Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 39915 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 202
màn 14 - xử thử 8

❊ ❊ ❊

Mộ Thanh Dương vừa chạy vừa lấy từ trong lòng ra một tấm bùa màu vàng, hai ngón tay kẹp lá bùa đột nhiên vung lên, lá bùa lóe lên ánh lửa, bay thẳng lên không trung.

Tô Mộ Vũ đứng trên tấm mạng nhện ngẩng đầu nhìn lên, thấy ánh lửa, thần sắc thay đổi, tiếp đó đặt hai ngón tay lên miệng huýt sáo một cái.

“Đừng để bọn chúng gặp mặt! Ngăn cái gã của Mộ gia lại!” Đường Linh Khôi lạnh lùng nói.

Vài bóng đen nhanh chóng lao đi, nhưng cùng lúc Tô Mộ Vũ cũng tung người nhảy lên, nâng tay hạ kiếm, đánh rơi tất cả những kẻ định lao ra. Đồng thời hắn vung mạnh tay trái, phi kiếm dồn dập bay ra, một tấm kiếm võng triển khai, ngăn cản mọi người.

Khoảnh khắc này trong đầu mọi người của Đường môn đều có một suy nghĩ.

Không phải bọn họ kết trận ngăn cản Tô Mộ Vũ.

Mà bọn họ là con mồi, Tô Mộ Vũ mới là người bày trận trong núi.

“Tuy không muốn thừa nhận, nhưng đúng là sự thật.” Đường Linh Khôi thở dài một tiếng: “Chúng ta không thể ngăn cản vị Tô gia chủ này làm chuyện mà hắn muốn làm ngay trước mặt chúng ta.”

Cùng lúc đó, Mộ Thanh Dương đã chạy tới gần. Sau khi thấy Tô Mộ Vũ, hắn cao giọng hô: “Tô gia chủ, Tô gia chủ.”

Nếu Mộ Tử Trập thấy cảnh này không khéo sẽ tức giận tới mức hộc máu. Năm xưa Mộ Tử Trập thân là gia chủ Mộ gia, Tô Tẫn Hôi là gia chủ Tô gia, mỗi lần gặpq mặt hai người đều tranh chấp thẳng mặt, không nhường một bước, đâu có như Mộ Thanh Dương thấy Tô Mộ Vũ, chẳng khác nào thấy cọng cỏ cứu mạng, chỉ hận không thể lao tới ôm bắp đùi đối phương. Phong phạm Mộ gia mấy trăm năm đều bị Mộ Thanh Dương ném sạch.

“Mộ gia chủ!” Tô Mộ Vũ tung một sợi Khôi Lỗi Ti ra, Mộ Thanh Dương giơ tay bắt lấy, sau đó kéo mạnh, trực tiếp bay tới bên cạnh Tô Mộ Vũ. Hắn thở hồng hộc nói: “Đa tạ Tô gia chủ cứu giúp. Nếu Tô gia chủ không tới, e là Mộ gia phải đổi gia chủ khác.”

“Còn chưa thể lơi lỏng cảnh giác.” Tô Mộ Vũ trầm giọng nói: “Phải chạy khỏi đây đã.”

“Có Tô gia chủ ở đây, thế gian còn ai nhốt được chúng ta?” Mộ Thanh Dương cười nói.

“Ài.” Tô Mộ Vũ thở dài một tiếng: “Thật ra người như Mộ Tử Trập cũng có chỗ tốt của Mộ Tử Trập.”

“Hả?” Mộ Thanh Dương ngơ ngác.

Tô Mộ Vũ ném một sợi Khôi Lỗi Ti ra buộc mình với eo của Mộ Thanh Dương: “Nắm chặt lấy! Mộ gia chủ!”

Mộ Thanh Dương gật đầu: “Được.’

Tô Mộ Vũ đột nhiên vung tay trái, từng lưỡi kiếm bắn ra, cắm lên thân cây phía trước, hắn đạp lên một lưỡi kiếm lao tới, sau khi đi mấy chục trượng lại vung chưởng lần hai, mười bảy lưỡi kiếm lại bay về phía thân cây phía trước.

Đám đệ tử Đường môn cứ thế nhìn Tô Mộ Vũ ngang nhiên kéo Mộ Thanh Dương bỏ đi, cũng có người định chặn lại nhưng đều bị Tô Mộ Vũ vung Tế Vũ kiếm trong tay đánh rơi xuống.

“Đuổi theo hắn.” Đường Linh Khôi trầm giọng nói: “Hắn sẽ về Cẩm thành, bám theo hành tung của hắn. Tìm ra cứ điểm của bọn chúng trong Cẩm thành.”

“Rõ.” Đường Linh La tung người nhảy lên.

Tô Mộ Vũ nhanh chóng dẫn Mộ Thanh Dương thoát khỏi núi rừng, chạy thẳng về phía Cẩm thành. Còn sau lưng hắn, đám đệ tử Đường môn vẫn bám theo như đỉa, không tiến tới ngăn chặn, cũng không bỏ đi.

“Bọn chúng định bám theo chúng ta, nếu không thể ngăn cản được chúng ta, như vậy trực tiếp tìm ra cứ điểm của Ám Hà trong Cẩm thành, sau đó triệu tập nhân thủ tóm gọn chúng ta?” Mộ Thanh Dương trầm giọng nói.

Tô Mộ Vũ nâng cánh tay, ném một mũi tên lên không trung. Mũi tên nổ tung, một ánh đỏ lóe lên nơi chân trời.

Trong khoảng sân của quán trà Tĩnh Tư.

Tô Xương Hà vẫn ngồi trong sân chậm rãi uống trà lại ngẩng đầu lên, nhìn ánh đỏ trên không trung, lạnh nhạt nói: “Đi.”

“Tuân lệnh.” Một giọng nói yêu kiều vang lên sau lưng Tô Xương Hà.

Tô Xương Hà mỉm cười, cầm chén trà lên uống một ngụm.

Trên đường phố Cẩm thành, dòng người tấp nập, Tô Mộ Vũ dẫn theo Mộ Thanh Dương tiếp tục lao thẳng đi, đột nhiên một cô gái bán hoa không né tránh kịp, bất cẩn va chạm một cái. Tô Mộ Vũ vội vàng giơ tay đỡ lấy cô gái. Cô gái kia nắm lấy tay Tô Mộ Vũ, khẽ mỉm cười với Tô Mộ Vũ. Tô Mộ Vũ sửng sốt, tiếp đó thân hình cô gái xoay tròn, không ngờ dáng vẻ lại trở thành giống hệt Tô Mộ Vũ.

“Hắn” vứt bỏ bó hoa trong tay, chậm rãi đi về phía, còn Tô Mộ Vũ dẫn theo Mộ Thanh Dương rẽ vào con phố bên cạnh. Đám đệ tử Đường môn bám theo đuổi tới đây đột nhiên phát hiện Mộ Thanh Dương biến đâu không biết, chỉ còn lại mình Tô Mộ Vũ. Còn Tô Mộ Vũ như đổi thành người khác, không những không trốn tiếp, ngược lại đi dạo ven đường, lúc thì xem tạp kỹ, lúc lại mua bánh hoa quế, vừa đi vừa ăn.

“Thủ lĩnh, làm thế nào bây giờ?” Một đệ tử Đường môn hạ giọng nói.

Đường Linh La nhíu mày đáp: “Quan sát thêm.”

“Tô Mộ Vũ” kia đột nhiên điểm mũi chân lướt tới trước mặt đám đệ tử Đường môn, cười khanh khách nói: “Còn nhìn cái gì nữa?”

Đường Linh La kinh ngạc, thần thái ngữ điệu của Tô Mộ Vũ hoàn toàn khác lúc trước. Hắn cả giận nói: “Ngươi không phải Tô Mộ Vũ!”

“Ha ha ha ha.” “Tô Mộ Vũ” giơ tay đánh về phía Đường Linh La.

Trong quán trà Tĩnh Tư, Tô Mộ Vũ cõng Mộ Thanh Dương hạ xuống đất.

Cuối cùng Mộ Thanh Dương cũng tới được chỗ an toàn, thần kinh căng thẳng rốt cuộc cũng thả lỏng, hai chân mềm nhũn ngã sấp xuống đất.

“Sao lại thế này!” Mộ Vũ Mặc lao ra đỡ Mộ Thanh Dương.

“Không sao không sao, chẳng qua mệt quá thôi.” Mộ Thanh Dương xua tay nói: “Dù sao ta cũng là gia chủ một nhà, làm sao lại bị đánh ngã dễ dàng như vậy được.’

“Tuyết Vi đâu? Sao Tuyết Vi không ở bên cạnh ngươi?” Mộ Vũ Mặc hỏi.

“Tuyết Vi bị người ta bắt đi rồi!” Mộ Thanh Dương nhìn sang phía Tô Mộ Vũ: “Kẻ đã bắt cô ấy là thầy thuốc chế tạo dược nhân mà Tô gia chủ từng nhắc tới!”

“Quỷ Y Dạ Nha?” Tô Mộ Vũ cả kinh: “Hắn cũng ở trong Cẩm thành?”

“Xem ra đúng là thú vị.” Tô Xương Hà vuốt ve chén trà trong tay: “Quỷ Y Dạ Nha cũng tới Cẩm thành, rốt cuộc đám người Đường môn đang nghĩ điều gì?’

Tô Mộ Vũ cúi đầ suy tư: “Quỷ Y Dạ Nha, Đường Liên Nguyệt bế quan không ra ngoài, Đường lão thái gia bị thương tĩnh dưỡng, Đường Linh Hoàng mất liên hệ...”

Mộ Vũ Mặc nhíu mày nói: “Dù sao cũng phải nghĩ cách cứu Tuyết Vi ra đã.”

“Dạ Nha kia bắt Tuyết Vi đi chắc chắn là vì kịch độc trên người cô ấy. Với thủ đoạn của hắn, e là Tuyết Vi sẽ phải chịu đủ loại tra tấn...” Tô Mộ Vũ trầm ngâm nói: “Dạ Nha bắt Tuyết Vi đi, hắn sẽ giấu cô ấy ở đâu? Ở nơi an toàn nhất trong Cẩm thành hay là ở trong Đường môn!”

Tô Xương Hà cười nói: “Xem ra chuyện cầu hồn phải gác lại đã, dù sao cũng phải tham gia tang lễ trước!”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »