo đó, trong vòng một năm tới, Quý Hựu Vũ sẽ phải sống ở Đức.

Vậy thì vấn đề đến rồi, Quý Hựu Vũ đến Đức cũng không phải là chuyện gì mới mẻ, trước đây phần lớn công việc của anh đều ở châu Âu, nhưng bây giờ anh đã không còn lẻ loi một mình nữa, anh đã có bé cưng Lai Nhân rồi, anh đến Đức rồi, vậy Lai Nhân phải làm sao?

Phan Tư Vũ đau đầu: “Hay là để tôi nuôi giúp anh.” Quý Hựu Vũ lập tức phản đối: “Không được không được, cô bận rộn còn đáng sợ hơn tôi, hơn nữa Lai Nhân không thể rời xa tôi được.” Phan Tư Vũ lại đưa ra một vài phương án khác, nhưng đều bị Quý Hựu Vũ bác bỏ.

Cuối cùng, sau khi chuẩn bị kỹ càng, Quý Hựu Vũ quyết định đưa Lai Nhân cùng đến Đức.

Những con mèo con ở khu chung cư Hạnh Phúc đều có những chiến tích oai hùng khác nhau, nhưng được ra nước ngoài thì chỉ có mỗi Lai Nhân, vì vậy Lai Nhân cũng có chút tự hào về việc mình được xuất ngoại.

Sau khi đến Đức, Quý Hựu Vũ đưa Lai Nhân ở lại Berlin vài ngày, sau đó lái xe đến một thị trấn nhỏ.

Bởi vì tuy địa điểm biểu diễn của dàn nhạc mà anh hợp tác trong một năm tới thường xuyên ở Berlin và các thành phố lớn khác của châu Âu, nhưng địa điểm tập luyện thường trú của họ lại là thị trấn nhỏ này.

Phần lớn mọi người trong dàn nhạc đều không thích thành phố lớn, vùng nông thôn tuy giao thông không được thuận tiện cho lắm, nhưng phong cảnh hữu tình, sau khi tập luyện có thể thư giãn.

Lúc này vừa hay không phải là mùa diễn, vì vậy quản lý dàn nhạc quyết định chọn thị trấn nhỏ này làm địa điểm tập kết của dàn nhạc.

Trước khi Quý Hựu Vũ đến, anh ta cũng đã giúp anh sắp xếp một căn nhà nghỉ dưỡng khá ổn.

“Lai Nhân à, sắp đến nơi rồi, con nhịn thêm chút nữa nhé.” Quý Hựu Vũ nhìn Lai Nhân qua kính chiếu hậu, thấy nó có vẻ mệt mỏi, anh liền an ủi.

Cũng không trách Lai Nhân cảm thấy mệt mỏi, trước đó đã ngồi máy bay hơn chục tiếng đồng hồ mà vẫn chưa hồi phục, lại còn phải di chuyển đường dài.

Thân là một con mèo con, làm sao có thể chịu đựng nổi chứ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »