Anh Em Thù Địch

Lượt đọc: 11892 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giải bày của người dịch Lịch sử các nước Đông Dương sau khi Saigon sụp đổ Dẫn nhập: Con đường thoát Kẻ thù cũ, chiến tranh mới Chiến trận giành hải đảo Lê Duẩn đi Phnom Pênh Dồn quân tới Trường Sa Hành động chiến tranh đầu tiên Nỗi sợ hãi có căn cứ Chẳng có thì giờ để tiệc tùng Thời gian khó khăn cho một toán quay phim Sự im lặng khó chịu ở Bắc Kinh Thái tử Norodom Sihanouk: Kẻ chiến thắng Tơ tằm và chuột Nam tiến Từ bảo vệ đất nước tới Liên bang Nam tiến Giữa đế quốc và ông hoàng Cuộc chiến đấu vũ trang bắt đầu Liên minh thuốc độc Bắc Kinh: Ra mắt Sự quan tâm ở Phnom Pênh Những cơn gió lạnh từ Bắc Kinh thổi tới Một lễ chu niên về việc giết người Mối sợ hãi về một Liên bang Hà Nội đánh cuộc với Đặng Bắc Kinh nhe răng Tình hữu nghị bị xúc phạm Sự láo xược của chiến thắng Một nhân vật bí mật ở Bắc Kinh Thái tử Norodom Sihanouk: nương thân Một nét tổng quát về lịch sử Châm cứu ở “ngón chân” Đánh để cho dài tóc Bây giờ chiến đấu, triều cống sau Sự cai trị của các đồng chí Gìn giữ hòa bình giữa những bộ tộc man rợ phía Nam Một môn đồ Khổng giáo ở Genève Chính sách bảo hộ của Mỹ đối với Bắc Kinh Muốn có hai hay ba Việt Nam Cánh cửa mở ra với phương Tây Chờ trận mưa Đôla Dấu hiệu sai lầm phía Hà Nội Từ Paris, với Chagrin Gió Tây thắng thế Ngày họ Hồ khóc với nỗi vui mừng Moscow đề phòng chủ nghĩa cơ hội Nền Độc lập đắt giá Suslov vội vàng trở về nước Cuộc tranh cải khó khăn mùa hè Không khí tĩnh lặng trước bão Cuộc chiến bí mật Thử nghiệm nước ở Bắc Kinh Đã tới lúc cầm tay Pol Pot Một ông hoàng cố gắng đấu tranh cho hòa Bình Vén lên bức màn che dấu chiến tranh Cái đuôi chó ve vẫy Kế hoạch của Hà Nội đối với Kampuchia Sự hình thành Quân Giải Phóng Khmer Thái tử Norodom Sihanouk: mắc kẹt trong lồng Con đường đi tới chiến tranh Bác sĩ Jekyll và ông Hyde ở phố Tàu Sự quấy nhiễu tái sinh Hà Nội quay tròn theo đuôi rồng Lời đồn đãi chiến tranh Phương Đông Đỏ Thân mình Kampuchia, trí óc Việt Nam Trung Hoa thấy được âm mưu Đã đến lúc phải dạy cho một bài học Người Mỹ: hãy về đi Gõ cửa nhà Mỹ Chuyến đi Hạ Uy Di Thời gian để liên minh Kẻ hở của tòa Bạch Ốc Brzezinsky đi thăm Vạn Lý Trường Thành. Kế hoạch dựng tòa đại sứ Mỹ ở Hà Nội Đánh lá bài Trung Hoa Những lỗ rò ở Bangkok Holbrooke thực hiện chuyến đi vì nhiệm vụ Thái tử Norodom Sihanouk: Người sống sót Một mùa Giáng sinh đỏ Hiệp ước hữu nghị, chẳng có ai Tìm kiếm bảo đảm từ phía Liên Xô Vận chuyển súng đạn về phía Nam Đặng nhận lãnh vai trò kiểm soát Thời gian để người Mỹ lên tàu Sẵn sàng hành động cuối cùng Ông hoàng của mọi mùa Cánh cửa hậu để vào mặt trận Chiến dịch bắt đầu Tiệc tùng chấm dứt Sứ mạng bí mật ở Utapao Brzexinski thắng một trận ở Hoa Thạnh Đốn Sự chói sáng của một quyền lực còn non nớt Một thông điệp cho Mạc tư khoa Vũ khí mới, Chiến tranh cũ Một cái nháy mắt của Hoa Thạnh Đốn Một bài học cho tất cả Đông Dương: Chiến tranh bao giờ chấm dứt Ba quốc gia, một dòng trôi "Nếu Phnom Pênh sụp đổ Saigon sẽ sụp đổ theo." Sự khai sinh con đường mòn Đặng Tiểu Bình Vú em của Đặng Liên minh chiến đấu Học cách sống với việc từ chức Vịnh Cam Ranh: Con gấu miền Nam Tuyết tan ở Liên Xô, Hà Nội lạnh lẽo Vai trò của chú Sam Tính toán đúng thời điểm Chương cuối Tương lai Đông Dương sẽ ra sao?
Tiến »
Tơ tằm và chuột

❊ ❊ ❊

Vào một thời điểm thích hợp nhất, Hà Nội là thành phố trông có vẽ trầm tư. Với cái lạnh thấu xương, những người dân thiếu mặc thường ở trong nhà. Qua những hàng cây dài, thành phố già nua này trông vắng vẻ và buồn. Người đi bộ chầm chậm, cong lưng trên xe đạp, choàng khăn quanh cổ chống gió lạnh, áo choàng ngoài bằng vải sợi trơn hay áo có nút kéo che lấy thân thể. Tôi lúng túng khi tiếp cận với sư giao thông run rẩy và lặng lẽ ấy của người Hà Nội khi tôi mặc một cái áo ngoài nhồi bông tốt và mang găng tay, cởi chiếc xe đạp Raleigh bóng loáng mượn của một nhà ngoại giao. Nếu tôi ngồi trong xe hơi, người ta không thể thấy lối ăn mặc nổi bật như vậy. Tôi không cần đến một chiếc Volga màu xám thuê ở một văn phòng du lịch Hà Nội, cần cho những cuộc thăm viếng chính thức. Tôi gởi trả cho bộ Ngoại giao (VN) bản hướng dẫn, nói rằng tôi chẳng có hẹn với ai chiều hôm đó. Cuộc hẹn kín đáo của tôi là vào hôm 23 tháng Mười một/1977 với một người mà bộ Ngoại giao chẳng mấy ưa.

Chiều hôm ấy có gió, trời không sáng lắm, tôi lẽn ra cổng sau khách sạn Thống Nhất rồi nhắm tới tòa đại sứ Kampuchia. Việt Nam và Kampuchia vẫn còn lịch sự chúc mừng nhau vào các dịp lễ lạc, nhưng quan hệ thì đã suy thoái nhiều. Chuyến đi Bắc Kinh của Pol Pốt hồi tháng Mười và những cuộc tấn công chống Việt Nam (CS) được bật mí chút ít là những xác nhận công khai đầu tiên về cuộc khủng hoảng. Trong chuyến đi có ghé thủ đô Vạn Tượng của Lào trên đường đi Hà Nội, lần đầu tiên tôi nghe một nhà ngoại giao Việt Nam nói về những cuộc tấn công tàn bạo vào Việt Nam của Khmer Đỏ trong mấy tháng vừa qua. Do đó, tôi cũng nghe loáng thoáng phía Khmer Đỏ nói ngược lại về cuộc xung đột này.

Một nhà ngoại giao người Mễ Tây Cơ thân với Khmer Đỏ xếp đặt cho tôi được gặp In Sivouth, cố vấn chính trị của tòa đại sứ Kampuchia. Từ xa, người ta có thể nhìn thấy ngọn cờ đỏ như máu của tòa đại sứ bay lượn trong gió, phản chiếu trên màu đá đen của nhà công quán xây theo kiểu thuộc địa. Tất cả các cửa sổ đóng kín mít. Chẳng có dấu hiệu nào chứng tỏ có sự sống trong đó ngoại trừ một người cảnh sát Việt Nam áo quần màu rơm, mũ xám đứng gác ở cổng ra vào. Anh ta thấy tôi khi tôi xuống xe đạp đi thẳng vào cổng. Công việc anh ta, giống như ở bất cứ ở tòa đại sứ nào khác ở đây, là đuổi người Việt Nam xa ra. Dù đi xe đạp, rõ ràng tôi là người ngoại quốc, vì vậy, chẳng bỏ công để anh ta chú ý tới.

Sau khi tôi bấm chuông một lúc, cánh cửa gỗ tòa đại sứ cẩn thận hé ra một chút. Qua khoảng cửa, một cặp mắt ló ra. Có tiếng nói gần như thầm thì: “Ông Chanda?” Cánh cửa hé ra cho tôi lọt vào rồi đóng lại ngay sau lưng. Vừa đủ quen mắt với hành lang tối, tôi thấy In Sivouth. Bên trong tòa đại sứ trời đã tối rồi, ngọn đèn treo trên trần nhà vẽ ra một khoảng ánh sáng trong văn phòng ông ta, tất cả các cửa sổ đều đóng và buông màn. Sivouth, nhỏ người, hơi còm với cái tuổi trên bốn mươi một chút, cười nhút nhát. Bằng một thứ tiếng Pháp trơn tru, ông ta nói: “Đây là tất cả cái cần thiết để ngăn Việt Nam khỏi nghe lén được.” Sivouth có vẽ hơi không giống Khmer Đỏ. Ông ta chưa bao giờ ở trong mật khu. Khi còn là sinh viên ở Paris, ông theo Cọng sản và gia nhập tổ chức Khmer Đỏ. Trong những năm dài ở Paris, ông học hỏi khá nhiều về CIA và khả năng của họ. Từ xa, họ có thể nghe lén được câu chuyện bằng những dụng cụ gắn vào cửa sổ. Ông ta chắc chắn rằng người Việt Nam độc ác có khả năng như thế để “thuỗng” những dụng cụ điện tử ấy vào trong tòa đại sứ Kampuchia. Mặc bộ đồ đen theo kiểu Mao, Sivouth ngồi ưỡn trên cái đivăng rộng thì thào với tôi câu chuyện Việt Nam “phản bội” Kampuchia. Sivouth kể lại, với nụ cười chua chát: “Hồi năm 1973, khi Việt Nam (CS) ký hiệp định Paris với Mỹ, họ cố gắng ép chúng tôi thương thuyết với Lon Nol. Thái tử đã chống lại lời khuyến cáo ấy... Việt Nam thỏa thuận với Mỹ, trong thời gian 5 tháng rưởi, những B-52 trước kia bỏ bom ở Việt Nam nay được gởi tới nghiền nát Kampuchia.”

Trước khi được chỉ định tới Hà Nội, Sivouth đã hoạt động vài năm ở Bắc Kinh trong tòa đại sứ của chính phủ Liên hiệp Quốc gia Kampuchia. Sau khi Khmer đỏ chiến thắng, ông ta không có cơ may trở về Phnom Pênh với vợ con. Ông ta cũng nhìn nhận rằng đã một năm rưởi nay, không được tin tức của vợ. Điều ông ta biết những gì đang xảy ra ở Kampuchia làm cho ông ta nói với tôi với vẽ lo lắng, đặc biệt là tin nghe từ đài phát thanh Phnom Pênh. Tuy nhiên, dù thiếu dữ kiện ông ta vẫn tin vì ông có lòng tin vô bờ đối với công lý cách mạng Kampuchia. Bằng việc đuổi dân ra khỏi thành phố, bắt mọi người phải làm việc ngoài ruộng, Angkar gặp nhiều khó khăn nhưng đó là con đường thuần túy mình tự tin vào mình. Ông ta nói với giọng cười miệt thị: “Việt Nam không còn khống chế chúng tôi được nữa. Kampuchia không phải là Lào.” Ông ta cho rằng thỏa ước thân hữu Lào-Việt Nam ký hồi tháng Bảy là bước đầu tiến tới thực dân hóa Lào. Ông ta hỏi tôi: “Ông muốn thấy chuyện gì xảy ra không?” Rồi ông ta vói lấy tờ nhật báo Lào khổ nhỏ ở góc bàn. Bằng cớ là hình ảnh những nông dân Lào trồng lại giống lúa. “Người Việt Nam đã lấy hết ruộng lúa của Lào.” Sivouth vừa nói, vừa chỉ vào một người trong bức hình đang đội cái nón lá kiểu nông dân Việt Nam hay đội. Sự thực cái nón lá đáng lưu ý nhưng đó không hẵn là lối trang phục đặc biệt của nông dân Việt Nam đáng cho ông ta quan tâm. Còn hơn điều ông quan tâm nữa kia: dự tính của Việt Nam với Đông Dương là một thực tế tự nó đã rõ ràng. Chỉ một cái nón lá giữa những nông dân Lào do ông ta thấy trong bức hình chỉ là một chứng cớ cần thiết dành cho những người ngoại quốc bi quan mà thôi.

Sau một lúc thảo luận toàn bộ và đưa ra chứng cớ về Việt Nam “tham lam” và “xảo trá” pha trộn vào lòng tin chắc chắc tính “độc ác” của Việt Nam và những xung đột không tránh khỏi trong cuộc đấu tranh sinh tồn, bức tranh Sivouth vẽ ra chiều hôm ấy khi ông ta ngồi trong căn phòng tối là điều nhắc nhở chắc chắn về những sự kiện nhỏ nhặt đã thay đổi. Bên trong cái võ lịch sự và những bài thuyết giảng hay ho về chủ nghĩa Mác, hiện nguyên hình tâm hồn một người Khmer chìm đắm tromg hồi ức đắng cay của lịch sử và những định kiến về chủng tộc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Giải bày của người dịch Lịch sử các nước Đông Dương sau khi Saigon sụp đổ Dẫn nhập: Con đường thoát Kẻ thù cũ, chiến tranh mới Chiến trận giành hải đảo Lê Duẩn đi Phnom Pênh Dồn quân tới Trường Sa Hành động chiến tranh đầu tiên Nỗi sợ hãi có căn cứ Chẳng có thì giờ để tiệc tùng Thời gian khó khăn cho một toán quay phim Sự im lặng khó chịu ở Bắc Kinh Thái tử Norodom Sihanouk: Kẻ chiến thắng Tơ tằm và chuột Nam tiến Từ bảo vệ đất nước tới Liên bang Nam tiến Giữa đế quốc và ông hoàng Cuộc chiến đấu vũ trang bắt đầu Liên minh thuốc độc Bắc Kinh: Ra mắt Sự quan tâm ở Phnom Pênh Những cơn gió lạnh từ Bắc Kinh thổi tới Một lễ chu niên về việc giết người Mối sợ hãi về một Liên bang Hà Nội đánh cuộc với Đặng Bắc Kinh nhe răng Tình hữu nghị bị xúc phạm Sự láo xược của chiến thắng Một nhân vật bí mật ở Bắc Kinh Thái tử Norodom Sihanouk: nương thân Một nét tổng quát về lịch sử Châm cứu ở “ngón chân” Đánh để cho dài tóc Bây giờ chiến đấu, triều cống sau Sự cai trị của các đồng chí Gìn giữ hòa bình giữa những bộ tộc man rợ phía Nam Một môn đồ Khổng giáo ở Genève Chính sách bảo hộ của Mỹ đối với Bắc Kinh Muốn có hai hay ba Việt Nam Cánh cửa mở ra với phương Tây Chờ trận mưa Đôla Dấu hiệu sai lầm phía Hà Nội Từ Paris, với Chagrin Gió Tây thắng thế Ngày họ Hồ khóc với nỗi vui mừng Moscow đề phòng chủ nghĩa cơ hội Nền Độc lập đắt giá Suslov vội vàng trở về nước Cuộc tranh cải khó khăn mùa hè Không khí tĩnh lặng trước bão Cuộc chiến bí mật Thử nghiệm nước ở Bắc Kinh Đã tới lúc cầm tay Pol Pot Một ông hoàng cố gắng đấu tranh cho hòa Bình Vén lên bức màn che dấu chiến tranh Cái đuôi chó ve vẫy Kế hoạch của Hà Nội đối với Kampuchia Sự hình thành Quân Giải Phóng Khmer Thái tử Norodom Sihanouk: mắc kẹt trong lồng Con đường đi tới chiến tranh Bác sĩ Jekyll và ông Hyde ở phố Tàu Sự quấy nhiễu tái sinh Hà Nội quay tròn theo đuôi rồng Lời đồn đãi chiến tranh Phương Đông Đỏ Thân mình Kampuchia, trí óc Việt Nam Trung Hoa thấy được âm mưu Đã đến lúc phải dạy cho một bài học Người Mỹ: hãy về đi Gõ cửa nhà Mỹ Chuyến đi Hạ Uy Di Thời gian để liên minh Kẻ hở của tòa Bạch Ốc Brzezinsky đi thăm Vạn Lý Trường Thành. Kế hoạch dựng tòa đại sứ Mỹ ở Hà Nội Đánh lá bài Trung Hoa Những lỗ rò ở Bangkok Holbrooke thực hiện chuyến đi vì nhiệm vụ Thái tử Norodom Sihanouk: Người sống sót Một mùa Giáng sinh đỏ Hiệp ước hữu nghị, chẳng có ai Tìm kiếm bảo đảm từ phía Liên Xô Vận chuyển súng đạn về phía Nam Đặng nhận lãnh vai trò kiểm soát Thời gian để người Mỹ lên tàu Sẵn sàng hành động cuối cùng Ông hoàng của mọi mùa Cánh cửa hậu để vào mặt trận Chiến dịch bắt đầu Tiệc tùng chấm dứt Sứ mạng bí mật ở Utapao Brzexinski thắng một trận ở Hoa Thạnh Đốn Sự chói sáng của một quyền lực còn non nớt Một thông điệp cho Mạc tư khoa Vũ khí mới, Chiến tranh cũ Một cái nháy mắt của Hoa Thạnh Đốn Một bài học cho tất cả Đông Dương: Chiến tranh bao giờ chấm dứt Ba quốc gia, một dòng trôi "Nếu Phnom Pênh sụp đổ Saigon sẽ sụp đổ theo." Sự khai sinh con đường mòn Đặng Tiểu Bình Vú em của Đặng Liên minh chiến đấu Học cách sống với việc từ chức Vịnh Cam Ranh: Con gấu miền Nam Tuyết tan ở Liên Xô, Hà Nội lạnh lẽo Vai trò của chú Sam Tính toán đúng thời điểm Chương cuối Tương lai Đông Dương sẽ ra sao?
Tiến »