Ác Bá

Lượt đọc: 6563 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »
Chương 131
em yêu anh

❊ ❊ ❊

Lúc Cường Tử nhận được thông báo đã trúng tuyển đại học Cát Lâm, tâm trạng của hắn như nước với lửa. Một năm rưỡi trước đây hắn vẫn còn là một kẻ ăn xong ngồi chờ chết ở chợ bán rau, không thể ngờ được sẽ có ngày vào được đại học. Trong suy nghĩ của hắn, sân trường đại học dường như là điều không thể, bây giờ giấc mơ đã thành sự thực hắn lại bắt đầu lo chuyện được mất.

Hưng phấn là điều đương nhiên, mặc dù nằm trong dự liệu hơn nữa lại nhận được thông báo trúng tuyển của một trong hai trường đại học nổi tiếng ở Bắc Kinh.Thông báo của đại học Cát Lâm rõ ràng là kém hơn một bậc. Nhưng vì mối quan hệ của Chu Lâm Nhã, vốn dĩ Cường Tử chưa từng nghĩ sẽ vào đại học Thanh Hoa thì hắn cũng không có gì nuối tiếc.

Lo được lo mất, trước đó chủ yếu là vì Bùi Nhược, bây giờ nhiều hơn một người chủ yếu cũng giống như Bùi Nhược. Trong một mức ý nghĩa nào đó Tôn Văn Văn còn quan trọng hơn Bùi Nhược.

Lần đó Cường Tử và Tôn Văn Văn ở trong nhà của cô thực sự giống như một đôi vợ chống nhỏ trải qua đêm tân hôn. Tôn Văn Văn vô cùng dịu dàng, ngoan ngoãn phục tùng hắn. Hai người làm chuyện yêu đương trong nhà của Tôn Văn Văn. Dường như một lần, một lần lại một lần mãi mãi cũng không thể thỏa mãn được. Bời vì bọn họ biết điều mà không ai đề cập đến đó là không xác định được tương lai của cả hai như thế nào.

Nếu Cường Tử đi Đông Bắc, vậy thì Tôn Văn Văn phải ở đâu?

Lúc Cường Tử đang đau đầu lắc mái tóc thì cô gái nhỏ Bùi Nhược đã đi đến cửa rồi. Cô nàng cười thanh khiết như một đóa hoa chớm nở, bím tóc đuôi ngựa xoã thẳng khẽ vung vẩy sau lưng nhanh nhẹn bước lên lầu, đứng trước cửa phòng nhìn tờ thông báo trong tay Cường Tử có vẻ ngây ngô không biết nên làm sao.

- Chồng yêu, chúc mừng anh!

Bùi Nhược gọi hai chữ này “chồng yêu” nặng nề như núi.

Là lời hứa, là lời thế, là tâm niệm khắc vào xương tủy.

Tôn Văn Văn, Bùi Nhược một lớn, một nhỏ, hai người ngu ngốc.

- Bùi Nhược…

Cường Tử nghe thấy Bùi Nhược gọi mình là “chồng yêu” trong lòng hắn căng thẳng. Hắn là một trong ba người trên thế giới này hiểu Bùi Nhược nhất, hắn biết cô gái này là người cố chấp. Phương hướng cô nàng đã lựa chọn ngay cả là núi đao biển lửa cũng không ngăn cản được bước chân của cô nàng.

Chính vì như vậy hắn mới lo lắng cho cô nàng.

- Sao phải tỏ ra đau khổ thế, thi đỗ đại học phải vui vẻ mới đúng chứ. Cậu đã di trước tớ rất xa rồi,tớ phải cố gắng gấp đôi để không bị cậu làm cho càng ngày càng tụt lại phía sau. Cho nên tớ quyết định, mỗi ngày tăng thêm hai tiếng học tập, giành lấy mọi thứ về tay không cho cậu tiếp tục đắc ý, hừ!

Bùi Nhược lắc lắc nắm tay nhỏ, ra vẻ ý chí chiếu đấu sôi sục.

- Bùi Nhược… em…

- Cậu cậu cậu sao thế, lề mề như một đứa con gái vậy, nào cười lên một cái cho tớ xem nào. Tớ nói cho tiểu tử cậu biết, nếu cậu không mời tớ ăn một bữa hoành tránh để chia tay, chắc chắn tớ sẽ không bỏ qua cho cậu đâu.

- Ừ, cậu muốn ăn gì tớ sẽ mời cậu ăn cái đó.

- Hotel&Resorts Luxury không được, không được, quá đơn giản. Ái chà, hay là khách sạn quốc tế Đại Trung đi? Cũng không được, quá xoàng. Nhưng cậu đừng có nghĩ sẽ dùng Kentucky Fried Chicken Pizza để đãi tớ. Bây giờ tớ là không ngốc mà dễ dàng thỏa mãn như vậy đâu. Nếu không phải đi quán ăn lớn Cật Hát Đổ, chỗ lớn nhất, mắc nhất, hoành tráng nhất của thành phố Đông Đỉnh chúng ta vẫn chưa đi, cậu phải đi ngay. Nhất định phải ăn cho cậu một lần cháy túi mới hết giận, bằng không tớ sẽ hối hận lắm.

Bẻ từng ngón tay đếm từng quán ăn xa hoa nhất của Đông Đỉnh, cuối cùng Bùi Nhược bảo là muốn ăn ở quán ăn lớn Cật Hát Đổ. Không biết, tại sao vui vẻ mà cười ra nước mắt, cô nàng giơ tay lên lau nhưng ở khóe mắt lên vẫn chảy. Cô nàng vẫn cười, cười ha ha, cười ngửa trước ngửa sau.

Cường Tử đi lên ôm chặt Bùi Nhược vào lòng, dùng tất cả sức lực để khống chế không cho cơ thể run rẩy. Cơ thể Bùi Nhược rất lạnh, gương mặt cô nàng cũng rất lạnh, chỉ có nước mắt là nóng.

- Cậu xem, cậu xem, tớ vui cho cậu mà khóc đây này. Vợ yêu ngoan, được rồi, hiểu ý rồi. Cậu có phải là muốn báo đáp thật tốt cho bà vợ của mình, đúng không nào?

- Ừ!

- Vợ biết chồng đi Đông Bắc là vì cô Chu, có cô ấy chăm sóc vậy thì vợ không cần lo lắng cho chồng nữa. Chồng yên tâm đi, vợ của chồng không phải là đứa trẻ,chưa biết chừng sang năm vợ cũng sẽ thi đại học vượt cấp làm một thủ khoa ở Đông Đỉnh chơi đùa với chồng. Đến lúc đó chúng ta có em bé rồi có thể nổi tiếng, bố mẹ của nó lúc trước đều là thủ khoa, thật hãnh diện?

Cường Tử không nói câu nào, chỉ ôm Bùi Nhược thật chặc.

- Chồng yêu, ở đại học em cho phép anh yêu người khác, nhưng trong lòng anh nhất định em phải đứng vị trí thứ nhất biết chưa? Em biết anh biết, đứng thứ nhất hơi quá, thứ ba được không?

- Thứ nhất!

- Anh nói rồi nhé, không được hối hận đấy!

- Không hối hận!

- Ừ, em tin anh, chồng yêu!

- Bùi Nhược...

- Gọi là vợ yêu!

- Vợ yêu, nhiều nhất nửa năm anh sẽ về một lần, anh bảo đảm chỉ cần vừa về tới thì anh sẽ xuất hiện trước mặt em đầu tiên.

- Ừ! Ở đại học không được đánh nhau! Không được trốn học! Không được... tùy tiện để người ta bắt nạt, cũng không được để người khác vượt mặt!... Đã bị người ta cướp một lần rồi, em không muốn anh ở trong lòng em mà lại bay đi mất lần thứ hai.

Nghe thấy lời Bùi Nhược nói, cơ thể Cường Tử chấn động mạnh.

- Bùi Nhược... thực sự xin lỗi.

- Gọi “vợ yêu”.

- Vợ yêu, thực sự xin lỗi.

- Hì hì, em có thể nói không sao không? Em không nói, bởi vì có liên quan! Em tức giận! Rất tức giận,vì thể hiện sự biết lỗi của chồng với vợ, cho nên...

Bùi Nhược dừng lại một chút, Cường Tử cảm giác được cơ thể của cô nàng đang nhẹ run lên.

- Cho nên... muốn em không?

Bùi Nhược áp lên ngực của Cường Tử nỉ non nói.

- Em không muốn hối tiếc lần đầu tiên của mình, đồng ý với em được không?

- Không, vợ yêu, em biết anh muốn có em thế nào nhưng bây giờ không được.

- Tại sao?

Bùi Nhược ngẩng đầu, ánh mắt có sự mất mát và đau xót.

- Anh muốn có một ngày trao nhẫn cho em, để em chính thức trở thành vợ của anh.

Cường Tử cúi đầu,nhẹ nhàng hôn lên khóe mắt ngấn lệ của Bùi Nhược.

- Thật sao?

Bùi Nhược dè dặt hỏi.

Trong lòng Cường Tử bị câu hỏi của Bùi Nhược làm cho đau xót? Chính hắn còn không lo chuyện được mất, Bùi Nhược hà tất? Hắn sợ mất Bùi Nhược, còn Bùi Nhược sao lại không sợ mất hắn? Vì để hắn nhớ mình, cô nàng đã đã bỏ qua tất cả sự kiêu ngạo của một cô gái, hắn còn không rõ tâm ý của cô nàng hay sao?

Cường Tử biết rõ Bùi Nhược có tình cảm sâu đậm với mình, tình cảm của hắn với Bùi Nhược cũng như vậy. Hai người đều coi trọng tình cảm này biết bao,chân thành như vậy. Cường Tử yêu mến Tôn Văn Văn, thích Chu Lâm Nhã, cũng thích Lân Cửu. Nhưng nơi mềm nhất trong lòng hắn mãi mãi chính là Bùi Nhược người đã chăm sóc cực nhọc cho hắn trong đêm hôn mê sâu kia, dùng nụ hôn nhẹ nhàng và thanh khiết khiến hắn tỉnh lại.

- Anh đồng ý, anh sẽ dùng một hôn lễ hoàn mỹ nhất đến đón tân nương của anh, Bùi Nhược của anh, em là người vợ anh đã chọn, không ai cướp đi được!

- Ừ, anh yên tâm đi, chống yêu, em sẽ không cho ai có cơ hội lợi dụng đâu.

Bùi Nhược lại dùng nắm tay nhỏ múa may, nước mắt chảy ngang qua con ngươi trong trẻo.

- Bây giờ dẫn em đi ăn ở quán ăn lớn Cật Hát Đổ em thực sự rất muốn đi.

- Ừ!

Đến trước cửa khách sạn Cật Hát Đổ, Bùi Nhược thấy trước cửa dán đầu thiếp mời, tiếng cười khanh khách, những thứ này có thể thấy khiến tâm trạng của cô nàng dần vui trở lại.

Trước kia rất lâu rồi, cô nàng đã muốn đến thăm hỏi lão Mạc què người có vị trí mãi mãi không thể rung chuyển được trong lòng Cường Tử. Người đàn ông đó bị Cường Tử mắng là tên đầu bếp vô lương tâm nhất thiên hạ, cũng là người cô nàng thực sự tôn kính và tiếp nhận.

- Vào thế nào đây?

Bùi Nhược nhìn thấy cửa chính đã bị khoá của quán ăn lớn Cật Hát Đổ liền hỏi.

Cường Tử cười cười, tiện tay tháo cái kẹp tóc bên tai Bùi Nhược xuống, chỉ mấy giây đồng hồ là khóa cửa mở ra. Lăn lộn ba năm ở chợ, cái danh Tiểu phi long, phi diên của hắn không phải là hư không. Nhớ khi đó thuốc lá, rượu, thức ăn của sư phụ khoá lại cẩn thận cũng không ngăn được một que sắt trong tay Cường Tử.

Sau khi đi vào phòng cảnh tượng không bẩn như trong tưởng tượng của Bùi Nhược, mặt đất, bàn ghế, bệ cửa sổ, thậm chí phòng bếp đều sạch sẽ. Đồ ăn và bàn ghế xếp ngăn nắp đến cả chiếc gương nhỏ trong phòng tắm cũng không dính một hạt bụi.

Cẩn thận đi quanh phòng một lần,sau khi nhìn đồ đạc trang trọng Bùi Nhược xoay người nói với Cường Từ:

- Sau này anh đi học đại học, em đến quét dọn được không? Nhưng e không biết dùng kẹp tóc để mở khóa, anh dạy em nhé!

Một lần nữa Cường Tử bị Bùi Nhược làm cho cảm động, sống mũi cay cay, hắn xoa xoa đầu Bùi Nhược nói:

- Tiểu ngốc lại không biết mở khóa sao? Nếu lão gia kia về em còn lo ông ấy không biết mở khóa sao? Lão què họ Mạc kia đang ngao du thiên hạ, còn chúng ta phải ở đây quét dọn vệ sinh. Hừ!

- Đáng tiếc, sư phụ ông ấy không ở đây, nếu không có thể đã được nếm mấy món cực phẩm mà anh nói là bình thường.

Bùi Nhược thất thần nói.

- Muốn nếm thử tay nghề của chồng không? Nói thật bản lĩnh của lão què kia không hơn anh bao nhiêu, nhớ ngày đó Lôi Tử thúc vẫn chưa ăn ra món rau đó là do anh hay sư phụ sào.

- Ừ, muốn! Em giúp anh.

- Vậy được, em đi mua thức ăn đi, anh chuẩn bị một chút.

Lúc hai cánh tay của Bùi Nhược xách đầy thức ăn về khách sạn Đổ Đại, cô nàng thấy một người không giống Cường Tử.

Mặc một bộ quần áo đầy mỡ, Cường Tử ngậm thuốc bận rộn khiến cô nàng dù hàng ngày vẫn nhìn thấy Cường Tử bị đánh đánh mắng mắng nhưng Mạc Địch lại bị Cường Tử coi ông như cha mình.

Sau khi bày đầy một bàn thức ăn, thấy mặt Cường Tử ám khói, không biết vì sao Bùi Nhược lại khóc đau lòng nát gan như gặp xui xẻo vậy. Cô nàng gục xuống bàn khóc nức nở, bả vai gầy gầy khẽ run run, nước mắt chảy xuống theo kẽ tay cô nàng làm ướt khăn trải bàn.

Bùi Nhược đầm đìa nước mắt nhìn Cường Tử đứng bên cạnh mình với vẻ áy náy.

- Chồng ơi, em yêu anh!

Cô nàng nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »