Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 39914 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 229
màn 17 - hàn lộ 6

❊ ❊ ❊

Đám cung thủ lại giương cung bắn tên, Tô Mộ Vũ tay cầm kiếm lao thẳng về phía trước. Mỗi lần vung kiếm là dưới chân có thêm vô số mảnh vỡ của mũi tên, nhưng vẫn có mũi tên xuyên qua lưới kiếm găm vào vai hắn, chân phải của hắn, thậm chí lướt qua bụng hắn. Nhưng tất cả những điều này đều không thể khiến kiếm thế của hắn dừng lại dù chỉ nửa phần. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã lao đến trước mặt đám cung thủ. Bọn chúng đồng loạt dừng tay, trong lòng chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng!

Nhưng Tô Mộ Vũ đang giết đến nơi lại bỗng tung người nhảy lên, vung kiếm chém về phía Tạ Tại Dã đang đứng trên tường.

Tạ Tại Dã giật mình, vội vàng cầm trường cung lên định cản lại, nhưng trường cung đã bị chém đứt. Hắn đành nhắm mắt chờ chết.

Nhưng đúng lúc này, một thân hình cao lớn lướt qua, tung quyền về phía Tô Mộ Vũ. Hắn đành thu kiếm, giơ tay trái ra đỡ, hai chưởng lực va chạm. Tô Mộ Vũ bị đẩy lùi về phía sau, cắm trường kiếm xuống đất. Chân khí trong cơ thể hắn lúc này hỗn loạn vô cùng, ý thức cũng có phần mơ hồ. Hắn cắn đầu lưỡi để giữ cho mình tỉnh táo. Ngay sau đó, một bóng người cao lớn từ trên trời đáp xuống, đứng trước mặt hắn. Tô Mộ Vũ lẩm bẩm: "Đường Linh Hoàng."

"Chân khí tán loạn, kiếm ý không giảm, sát ý càng mạnh." Dạ Nha bước đến bên cạnh Đường Linh Hoàng, âm trầm nói: "Tô gia chủ, ngươi đã tẩu hỏa nhập ma rồi. Xem ra trong lòng ngươi, vị tiểu sư thúc của ta rất quan trọng."

"Dạ Nha." Tô Mộ Vũ rút kiếm, "Ta sẽ giết ngươi."

"Chỉ bằng ngươi bây giờ? Ngươi vừa trúng một chưởng của Đường Linh Hoàng, chúng ta không cần ra tay, chỉ cần nửa nén hương là ngươi sẽ trúng độc mà chết." Dạ Nha cười lạnh, "Nhưng ngươi là Tô Mộ Vũ, là người có thể lật đổ Ám Hà và Ảnh Tông, một khi ngươi rời khỏi đây sau này sẽ hậu hoạn vô cùng. Vậy nên, chết ở đây đi!"

Nghe vậy, Đường Linh Hoàng giơ tay lên, đánh xuống một chưởng. Tô Mộ Vũ vội vàng vung kiếm cản lại, nhưng trường kiếm trong tay lại bị độc chưởng của hắn ta đánh gãy từng khúc một. Ngay sau đó, Đường Linh Hoàng đã áp sát đến trước mặt Tô Mộ Vũ. Một luồng khí độc xộc thẳng vào mặt. Hắn ta giơ tay lên, sắp đánh xuống đầu Tô Mộ Vũ thì trong mắt hắn bỗng lóe lên một tia sáng đỏ.

"Chớ manh động, ngươi sẽ hối hận." Một giọng nói dịu dàng bỗng cất lên giữa sân.

Mọi người đều kinh hãi, chỉ thấy một bóng áo trắng đáp xuống bên cạnh Tô Mộ Vũ, tay áo tung bay như tiên tử giáng trần. Cô khẽ vung tay, ống tay áo cuốn lấy cánh tay Đường Linh Hoàng rồi hất mạnh sang phải khiến hắn ngã nhào xuống đất. Tiếp đó, một bàn tay trắng nõn đưa ra từ trong tay áo, đặt lên vai Tô Mộ Vũ, nhẹ nhàng kéo hắn lùi về phía sau ba trượng. "Tiểu Mộ Vũ, đây là lần đầu tiên ta thấy ngươi thảm hại đến vậy." Giọng nói dịu dàng pha chút ý cười vang lên.

Lúc này, Tô Mộ Vũ đã kiệt sức, mí mắt nặng trĩu, khó nhọc nhìn bóng hình áo trắng trước mặt, thều thào: "Thầy..."

Trong Ám Hà không có sư phụ truyền thừa riêng biệt, đều là các bậc tiền bối sau khi thoái ẩn giang hồ cùng nhau truyền dạy võ công cho thế hệ sau. Trong số đó, chỉ những người đức cao vọng trọng mới được gọi một tiếng "thầy".

Vậy mà nữ tử trước mắt dung mạo thanh tú, da trắng như ngọc, thoạt nhìn còn nhỏ hơn Tô Mộ Vũ vài tuổi, sao có thể là thầy của Ám Hà?

"Tiểu Xương Hà đâu? Nếu nó thấy ngươi thế này chắc chắn sẽ cười đến nghiêng ngả. Rồi..." Nữ tử vẫn giữ nụ cười trên môi, nhưng khi nói đến đây, giọng cô bỗng trở nên lạnh lẽo, đầy sát khí: "... giết sạch bọn chúng cho ta!"

"Ngươi là người phương nào?" Dạ Nha lạnh lùng hỏi.

"Quỷ Y Dạ Nha, kẻ phản bội Dược Vương cốc. Ngươi dám cả gan luyện Đường lão thái gia tương lai thành dược nhân?" Nữ tử liếc nhìn Đường Linh Hoàng, lạnh giọng: "Trêu chọc Đường Môn, e là ngươi gánh không nổi đâu."

"Giết ả!" Dạ Nha trầm giọng ra lệnh.

Đường Linh Hoàng nghe vậy, lập tức lao đến trước mặt nữ tử. Cô không chút sợ hãi, nhẹ nhàng vung tay áo hất văng hắn ra rồi tung chưởng đánh tới.

Xung quanh lòng bàn tay cô, chân khí cuồn cuộn, phần lớn là màu đỏ, nhưng phía trên lại có một luồng chân khí màu đen u ám.

Dạ Nha kinh hãi, nhận ra chưởng pháp: "Diêm Ma chưởng!"

Đường Linh Hoàng cũng tung chưởng nghênh đón. Hai chưởng lực chưa kịp chạm nhau, chân khí đã va chạm dữ dội. "Ầm" một tiếng thật lớn, Đường Linh Hoàng bị đẩy lùi ba bước, còn nữ tử xoay người, kéo Tô Mộ Vũ trên mặt đất lên, rồi tung người bay đi.

Tạ Tại Dã lúc này mới hoàn hồn, bước lên hỏi: "Chúng ta có nên truy đuổi không?"

Dạ Nha lắc đầu: "Không cần. Bởi vì cho dù đuổi kịp, các ngươi cũng sẽ bị ả ta giết chết."

Nữ tử kia kéo Tô Mộ Vũ, lướt nhanh trên không trung Thiên Khải thành, nhìn Tô Mộ Vũ thân thể càng lúc càng nóng, cô khẽ thở dài, tìm một con phố vắng người dừng lại, sau đó xuất chưởng vỗ lên lưng hắn. Tô Mộ Vũ rên lên một tiếng, trực tiếp nôn ra một ngụm máu đen.

"Đúng là chật vật, Tiểu Mộ Vũ." Nữ tử cười nói, sau đó lại vung ra một chưởng.

Tô Mộ Vũ cảm thấy một luồng chân khí dịu dàng liên miên truyền vào trong cơ thể, thân thể vốn mệt mỏi rã rời rốt cuộc cũng dần khôi phục lại. Hắn khẽ mở miệng muốn nói chuyện nhưng vẫn không thể nói được câu nào.

Mà lúc này, một đám nhện màu xanh sẫm đang lặng lẽ tiếp cận hai người bọn họ, chỉ có điều khi đến cách một trượng, những con nhện kia đều đồng loạt dừng lại, sau đó liền nằm rạp trên mặt đất, chết không còn một mảnh.

"Tri Chu Nữ, nếu đã đến rồi thì đừng có trốn trốn tránh tránh nữa." Nữ tử thản nhiên lên tiếng.

Mộ Vũ Mặc đáp xuống đất cách đó ba trượng, nhìn đống xác nhện trên mặt đất, trầm giọng nói: "Ngươi là ai?"

Nữ tử dịch tay khỏi sau lưng Tô Mộ Vũ, sau đó đứng dậy, chậm rãi đi về phía Mộ Vũ Mặc.

"Ngươi... Ngươi là!" Mộ Vũ Mặc kinh hãi, lúc nãy nữ tử kia cùng Tô Mộ Vũ ẩn thân trong góc, cô không thể nhìn rõ dung mạo của cô ta, nhưng khi cô ta đi tới gần, ánh trăng chiếu lên gương mặt, Mộ Vũ Mặc rốt cuộc cũng nhìn rõ.

"Là ta." Nữ tử mỉm cười dịu dàng: "Đã lâu không gặp, ngươi đã trở thành một mỹ nhân tuyệt thế rồi. Tri Chu Nữ, Mộ Vũ Mặc."

"Lâu chủ Tàng Thư lâu, Tô Vân Tú!" Cuối cùng Mộ Vũ Mặc cũng xác định được thân phận nữ tử trước mặt: "Chẳng phải ngươi đã chết từ lâu rồi sao?"

"Bởi vì ta rời khỏi Ám Hà, bọn chúng tìm ta không ra nên chỉ có thể nói là ta đã chết." Tô Vân Tú cười nói: "Nhưng ta là Tô Vân Tú, là thầy của Tô Mộ Vũ và Tô Xương Hà, sao có thể chết dễ dàng như vậy được?"

"Lần cuối ta gặp ngươi..." Mộ Vũ Mặc nhíu mày suy nghĩ một chút, "... đã chín năm trôi qua rồi."

"Không sai." Tô Vân Tú gật đầu.

Mộ Vũ Mặc nhìn Tô Vân Tú, ánh mắt vẫn có phần cảnh giác: "Lần đầu tiên ta gặp ngươi, đã mười sáu năm rồi!"

Tô Vân Tú cười: "Chuyện này ta cũng không nhớ rõ."

"Vì sao dung mạo ngươi, chưa từng thay đổi?" Mộ Vũ Mặc nhìn Tô Vân Tú chăm chú, phát hiện ra dù hiện tại cô đứng cùng cô, cũng không phân biệt được ai lớn hơn ai. Nhưng rõ ràng lâu chủ Tàng Thư lâu Tô Vân Tú cùng thế hệ với Lam thúc, đều là sát thủ của Ám Hà!

"Đúng vậy, vì sao dung mạo ta chưa từng thay đổi? Ta cũng thường phiền não vì chuyện này." Tô Vân Tú chậm rãi đi lướt qua Mộ Vũ Mặc: "Đi xem Tô Mộ Vũ đi, độc trên người hắn đã gần giải hết rồi."

Mộ Vũ Mặc lập tức điểm nhẹ chân, lướt đến bên cạnh Tô Mộ Vũ, khẽ gọi: "Vũ ca."

Tô Mộ Vũ mở mắt, khẽ đáp: "Cô đến rồi, thần y..."

"Đã không sao rồi." Mộ Vũ Mặc vội nói.

Tô Mộ Vũ nhắm mắt lại, ngả người ra sau: "Vậy thì tốt quá."

Tô Vân Tú đi lại, khoanh tay trước ngực, nhìn Tô Mộ Vũ đang nằm: "Sao thấy thầy chưa chết vẫn sống sờ sờ trước mặt mà ngươi chẳng vui mừng gì vậy?"

Tô Mộ Vũ cười khổ: "Bọn họ nói thầy chết rồi, ta và Xương Hà đã ra ngoài điều tra, chúng ta nắm chắc chín phần là người trốn thoát."

"Còn một phần thì sao?" Tô Vân Tú hỏi.

"Còn một phần, là ngài đổi thân phận, ẩn náu trong Ám Hà, Xương Hà còn tốn không ít thời gian để điều tra xem ai là ngài." Tô Mộ Vũ đáp.

“Hay lắm, quả nhiên là học trò của ta. Nhưng mà Tiểu Mộ Vũ, lần đầu tiên ta thấy ngươi mất bình tĩnh như thế, rốt cuộc là vì sao?” Tô Vân Tú chậm rãi hỏi.

Mộ Vũ Mặc thấy Tô Mộ Vũ yếu ớt, bèn thay hắn giải thích: “Bằng hữu của chúng ta, thần y Dược Vương cốc Bạch Hạc Hoài nắm giữ bí mật của đối phương nên bị đánh trọng thương, hơn nữa chúng còn muốn lấy mạng cô ấy. Vũ ca vì bảo vệ cô ấy cũng bị thương, thần y cần một nơi an toàn để chữa thương cho nên Vũ ca mới giả vờ là thần y đã chết, tức giận đến cực điểm, chạy tới phủ Phi Hổ tướng quân để báo thù, cũng là muốn điều hổ ly sơn!”

“Giả vờ tức giận? Nhưng rõ ràng ta thấy ngươi thật sự tức giận.” Tô Vân Tú nhướng mày.

“Thần y vốn không liên quan gì tới Ám Hà chúng ta, chỉ là chúng ta cần cô ấy giúp đỡ nên cô ấy mới cùng chúng ta vào Thiên Khải thành. Phong ba bão táp nơi đây vốn dĩ không liên quan đến cô ấy, cô ấy có thể thoải mái mà ở lại Nam An thành, ăn bánh hoa quế của cô ấy. Nhưng giờ đây, cô ấy không chỉ bị cuốn vào những thị phi này mà còn trở thành tâm điểm của mọi nguy hiểm, là người gặp nguy hiểm nhất trong chúng ta.” Tô Mộ Vũ siết chặt nắm tay: “Lúc ấy, sinh tử của cô ấy đều không rõ nên ta vô cùng tức giận. Thầy nói không sai, ta không hề giả vờ.”

“Chưa đủ, vẫn chưa đủ.” Tô Vân Tú lắc đầu.

“Là cơn thịnh nộ của ta vẫn chưa đủ sao?” Tô Mộ Vũ cười khổ.

“Không, là lý do của ngươi vẫn chưa đủ. Chỉ bằng những gì ngươi thể hiện lúc nãy, hoàn toàn không đủ để ngươi rơi vào trạng thái tẩu hỏa nhập ma.” Tô Vân Tú cúi người xuống, đưa tay xoa nhẹ đầu Tô Mộ Vũ: “Ngươi, thích cô ấy.”

Tô Mộ Vũ ngẩn người, sau đó mở mắt nhìn Tô Vân Tú: “Phải, ta thích cô ấy.”

“Ha ha ha, tốt lắm, tốt lắm!” Tô Vân Tú bỗng nhiên cười lớn.

Mộ Vũ Mặc ở bên cạnh nghe Tô Mộ Vũ đột nhiên nói ra bốn chữ này, có phần kinh ngạc, sau đó lại cúi đầu khẽ cười, dường như đã hiểu ra điều gì đó.

Tô Mộ Vũ cười khổ: “Sao lại là tốt lắm?”

“Bởi vì rốt cuộc cũng có người khiến cho Tô Mộ Vũ học được cách nói thích, tốt lắm. Tô Mộ Vũ, ta rất vui khi thấy bộ dạng hiện tại của ngươi.” Tô Vân Tú cúi người xuống, nhẹ nhàng vén những sợi tóc lòa xòa trước trán Tô Mộ Vũ: “Tuy rằng hiện tại ngươi rất chật vật, tuy rằng hiện tại ngươi sắp chết, nhưng bây giờ là lúc ta thấy ngươi tuấn tú nhất. Ngươi có biết sau khi núi băng tan chảy sẽ biến thành cái gì không?”

“Thầy, người đừng trêu chọc ta nữa.” Tô Mộ Vũ bất đắc dĩ lắc đầu.

“Là biển rộng mênh mông đấy, đồ ngốc.” Tô Vân Tú xoay người: “Ta phải đi rồi. Ta chỉ tiện đường ghé qua Thiên Khải thành một chuyến, không ngờ lại gặp được chuyện thú vị như thế này. Ta biết ngươi có thể tự mình thoát ra, ngươi còn có những lá bài tẩy của riêng mình. Nhưng dù sao ngươi và Tiểu Xương Hà cũng muốn tạo ra một Ám Hà mới đúng không? Mỗi một bước đi đều không thể sai lầm.”

Nói xong, Tô Vân Tú điểm mũi chân, bay vút lên, biến mất trong màn đêm của Thiên Khải thành.

“Mộ Vũ, ta đưa huynh về Dược phủ.” Mộ Vũ Mặc cúi người, ôm lấy Tô Mộ Vũ đang nằm trên đất, tung người một cái, rời đi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »