Ác Bá

Lượt đọc: 5600 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »
Chương 143
tuyệt địa!

❊ ❊ ❊

- La thiếu gia, chuyện của anh tôi ít nhiều cũng nghe nói qua. Đối với cái chết của La gia tôi cũng là rất buồn, La gia là anh hùng hào kiệt tôi kinh nể nhất, mất đi tính mạng trong tay bọn côn đồ Trác Thanh Chiến kia thật sự là bất hạnh của thiên hạ. Tôi vì không thể ở thời điểm mấu chốt kia xuất hiện ở bên cạnh các ngài đặc biệt biểu lộ sự tiếc nuối lớn nhất của tôi, cũng để tỏ vẻ bi thương cái chết của La gia.

A Hợp Mãi Đề một tay đặt trước ngực khom người một chút nói.

Giọng điệu của gã hết sức đau xót, nhưng trên mặt của gã ngược lại là một bộ mặt đùa cợt.

- Ông có ý gì!

Vừa ăn một miếng thịt dê vo viên Trác Thanh Đế trừng mắt lạnh lẽo hỏi.

Mãi Mãi Đề khẩn cấp ra hiệu bằng mắt cho A Hợp Mãi Đề.

- Ha ha, La thiếu gia anh hiểu lầm rồi. Tôi nghĩ Trương tiên sinh chỉ là đơn thuần muốn biểu đạt một chút nuối tiếc với việc qua đời của La gia. Ông ấy cũng không mỉa mai suy nghĩ của anh, chúng ta hợp tác lần này cần phải thật thành thật với nhau, cho nên chúng ta đều nên hết lòng giữ vững lý trí mới có thể hoàn thành mục tiêu chung của chúng ta, đúng không nào?

Trác Thanh Đế hừ một tiếng lạnh lùng, cắm dao găm trong tay lên mặt bàn.

- Mục tiêu của chúng ta không giống nhau, các người muốn phản quốc mà tôi không có dự định đó! Tôi chỉ muốn giết Trác Thanh Chiến, những thứ khác không quan tâm!

- La thiếu gia, điều này chính là mục tiêu chung của chúng ta.

A Hợp Mãi Đề giống như cười ha ha để nhịn cơn tức nói:

- Tên tiểu tử họ Trác kia chẳng những là cừu nhân của anh, cũng là cừu nhân của chúng tôi. Huynh đệ chúng tôi chết ở trong tay hắn cũng không ít hơn anh bao nhiêu. Mà bước đầu tiên lần hành động này của chúng tôi, chính là xoá sạch chướng ngại vật ảnh hưởng đến sự phát triển của chúng tôi!

Mãi Mãi Đề nói.

Trác Thanh Đế:

- Những thứ đó tôi mặc kệ, các người cần cái gì tôi có thể hết lòng ủng hộ. Nhưng có một điểm, cái đầu Trác Thanh Chiến cần để lại cho tôi!

- Điều này không thành vấn đề.

A Hợp Mãi Đề nói.

Chợt một người vén màn của lều vải đi vào. Gió đêm mát mẻ từ cửa ra vào bổ nhào đến, khiến cho vài người cùng cảm thấy tinh thần chấn động.

- Hừ! Là ai cuồng vọng như vậy!

Một bóng người cứng chắc từ ngoài cửa loáng cái đã vào đến, đây là một người đàn ông cao lớn chiều cao tới một mét chín. Y mặc một áo khoác cổ bằng lông lại mở rộng lồng ngực, trên ngực cơ bắp từng múi gần như muốn bung ra. Sáu khối cơ bụng gọn gàng trên bụng lúc nói chuyện nhúc nhích nhúc nhích, trình diễn ra đầy đủ bùng lên một loại sức mạnh đẹp đẽ.

Tóc của y rất ngắn, có một đôi mắt không lớn nhưng tinh quang chớp loé. Vẻ mặt dữ tợn, khoé miệng cong vênh cũng khiến cho người nhìn ra đây là một gã hung ác dị thường.

Mà nhất là khiến cho người ta không rét run, chính là trên mặt y có một vết sẹo ai nhìn thấy cũng phải giật mình.

Từ đầu lông mày thẳng đến dưới cằm, vô cùng dữ tợn.

Ngay khi người này vừa xuất hiện, trái tim Trác Thanh Đế đập chậm lại một nhịp!

Chính là hắn!

Tên một đao chém rớt đầu anh trai Trác Thanh Sơn của anh ta!

- Tôi tưởng ai, chẳng qua là một tên mặt trắng mà thôi. Một con chó nhà có tang có tư cách gì ở đây lớn lối, tin đại gia ta một đao chém rớt cái đầu của mày xuống hay không!

Gã đàn ông có vết đao trên mặt dữ tợn nói.

Y nhìn chăm chú ánh mắt Trác Thanh Đế, thật giống như một đầu mãnh thú đói khát phát hiện con mồi ngon miệng.

Trác Thanh Đế kìm chế gắt gao sự bành trướng trong lòng mình, trong con ngươi anh ta lửa giận cũng rất khó nén. Cũng khó thể nào khống chế hô hấp nặng nề và dao găm nắm chặt, cẩn thận quan sát vẫn có thể khiến cho người ta nhìn thấy sơ hở. May mà La Diệu vốn chính là một người sắc mặt âm tàn ác độc, đối với người mình nhìn không thuận mắt sẽ luôn có sắc mặt như vậy.

- Mày lại là con chó hoang nào từ đâu chạy đến đây sủa bậy?

Uống một ngụm rượu sữa ngựa, Trác Thanh Đế vuốt dao găm trong tay ánh mắt âm lạnh nói.

- Mẹ nó! Mày tin đại gia ta bây giờ thiến mày hay không!

Gã đàn ông vết đao trên mặt đi vài bước về phía trước, tiến sát đến trước cái bàn của Trác Thanh Đế hét lên giận dữ.

Trác Thanh Đế không cam lòng yếu thế, anh ta đứng phắt dậy nhìn trừng trừng đôi mắt gã đàn ông có vết đao trên mặt nói:

- Mày nói thêm một câu nữa, tao cam đoan cắt nát cổ họng của mày!

- Mày muốn chết!

Gã đàn ông có vết đao trên mặt quát, trên người của y toả một luồng sát khí ra xung quanh, khiến cho trong lòng người ta sinh ra nỗi sợ hãi.

Y giơ tay lên muốn một quyền đánh vỡ thái dương của Trác Thanh Đế, mà Trác Thanh Đế giơ tay dao găm trong tay lên tốc độ cực nhanh nhắm ngay cổ họng của y. Hai người ăn miếng trả miếng, một cuộc ác chiến dường như khó thể nào ngăn cản!

A Hợp Mãi Đề ra hiệu bằng mắt với Mãi Mãi Đề, gã lập tức cười đưa tay lên giữ chặt gã đàn ông có vết đao trên mặt nói:

- Hồ Phổ Tư, vị này chính là khách quý thủ lĩnh mời đến, là bạn tốt của tổ chức chúng ta, anh không nên như vậy mà, đây cũng không phải là cách đãi khách của tổ chức chúng ta.

Trác Thanh Đế hừ mạnh một tiếng từ trong lỗ mũi, ánh mắt vẫn nhìn trừng trừng sắc bén Hồ Phổ Tư như cũ.

Một tên mặt đỏ một tên mặt trắng, hát diễn kịch đều đạt.

Trác Thanh Đế bây giờ biểu hiện cũng không quá tức giận, phải nói là hợp đến từng chút một. Nhưng trong lòng của anh ta dù rằng gắt gao áp chế nhưng vẫn có lửa giận ngập trời đang thiêu đốt, đây là một loại cừu hận gần như không thể nào khống chế!

Anh trai của anh ta, người anh trai thương yêu mình nhất, tốt với mình nhất sau khi Trác Thanh Chiến đi. Chính là bị tên gọi là Hồ Phổ Tư này giết hại, hơn nữa tàn nhẫn cắt mất cái đầu!

Đàn ông nhà họ Trác đều là hán tử tâm huyết, không ai cúi đầu trước kẻ thù!

Nhưng Trác Thanh Đế vẫn dùng hết sức áp chế cơn kích động trong lòng, anh ta biết mình bây giờ tuyệt đối không thể xúc động. Nhiệm vụ lần này không chỉ là tiêu diệt thế lực phản động thâm nhập Nội Mông, chủ yếu nhất là dẫn ra thế lực Nội Mông hợp tác chuẩn bị cùng phản động trong tối kia.

Mấy năm nay Trác Thanh Chiến ở Nội Mông, thật sự nghĩ không ra còn có ai có thực lực và lá gan dám đi con đường phản quốc này. Có như vậy cũng thấy đây là thế lực ẩn núp cực kỹ, hơn nữa đã có thể hợp tác với phản động vậy nói rõ thế lực trong tối này tuyệt đối không thể khinh thường!

Anh ta vẫn giơ tay chĩa mũi dao găm về phía cổ họng của Hồ Phổ Tư, trên mặt biểu hiện chuẩn bị ra tay giết người.

- Tất cả đều là người mình, làm gì tổn thương hoà khí như vậy chớ?

A Hợp Mãi Đề cười ha hả từ chỗ ngồi đứng lên, thản nhiên đi đến giữa Hồ Phổ Tư và Trác Thanh Đế. Duỗi ra hai tay chia đôi nắm tay Hồ Phổ Tư và bàn tay cầm dao găm của Trác Thanh Đế. Sức mạnh trên cổ tay gã cực kỳ lớn, Trác Thanh Đế theo bản năng giãy hai cái không ngờ không thể thoát khỏi.

Anh ta kinh ngạc liếc nhìn A Hợp Mãi Đề, nét cười trên khuôn mặt kẻ kia khiến cho anh ta hết sức kinh hãi.

Ngay khi trong lòng Trác Thanh Đế nảy sinh cảnh giác, tình thế biến đổi bất ngờ!

A Hợp Mãi Đề bỗng buông lỏng cánh tay Hồ Phổ Tư ra, Hồ Phổ Tư nhe răng cười một quyền nện tới thái dương của Trác Thanh Đế.

Sự việc xảy ra bất ngờ! Không có một chút dấu hiệu!

Trác Thanh Đế một khắc này do dự một thoáng, phàn ứng đầu tiên của anh ta là tự cho rằng mình bị lộ, nhưng lập tức lại sinh ra tâm lý may mắn. Cuộc sắp đặt lần này vô cùng bí mật, ngoại trừ Trác Thanh Đế và hai viên đại tướng thuộc hạ chỉ có bộ phận cao tầng của quân khu biết rõ, về mặt lý thuyết không bao giờ bị lộ bí mật!

Mà anh ta là người vừa từ phía nam điều đến quân khu Trầm Dương, cũng sẽ không có người nhận ra mình!

Nghĩ đến điểm này Trác Thanh Đế không có toàn lực phản kháng, chỉ là lách đầu một chút hướng thân sang bên. Sức mạnh ẩn giấu trong một quyền của Hồ Phổ Tư kinh người gào thét nện trên bả vai của Trác Thanh Đế, sức mạnh trong một quyền này vượt xa tưởng tượng của Trác Thanh Đế! Sức mạnh khủng khiếp trực tiếp nện gãy xương bả vai của anh ta, ngay cả trong khoang ngực của anh ta cũng hít thở khó khăn, suýt nữa đã bất tỉnh!

Trác Thanh Đế mất đi tiên cơ một tay bị A Hợp Mãi Đề giữ cứng, tay trái của anh ta còn chưa giơ lên quyền thứ hai của Hồ Phổ Tư đã đến!

Huỵch một tiếng!

Một quyền này đánh trực tiếp trên ngực Trác Thanh Đế, đánh lõm lồng ngực của Trác Thanh Đế xuống. Theo đó tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên, Trác Thanh Đế biết xương sườn của mình đã gẫy rồi.

A Hợp Mãi Đề nhìn Trác Thanh Đế mềm oặt té xuống, sau đó y buông tay của mình ra chùi trên y phục. Chậm rãi ngồi chồm hỗm xuống, y chăm chú nhìn đôi mắt của Trác Thanh Đế cười dữ tợn nói:

- Công tử gia của Trác gia, là anh tự mình đi tìm cái chết, không thể trách được người khác!

Trác Thanh Đế gặp phải trọng thương thân thể cuộn tròn té trên mặt đất, anh ta rốt cuộc biết mình vừa nãy mới phạm sai lầm chí mạng! Bởi vì tâm lý may mắn nhất thời, làm cho mất hết tất cả!

Đối phương không có nổ súng, đội viện tác chiến đặc biệt Hổ Đông Bắc mai phục ở phía ngoài căn bản cũng không biết mình bị nhìn thấy! Hơn nữa đáng sợ hơn chính là, đối phương đã sớm biết rõ thân phận của mình, mười ba đồng đội bên ngoài kia bao gồm cả Kim Tiểu Chu cũng đang đối mặt với uy hiếp của cái chết!

Hồ Phổ Tư cười điên dại một cước giẫm trên ngực Trác Thanh Đế nói:

- Nhãi con! Bây giờ biết rõ nắm đấm đại gia lợi hại rồi chứ? Mày không phải muốn báo thù sao? Tao cho mày biết! Cái tên anh trai phế vật kia của mày chính là chết ở trên tay của đại gia tao, còn có chị dâu xinh đẹp kia của mày, cũng là trước để cho đại gia tao chơi xong sau đó một đao chặt đầu!

Trác Thanh Đế không có bị lời của Hồ Phổ Tư chọc giận, tuy rằng anh ta bị trọng thương nhưng vẫn còn năng lực chiến đấu nhất định. Anh ta giả vờ làm ra một biểu lộ đau đớn không chịu nổi còng thân mình xuống, không có lo lắng cho mình mà là suy nghĩ mười ba huynh đệ không biết chút xíu tình hình nào phía ngoài kia.

Làm như đang xác minh dự cảm không hay của Trác Thanh Đế, tiếng súng vang lên dữ dội phía ngoài lều vải.

Mãi Mãi Đề dường như khuôn mặt có chút máu tươi nên khó chịu, gã lặng lẽ lui về sau vài bước, trên mặt khó thể che giấu vẻ chán ghét. A Hợp Mãi Đề liếc nhìn gã lập tức cười nói:

- Mãi Mãi Đề, anh giống như một tên đàn ông sao nhát gan như vậy. Lẽ nào anh không thích mùi vị máu tươi sao? Anh không biết đây là thứ mùi vị rất ngon đó nha.

Gã quệt một chút máu từ trên mặt Trác Thanh Đế nhét vào trong mồm, dường như cực kỳ hưởng thụ hương vị máu tươi.

- Tiểu tử, tao trước không giết mày, trước hết để cho mày nhìn xem những người mà mày mang đến kia chết như thế nào, sau đó tao chậm rãi giết chết mày!

A Hợp Mãi Đề nói một cách tang tóc.

Xoạt!

Sau một tiếng súng vang lên. Trên trán một đội viên đội Hổ Đông Bắc tiềm phục ở chỗ tối nổ bùng lên một đám mưa máu! Dù anh ta che giấu vô cùng tốt, nhưng vẫn bị đối phương phát hiện ra.

- Có tay súng bắn tỉa!

- Là bẫy!

Trong máy bộ đàm vang lên tiếng la hoảng của đội viên Hổ Đông Bắc, tất cả mọi người bị tấn công bất thình lình kinh hãi. Nhiệm vụ lần này cực kỳ bí ẩn, bọn họ tuy rằng là xong chuẩn bị ứng phó tình hình đột ngột phát sinh, nhưng vẫn là bị đánh trở tay không kịp!

Nghe thấy tiếng súng quen thuộc, trái tim Kim Tiểu Chu đập lên mạnh mẽ!

Gần như là phản ứng theo phản xạ, anh ta ôm súng lăn về một phía. Ngay lập tức khi thân hình vừa mới di động, một viên đạn xoạt một tiếng chui vào trong mặt đất chỗ anh ta vừa mới nằm sấp!

Tay súng bắn tỉa!

Hơn nữa còn là cao thủ.

Sau khi Kim Tiểu Chu lộn mấy vòng ôm súng lên nhanh chóng lui lại phía xa xa, anh ta giữ vững tốc độ cực nhanh dùng cách chạy không theo quy tắc nào di động nhanh chóng. Trong tình huống bị tay súng bắn tỉa của đối phương khoá cứng, chỉ có không ngừng di động không theo quy tắc nào mới tạm thời giữ được tính mạng!

Kim Tiểu Chu thật sự giống như một con báo linh hoạt, không ngừng chạy xen lẫn trong các bụi cỏ rậm rạp. Cơ bắp toàn thân anh ta bị kéo căng lên, một loại tiềm năng bị hoàn cảnh nguy hiểm cực độ bức ra.

- Tất cả nhanh chóng rút lui, có tay súng bắn tỉa! Giữ vững bước chân đừng theo quy tắc nào!

Kim Tiểu Chu vừa trốn tránh vừa quát trong bộ đàm.

Pằng!

Sau một tiếng súng vang lên lại một đội viên Hổ Đông Bắc bị bắn chết không rõ tại sao, anh ta vừa mới nhanh như mèo muốn thay đổi chỗ ẩn núp đã bị đối phương một phát súng trúng trái tim lấy mạng!

- Đối phương không chỉ có một tay súng bắn tỉa!

- Tất cả chú ý! Đối phương có hai tay súng bắn tỉa!

Chỉ trong nháy mắt có hai tên đồng đội chết oan chết uổng, điều này làm cho đội viên đại đội tác chiến đặc biệt Hổ Đông Bắc từng người đều như đao cắt qua tim! Nhưng tất cả giữ nguyên sự tỉnh táo, theo mệnh lệnh của tiểu đội trưởng bắt đầu di chuyển có tổ chức rất nhanh về phía sau.

Pằng!

Một bụi cỏ cao bên cạnh Kim Tiểu Chu bị đạn cắt đứt, viên đạn gần trong gang tấc đã khiến Kim Tiểu Chu cảm thấy khí tức chết chóc. Anh ta bổ nhào vào trong bụi cỏ, lập tức lăn xuống một sườn dốc.

Đây là một chỗ đất trũng không tính là lớn, nhưng vừa vặn giúp Kim Tiểu Chu che giấu thân hình. Không thể không nói có đôi lúc may mắn cũng là một phần thực lực, chỗ đất trũng này cứu mạng Kim Tiểu Chu!

Kim Tiểu Chu điều chỉnh nhanh tư thế trong chỗ trũng, sau đó chậm rãi di chuyển đến ven chỗ trũng dò họng xuống ra. Dựa theo phương vị nổ súng của đối phương vừa rồi, Kim Tiểu Chu bắt đầu tìm kiếm vị trí tay súng bắn tỉa của đối phương.

Trong tiếng súng vang lên, thêm một đội viên chết tại chỗ dưới đạn của súng bắn tỉa.

- Kim Tiểu Chu! Anh còn sống không?

Tiểu đội trưởng la hét bổ nhào xuống đất, một viên đạn bay sợt qua lỗ tai hắn.

- Tôi đây!

Kim Tiểu Chu quát.

- Diệt tên khốn khiếp kia cho tôi!

Tiểu đội trưởng rống giận.

- Cho tôi chút thời gian!

Kim Tiểu Chu ép chế một cách tuyệt vọng bối rối trong lòng, bảo chính mình cố hết sức ổn định bàn tay hết sức run rẩy. Hô hấp của anh ta rất nặng, mồ hôi chảy vào trong mắt khiến cho tầm mắt trở nên hết sức lờ mờ.

Lại thêm một đội viên hy sinh nữa, âm thanh rống giận của tiểu đội trưởng truyền đến lần nữa.

- Kim Tiểu Chu! Anh nhanh con mẹ nó lên!

- Đừng la! Câm miệng cho lão tử!

Kim Tiểu Chu sau khi rống lên một tiếng hít thở hai lần thật sâu, mồ hồi trong mắt biến mất trên cánh tay. Tay nắm chặt súng bắn tỉa cũng dần dần ổn định lại, anh ta trong lòng nói đi nói lại với chính mình, phải trấn định! Phải trấn định!

A Hợp Mãi Đề nói với Trác Thanh Đế:

- Nghe thấy tiếng súng không? Đó là âm thanh tuyệt vời cỡ nào. Anh hẳn có thể tưởng tượng được đồng bọn của mình đang chết đi từng người một, lẽ nào anh không cảm thấy bi thương sao?

Gã nhìn Trác Thanh Đế, thật giống như nhìn một món đồ chơi thú vị.

- Nói cho tôi biết… là ai!

Trác Thanh Đế mở trừng hai mắt, anh ta nhìn A Hợp Mãi Đề hỏi một cách khó khăn.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »