Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 39948 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 216
màn 15 - bạch lộ 7

❊ ❊ ❊

Đường Linh Tê ngẩng đầu: “Ngươi cười cái gì?”

Đường Liên Nguyệt cúi đầu nói: “Từ rất lâu trước kia, đại sư huynh đã nói với ta một câu.”

“Câu gì?” Đường Linh Tê cau mày.

“Khi có người lấy tính mạng sư huynh ra bức ép ta, không cần quan tâm tới, cứ lao lên phía trước là được, bởi vì...” Đường Liên Nguyệt tung người nhảy tới. “... sư huynh vĩnh viễn không cần ta lo hộ!”

Trong Trảm Khôi đường, Đường Linh Hoàng vẫn đeo mặt nạ sắt, bị tầng tầng lớp lớp dây xích trói lại, cứ lẳng lặng ngồi đó. Đường môn bên ngoài đã nổi sóng gió nhưng hắn lại như hoàn toàn không biết, hắn chỉ nghe tiếng cửa mở rồi một người đi vào.

Bước chân của người kia khá nhẹ, thậm chí còn có vẻ suy yếu. Đường Linh Hoàng chậm rãi quay đầu lại, giọng nói vang lên dưới mặt nạ sắt: “Ngươi là ai?”

“Đúng là không tệ.” Người vừa tới khẽ mỉm cười.

“Có gì không tồi?” Đường Linh Hoàng trầm giọng nói.

“Vật chứa không tồi.” Người nọ đi tới trước vài bước, vung nhẹ bàn tay, ba mũi châm bạc bay ra, cắm thẳng lên vai Đường Linh Hoàng.

“Ngươi muốn làm gì?” Bả vai Đường Linh Hoàng nhúc nhích, ba mũi châm bạc văng ra, người kia giơ tay nhận lấy, nhìn vết máu trên châm bạc rồi khẽ lắc đầu: “Võ công của ngươi cao hơn đám Đường Môn Ngũ Kiệt còn lại nhiều.”

Đường Linh Hoàng nghi hoặc: “Rốt cuộc ngươi là ai?”

“Ta là người qua đường, đi ngang qua Đường môn mà thôi. Vốn dĩ ta định giao dịch với những người này, thế nhưng rất đáng tiếc, bây giờ giao dịch sắp hỏng mất rồi.” Người vừa tới nói với giọng tiếc nuối: “Người như ta vốn chỉ hợp tác với kẻ mạnh nhất, nhưng đáng tiếc cả ba người mạnh nhất Đường môn đều không dễ hợp tác. Cho nên ta đành lùi lại một bước, hợp tác với hạng hai, nhưng hạng hai kém cỏi nên mới là hạng hai.”

Đường Linh Hoàng đang định lên tiếng, đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng, hắn cắn răng nói: “Ngươi là người của Ôn gia?”

“Sao lại nói vậy, chẳng lẽ chỉ có người của Ôn gia mới có thể hạ độc người họ Đường hay sao? Ngươi sai rồi, ta sinh ra trong Dược Vương Cốc, danh hiệu là Quỷ Y, Dạ Nha.” Dạ Nha đi tới, cõng Đường Linh Hoàng đã mất ý thức lên.

Ngoài Trảm Khôi đường không có đệ tử Đường môn nào canh gác, chỉ có một nam tử trẻ tuổi dung mạo tuấn tú đang đứng đó. Trên ngón tay nam tử này đeo một chiếc nhẫn ngọc, tỏa ra ánh sáng xanh lam âm u. Hắn quay sang nói với Dạ Nha: “Mau đi thôi, theo ta biết rất nhiều người đang trên đường tới Đường môn. Nếu bọn họ tới, e là chúng ta không đi nổi.”

“Ồ? Xem ra là người khó lường nhỉ?” Dạ Nha lạnh nhạt nói, giọng nói lại chẳng hề để tâm: “Thế thì đi thôi.”

Nam tử trẻ tuổi ngạc nhiên: “Cứ thế mà đi à? Không cần mang thêm thứ gì hay sao?”

“Không cần.” Dạ Nha nhẹ nhàng giơ tay, một đóa hoa trắng xuất hiện trong tay hắn: “Đám dược nhân đó vẫn không hoàn chỉnh, dược nhân hoàn chỉnh cần là vật chứa hoàn mỹ như Đường Linh Hoàng, chúng ta đi thôi.”

“Ngoài dược nhân ra, nghe nói sư huynh của ngươi còn ở trong Đường môn.” Nam tử trẻ tuổi âm u nói.

Dạ Nha quay đầu lại nhìn nam tử trẻ tuổi: “Ngươi có ý đồ với sư huynh của ta?”

“Dược Vương Tân Bách Thảo, cũng là một lợi thế không tệ.” Nam tử trẻ tuổi cười nói: “Nếu có thể mang hắn về Thiên Khải thành, ta nghĩ công tử sẽ cực kỳ hài lòng.”

“Bỏ cái ý nghĩ đó đi.” Dạ Nha ngẩng đầu lên nhìn bầu trời: “Trong lòng các ngươi ta là người như thế nào? Không chuyện ác nào không làm? Tội ác tày trời? Loại cặn bã?”

Nam tử trẻ tuổi chỉ lạnh nhạt mỉm cười, không nói năng gì.

“Sư huynh có con đường của sư huynh, ta cũng muốn đi theo con đường của ta. Lên đường thôi, như ngươi nói đó, sẽ có người rất đáng sợ tới đây.” Dạ Nha xoay người rời khỏi.

Nam tử trẻ tuổi vuốt ve chiếc nhẫn ngọc trong tay, đột nhiên quay đầu lại nhìn theo hướng tây nam.

Nơi đó có một nam tử trẻ tuổi đang nằm trong giữa đá vụn và bụi cỏ, trên người đầu mồ hôi và máu me, chính là đại đệ tử Đường môn, Đường Liên.

Bầu trời tối dần, Đường Liên mơ mơ màng màng ngẩng đầu, thấy có ánh sao nhấp nháy.

Cũng có thể là ảo giác.

Đường Liên thầm nghĩ trong lòng, hắn đã đánh lui tất cả những kẻ truy kích mình, nhưng bản thân cũng kiệt sức. Hắn cũng biết bây giờ cho dù chỉ một người bình thường xuất hiện cũng có thể dễ dàng kết liễu tính mạng hắn. Mà cho dù không có ai xuất hiện, chắc mình cũng không sống qua được đêm nay.

Trên người có bao nhiêu vết thương?

Mười bảy? Hay mười tám vết?

Thôi vậy.

Đường Liên chậm rãi nhắm hai mắt lại.

“Ngươi là người của Đường môn?” Một giọng nữ đột nhiên vang lên bên tai cậu.

Đường Liên siết chặt nắm tay, dùng hết sức lực cuối cùng mở mắt ra: “Ngươi là ai?”

Một cô gái áo trắng đứng đó, tay cầm trường kiếm, eo dắt một tấm lệnh bài, trên lệnh bài điêu khắc một con Thanh Long sống động như thật. Cô cúi đầu nhìn Đường Liên dưới đất: “Trước khi hỏi người khác, có phải nên trả lời câu hỏi của người ta trước không?”

Đường Liên Nguyệt nhìn lệnh bài Thanh Long kia, đột nhiên nhớ ra gì đó. Hắn cả kinh nói: “Cô là Thanh Long Sứ, Lý Tâm Nguyệt -- cô cô.” Tuy đang bị trọng thương, nói chuyện cũng phải cố sức, nhưng Đường Liên Nguyệt vẫn không quên thêm hai chữ “cô cô”.

“Cô cô?” Lý Tâm Nguyệt ngạc nhiên: “Trong Đường môn chỉ một người có tư cách gọi ta như vậy. Đó là đồ đệ của Liên Nguyệt, hình như tên là Đường Liên, ta chưa từng gặp hắn.”

“Cô cô, con chính là Đường Liên.” Đường Liên khó nhọc nói.

“Có bằng chứng gì không?” Tuy Lý Tâm Nguyệt chưa tin tưởng hoàn toàn, nhưng đã cúi người xuống bắt đầu kiểm tra thương thế trên người Đường Liên: “Ngươi đã bị trọng thương, hơn nữa vết thương đều do ám khí của Đường môn.”

“Trong Đường môn có biến cố, sư phụ bị nhốt rồi.” Đường Liên trả lời.

“Đám người ở Đường môn mà cũng nhốt được Liên Nguyệt à?” Lý Tâm Nguyệt điểm vài đại huyệt trên người Đường Liên, tiếp đó lấy ra một cái bình ngọc, đổ một viên thuốc ra, bỏ vào miệng Đường Liên: “Uống đi, rồi kể cho ta chuyện ở Đường môn.”

“Là Băng Nguyệt Thiên Tằm!” Đường Liên nuốt viên thuốc, lập tức cảm thấy đau đớn trên người giảm bớt. Hắn tiếp tục nói: “Chắc lúc đó Liên Nguyệt sư phụ không đề phòng, bị ám toán. Con muốn cứu Liên Nguyệt sư phụ nhưng sau đó lại bị bọn họ đuổi giết.”

“Ai hại hắn?” Lý Tâm Nguyệt hỏi.

Đường Liên lắc đầu: “Con không biết, nhưng trong số những kẻ truy đuổi con có rất nhiều đệ tử Đường môn Trảm Khôi đường, cho nên chắc chắn Đường Linh Khôi là một trong số đó.”

“Quả nhiên, chuyện lo lắng đã lâu rốt cuộc cũng diễn ra.”

Lý Tâm Nguyệt điểm ngón tay lên mi tâm Đường Liên, truyền chân khí vào người hắn: “Ta cho ngươi mượn một luồng chân khí, lát nữa ngươi có thể đứng dậy, tìm chỗ trốn đi.’

Đường Liên cố gắng đứng dậy: “Không, con cũng phải đi cứu sư phụ.”

“Quả nhiên, nói năng giống hệt Liên Nguyệt. Ta tin ngươi là Đường Liên rồi, nhưng ngươi vẫn phải nghỉ ngơi cho tốt, với lực lượng của ngươi hiện giờ, không thể đuổi kịp ta.” Lý Tâm Nguyệt điểm mũi chân, chạy thẳng về phía Đường môn.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »