Ác Bá

Lượt đọc: 5532 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »
Chương 178
kỳ huynh như ưng

❊ ❊ ❊

Ở trên đại thảo nguyên Nội Mông Cổ bao la mênh mông ba chiếc Wrangler mang theo một cỗ khí thế mạnh mẽ chạy qua, ở một chỗ trên đồi cao ba chiếc xe theo thứ tự xếp hàng dừng lại, trong chiếc xe dẫn đầu bước ra một gã đàn ông mặc toàn quần áo hàng hiệu rất chói mắt bộ dạng lười nhác, sau khi y xuống xe tuỳ tiện lướt mắt bốn phía đi dến chiếc xe chính giữa kéo mở cửa xe phía sau, cung kính gọi một tiếng:

- Chiến gia, ngài có gì dạy bảo?

Gã đàn ông ngồi ở sau xe sắc mặt thanh tú có chút mệt mỏi đáp một tiếng, chớp mắt mở ra hồi phục tinh thần. Hắn nhìn thoáng qua Thẩm Hổ Thiền đứng ở ngoài cửa xe nói:

- Không có việc gì, hơi mệt chút cho nên mới bảo xe dừng lại. Theo tôi đi một chút được không?

Thẩm Hổ Thiền vuốt vuốt cái mũi nói:

- Dạ! Được.

Trác Thanh Chiến sau khi xuống xe ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh như rửa, hắn không khỏi cảm thán thở ra, trên chiếc xe thứ hai bước xuống một thah niên tuấn mỹ đến hết sức tà dị, anh ta sau khi xuống xe hít thở thật sâu một lần khoé miệng giật giật, nhìn bóng lưng Trác Thanh Chiến cong lên lộ ra một nét vui vẻ.

- Ca, sao vậy?

Trác Thanh Đế đi qua đứng ở bên cạnh Trác Thanh Chiến hỏi, anh ta dùng sức duỗi lưng một cái, hít thở không khí đặc biệt tươi mát trên đại thảo nguyên, mệt nhọc dường như vừa quét sạch.

- Không có việc gì, ngồi một ngày xe có chút buồn bực, em và Hổ Thiền đi theo anh một chút.

Trác Thanh Đế cười đáp một tiếng:

- Ca, ngồi mệt rồi phải không?

Trác Thanh Chiến giơ tay vỗ lên bả vai của anh ta nói:

- Đi thôi, qua bên kia nhìn thử. Nếu như anh không có nhớ sai, chỗ phía trước không xa có cái hồ nhỏ.

Thẩm Hổ Thiền nói:

- Chiến gia trí nhớ ngài thật là tốt lắm, trên thảo nguyên Nội Mông Cổ này nếu như chỗ nào ngài từng đi ngài đều sẽ ghi nhớ rõ ràng rành mạch, tôi thật không biết ngài thế nào nhớ được, tôi nhìn thảo nguyên chỗ nào cũng như chỗ nào a.

Trác Thanh Đế cười nói:

- Hồ Thiền ca, anh của tôi từ nhỏ trí nhớ kinh người. Mẹ của tôi từng nói với tôi, lúc tôi ba tuổi anh tôi tám tuổi anh ta thường thường kể cho tôi chuyện Tam Quốc.

Anh ta cười nói:

- Nhưng tôi mười tám tuổi mới xem xong Tam Quốc Diễn Nghĩa.

Thẩm Hổ Thiền nói:

- Tôi đến bây giờ cũng mới xem xong, trước trước sau sau cũng xem đến mười mấy năm. Mỗi lần xem mệt mỏi rã rời, xem không được hai ba trang đã ngủ mất rồi. Tam Quốc Diễn Nghĩa a, đối với tôi còn có tác dụng hơn cả thuốc ngủ.

Ba người vừa nói vừa đi, lúc đi ra không đến một dăm đường quả nhiên có một cái hồ nhỏ xuất hiện ở trước mặt. một mảnh thảo nguyên cỏ nước phong phú xinh đẹp này khó thấy được, nhất là khiến cho lòng người thoải mái thần hồn là trong hồ không ngờ còn có mấy con chim hoang dã. Tuy rằng chính phủ chú trọng tiến hành bảo dưỡng sinh thái đối với đại thảo nguyên nhưng trước sức tàn phá của con người vẫn đang không ngừng tăng lên, hôm nay ở trên thảo nguyên nhìn thấy một mảnh đồng cỏ tươi tốt cũng rất không dễ dàng.

Trác Thanh Chiến khoát tay áo ra hiệu dừng lại, hắn nhìn hồ nhỏ cách đó không xa nói:

- Đừng kinh động những con chim kia, chúng nó tự có điều thoải mái của chúng nó, chúng ta tự có điều thoải mái của chúng ta.

Thẩm Hổ Thiền nói:

- Chiến gia ngài đối với chim chóc còn tốt hơn so với tôi, lúc tôi ở trong chăn mền tự tại ngài thường xuyên kéo tôi dậy làm việc.

Trác Thanh Chiến cười nói:

- Nếu như không gọi anh anh có thể ngủ ba ngày ba đêm, phần cơm kia của anh nếu như anh không ăn há chẳng phải nát bét.

Trác Thanh Đế ngồi xuống móc thuốc chia thuốc ra cho mỗi người một điếu, đốt lên sau đó hít thật sau một hơi nói:

- Nơi này thật đẹp, đợi tôi già rồi ở chỗ này dựng một gian nhà cỏ sống hết tuổi già, có những con chim này tôi cũng không cô đơn.

Trác Thanh Chiến cũng ngồi xuống nhìn chim hoang dã cách đó không xa thản nhiên bơi trong nước, hắn nói:

- Nếu như thật sự có thể ở chỗ này yên ổn sinh sống vượt qua cả đời quả thật là chuyện tốt khó được, chỉ chẳng qua anh không có phúc phần này. Thanh Đế, nếu như có một ngày em thật sự ở chỗ này an cư, hãy lấy phụ nữ thảo nguyên đi.

Thẩm Hổ Thiền cười nói:

- Ừ, nhị gia ngài là không biết chỗ hay của phụ nữ thảo nguyên a. So với những phụ nữ trang điểm điệu đà phỉnh phờ trong thành phố lớn kia thuận mắt hơn nhiều, nhưng phụ nữ trong thành phố kia tuy rằng trắng trắng xinh xinh nhìn không tệ, nhưng ai có thể cưỡi ngựa chăn dê? Hay nói sinh con nha, anh nhìn những tiểu tử thảo nguyên kia một đám khoẻ mạnh biết bao, gốc rễ còn không phải mẹ của bọn chúng điện nước tốt hay không?

Trác Thanh Đế xì một tiếng cười, anh ta nói:

- Hổ Thiền ca, vì sao gọi là điện nước tốt?

Thẩm Hổ Thiền nghiêm trang nói:

- Anh xem bọn phụ nữ thảo nguyên sống lưng kia, cặp mông kia, khi cưỡi ngựa chạy như bay trên ngực đung đưa bầu sữa lớn. Như vậy tốt hơn là một mẫu ruộng tốt! Những con búp bê trong thành phố kia tuy rằng xem thuận mắt nhưng thổ nhưỡng trên thân thể không phì nhiêu, sinh con khẳng định không có thực tế bằng phụ nữ thảo nguyên bầu sữa lớn mông đít lớn của ta. Nếu như có phụ nữ thảo nguyên chịu sinh con cho tôi, tôi cả đời này coi như công đức viên mãn rồi.

Trác Thanh Chiến hút một hơi thuốc lá nói:

- Phụ nữ thảo nguyên rất tốt, thuần khiết thật giống như bầu trời thảo nguyên này, không có nhiễm một chút tục khí, là ngọc thô.

Trác Thanh Đế nói:

- Lời nói ra Từ trong miệng hai người giống nhau, mùi vị lại thật không giống nhau.

Thẩm Hổ Thiền ngượng ngùng nói:

- Lời tôi nói chính là thực tế, đạo lý giống nhau, cũng như thế…

Trác Thanh Đế hít một hỏi thuốc từ xoang mũi phun vọt ra ngoài, khói thuốc màu trắng rất nhanh đã biến mất không thấy nữa. Sau đó anh ta nằm ngửa thoải mái duỗi lưng. Đầu gối lên một cánh tay nhìn bầu trời.

- Ca, có phải xảy ra chuyện rồi không?

Trác Thanh Chiến hút một hơi thuốc lá sau cùng, dùng tay bới một cái hố nhỏ trên mặt đất vùi thuốc là vào.

- Trên thảo nguyên sợ nhất lửa, hút xong thuốc vẫn phải chôn xuống mới yên tâm.

Hắn nói:

- Mang em đi gặp một người.

Trác Thanh Đế nhìn bầu trời nhẹ nhàng hỏi:

- Người trong xã hội đen à?

Trác Thanh Chiến ừ một tiếng.

Trác Thanh Đế lại hỏi:

- Là Vưu Nỗ Tư à?

Trác Thanh Chiến khẽ cười nói:

- Lại đoán đúng rồi.

Thẩm Hổ Thiền nói:

- Chiến gia, tôi vẫn cảm thấy tên kia đúng là môt con hồ ly thảo nguyên đắc đạo, khôn khéo giống như tu luyện ngàn năm. Hắn lần này chủ động chạy đến Nội Mông để muốn gặp ngài, tôi xem không phải việc tốt gì.

Trác Thanh Chiến nói:

- Ở xa tới là khách, phong tục trên thảo nguyên chúng ta lẽ nào anh đã quên.

Thẩm Hổ Thiền vuốt cái mũi nói:

- Tự nhiên sẽ không được, người đến trên thảo nguyên cho dù là kẻ thù, đi ngang qua cửa ra vào chúng ta cũng phải dùng lễ đối đãi.

Trác Thanh Chiến nói:

- Đây không phải một loại thói quen mang tính cưỡng ép, mà là sự rộng rãi và hiếu khách của hán tử thảo nguyên. Ông ta đã không ngại cực khổ đến đây, mặc kệ bưng theo một quả tim thế nào chung quy vẫn là khách của chúng ta, không thể mất đi lễ nghĩa.

Trác Thanh Đế bỗng thở dài nói:

- Đến tất nhiên phải muốn chỗ tốt rồi, không biết tay cầm thịt dê trà sữa ngựa có đủ hài lòng hay không nữa.

Trác Thanh Chiến mỉm cười nói:

- Khẩu vị của ông ta rất tốt, cái gì cũng nuốt trôi.

Thẩm Hổ Thiền nói:

- Không sợ chết no sao?

Trác Thanh Đế nói:

- Sớm muộn mà thôi.

Ba người ở bên hồ nhỏ nghỉ ngơi một thời gian ngắn sau đó đi về ngồi vào chiếc Wrangler, ba chiếc xe cùng lúc khởi động tiếp tục tiến về phía trước. Trác Thanh Đế không có ngồi vào chiếc xe thứ ba lần nữa mà chọn ngồi trong cùng một chiếc xe với Trác Thanh Chiến. Anh ta tựa trên ghế ngồi phía sau châm một điếu thuốc, híp mắt hỏi:

- Ca, Vưu Nỗ Tư người này vui giận thất thường, ông ta lần này đến Nội Mông chỉ sợ không có ý tốt gì.

Trác Thanh Chiến vẫn chợp mắt như cũ, hắn nhẹ giọng nói:

- Lần trước ông ta chủ động đề ra hợp tác kết quả Tôn Diệu Dương cho rằng thời cơ chín muồi tự mình nhảy ra. Lần này đến thăm thời gian còn gấp hơn lần trước.

Hắn mở to mắt nhìn Trác Thanh Đế nói:

- Việc lần đó, anh còn thiếu nợ em một lời giải thích.

Trác Thanh Đế cười nói:

- Ca, anh thấy em cần lời giải thích của anh không?

Trác Thanh Đế nói:

- Anh biết rõ trong lòng em không trách anh, anh làm việc có đôi lúc ngay cả mình cũng cảm thấy đáng sợ. Nếu như cha ta biết được anh lấy em trai ruột của mình làm mổi câu cá, không biết liệu sẽ giận dữ bay đến Nội Mông lột da anh hay không nữa.

Trác Thanh Đế cười ha hả nói:

- Ca, anh cảm thấy cha ta cam lòng không?

- Cam lòng.

Trác Thanh Chiến nói:

- Nếu như làm việc gì có lỗi với trời đất lương tâm. Người đầu tiên đứng ra rút gân lột da anh chính là cha chúng ta.

Trác Thanh Đế gật đầu nói:

- Tôn Diệu Dương, hắn nhảy ra quá sớm.

Trác Thanh Đếc trầm ngâm nói:

- Ừ, vốn nghĩ bắn một con lộc, nào ngờ bắn được một con chương.

Hai người sau lúc đó rơi vào trầm tư, Trác Thanh Chiến nhắm mắt dưỡng thần, Trác Thanh Đế thì mở cửa sổ xe ra nhìn một chút thảo nguyên phía ngoài dường như mãi mãi không có biến hoá hút một điếu tiếp theo một điếu. Trác Thanh Đế thổi ra thật dài một hơi, dường như nghĩ thông cái gì.

- Ca.

- Hả?

Trác Thanh Chiến mở to hai mắt nhìn em trai của hắn, trên mặt có vẻ hỏi han.

Trác Thanh Đế cười ha hả nói:

- Không có việc gì, em chỉ gọi thử.

Ở ngoài một cái thôn nhỏ lớn không ra khỏi tầm mắt ba chiếc xe Wrangler dừng lại, mục dân trên đại thảo nguyên Nội Mông Cổ đã quen với sống cố định, nhiều năm trước dần dần cũng đã không sống những ngày du canh du cư nữa. Nhà ngói tuy rằng vẫn chưa có toàn bộ thay thế nhà lều, nhưng ngược lại cũng không phải thứ đồ hiếm có khó tìm gì.

Một tên mập dáng người không cao trông có vẻ ôn hoà thân thiện đứng ở trước cửa thôn, gã dường như rất sợ nóng đứng ở dưới bóng một gốc đại thụ còn cầm một cây dù. Nét mặt của gã dường như có chút lo lắng cho đến khi ba chiếc Wrangler xuất hiện ở trong tầm mắt gã mới thở phào một cái thật nhẹ, đi ra đón chiếc xe đi tới.

Mãi Mãi Đề con người như thế đấy, mặc kệ ai trông thấy gã đều sẽ tự động sinh ra mấy phần cảm giác thân cận. Không chỉ là bởi vì bề ngoài hiền lành buồn bã của gã, phần nhiều bởi vì gã có một đôi mắt phảng phất mãi mãi rất trong sáng. Khi gã híp mắt mỉm cười ngay cả kẻ địch của gã cũng không sinh ra lòng đề phòng, gã thật giống như một người tốt trời sinh.

Ngay lập tức lựa chọn nghênh đón chiếc xe thứ hai, tên mập Mãi Mãi Đề nét cười cả mặt thật thà phúc hậu kéo mở cửa xe.

- Hùng ưng trên thảo nguyên bay tới, khách tôi quý của tôi ngài để cho chúng tôi đợi cả tim cũng nóng rồi.

Gã cười ha hả nói.

Rõ ràng là một đống lời khách sáo, nhưng từ trong miệng gã nói ra ngược lại nghe thế nào cũng mang theo mười phần chân thành.

Trác Thanh Đế dẫn đầu xuống xe cười với Mãi Mãi Đề:

- Gà mập trên thảo nguyên bay đến đây rồi, khách tôn quý của tôi có vẻ anh đứng sai vị trí rồi. Hẳn là chúng tôi hoan nghênh anh đến đây mới đúng thế nào biến thành anh tới nghênh đón chúng tôi rồi?

Mãi Mãi Đề đứng thẳng người cười ha hả, không có một chút mất tự nhiên.

- Thói quen thói quen, ở trên mảnh thảo nguyên này mãi mãi chỉ có Trác Thanh Chiến vĩ đại một con hùng ưng này bay lượn, nhị gia ngài nói như vậy thật sự trách cứ tôi phải không?

Trác Thanh Chiến bước xuống xe nói:

- Hùng ưng giương cánh bay trên thảo nguyên không dưới hàng ngàn hàng vạn, tôi chỉ chẳng qua là một người bình thường nhất trong số đó. Mãi Mãi Đề, còn mãi nói lời hư tình giả ý chúa trời của anh sẽ không phù hộ anh.

- Chiến gia, ngài cũng đừng so đo với tiểu lâu la như tôi vậy, tôi còn muốn trông thấy mặt trời rực rỡ sáng sớm ngày mai dâng lên.

Mãi Mãi Đề cong người khẽ cười nói.

Gã nói:

- Vưu Nỗ Tư đại nhân đang ở bên trong đợi ngài, nhưng ông ta lòng nóng như lửa đốt a.

Trác Thanh Chiến khẽ cười nói:

- Lòng nóng như lửa đốt là vì đói bụng a?

Nói xong cười ha hả lập tức đi vào trong thôn.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang