365 Ngày Hôn Nhân

Lượt đọc: 6277 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200. Chương 201. Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206. Chương 207. Chương 208. Chương 209. Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213. Chương 214. Chương 215. Chương 216. Chương 217. Chương 218. Chương 219. Chương 220. Chương 221. Chương 222. Chương 223. Chương 224. Chương 225. Chương 226. Chương 227. Chương 228. Chương 229. Chương 230. Chương 231. Chương 232. Chương 233. Chương 234. Chương 235. Chương 236. Chương 237. Chương 238. Chương 239. Chương 240. Chương 241. Chương 242. Chương 243. Chương 244. Chương 245. Chương 246. Chương 247. Chương 248. Chương 249. Chương 250. Chương 251. Chương 252. Chương 253. Chương 254. Chương 255. Chương 256. Chương 257. Chương 258. Chương 259. Chương 260. Chương 261. Chương 262. Chương 263. Chương 264. Chương 265. Chương 266. Chương 267. Chương 268. Chương 269. Chương 270. Chương 271. Chương 272. Chương 273. Chương 274. Chương 275. Chương 276. Chương 277. Chương 278. Chương 279. Chương 280. Chương 281. Chương 282. Chương 283. Chương 284. Chương 285. Chương 286. Chương 287. Chương 288. Chương 289 Chương 290 Chương 291. Chương 292. Chương 293. Chương 294. Chương 295. Chương 296. Chương 297. Chương 298. Chương 299. Chương 300. Chương 301. Chương 302. Chương 303. Chương 304. Chương 305. Chương 306. Chương 307. Chương 308. Chương 309 Chương 310. Chương 311. Chương 312. Chương 313. Chương 314. Chương 315. Chương 316. Chương 317. Chương 318. Chương 319. Chương 320. Chương 321. Chương 322. Chương 323. Chương 324. Chương 325. Chương 326. Chương 327. Chương 328. Chương 329. Chương 330. Chương 331. Chương 332. Chương 333. Chương 334. Chương 335. Chương 336. Chương 337. Chương 338. Chương 339. Chương 340. Chương 341. Chương 342. Chương 343. Chương 344. Chương 345. Chương 346. Chương 347. Chương 348. Chương 349 Chương 350
Tiến »
Chương 163.

❊ ❊ ❊

Thanh âm không nhanh không chậm vang lên: "Có gì không hay? Chúng ta là vợ chồng, anh cầm tay vợ mình, lại có người để ý sao?"

Lãnh Tử Tình thật muốn bịt miệng hắn lại, trong tình thế cấp bách liền lấy tay nhéo vào tay hắn, oán trách: "Anh có thể nói nhỏ một chút không! Đừng có nói những lời buồn nôn như vậy chứ, để người ta nghe được không hay!"

Cô nhéo không đến mức mạnh tay lắm, mà Lôi Tuấn vũ lại càng không nhúc nhích, thậm chí lông mày cũng không nhíu lại. Tình hình này, lại càng có vẻ phong tình.

"À!" Lôi Tuấn Vũ mở miệng, "Để người khác nghe được chúng ta không phải là vợ chồng sao!"

"Anh! Tôi mất trí nhớ rồi, anh đừng có như vậy! Có chuyện gì, chúng ta về nhà rồi nói sau được không?" Ánh mắt khẩn cầu của Lãnh Tử Tình hướng đến khuôn mặt đẹp trai của Lôi Tuấn Vũ, cô thật hy vọng hắn là một người lương thiện, có thể hiểu được nỗi khổ của mình.

Nói thật, cô thật sự không có một chút ấn tượng nào về hắn. Nếu nói một câu dễ nghe, thì là ngượng ngùng còn lớn hơn thích!

Hiện tại, điều duy nhất cô vui mừng là hắn vẫn còn sống, một người thân vẫn còn sống!

Điểm này cũng đủ để cô phải cảm tạ ơn đức rồi!

Lôi Tuấn Vũ nở nụ cười, hắn rất thích trêu đùa cảm giác của cô. Cô trước đây không ngượng ngùng như vậy, mà lúc này nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của cô hắn cũng lại động lòng. Một cảm giác không nói nên lời.

Muốn cho cô có đủ thời gian thích ứng, Lôi Tuấn Vũ khoanh hai tay trước ngực, dựa lưng vào ghế chợp mắt, hòa hợp vào màn đêm, cảm nhận hơi thở hỗn loạn của cô, từng nhịp tim rộn lên làm cho hắn rung động. Sự sủng ái của mình đối với cô gái nhỏ bên cạnh này dường như đã là hết mức. Hồi tưởng lại hành động hắn bỏ công ty để chạy đến đây, có phải hắn đã điên rồi không! Điên vì cô gái nhỏ này, gây ra hiểu lầm, hoàn toàn không giống bình thường.

Lãnh Tử Tình có chút mệt mỏi, ngắm dáng vẻ nghỉ ngơi của Lôi Tuấn Vũ, đơn giản dựa đầu vào cửa kính, cố gắng không để mình sát vào phía Lôi Tuấn Vũ. Chỉ chốc lát sau cũng rơi vào trạng thái mơ mơ hồ hồ.

Nhận thấy người bên cạnh đang buồn ngủ, Lôi Tuấn Vũ lặng lẽ mở mắt, nhìn chăm chú vẻ

mặt điềm tĩnh của Lãnh Tử Tình. Dưới ánh đèn lúc sáng lúc tối, khuôn mặt của cô cũng như ẩn như hiện. Thỉnh thoảng hiện ra lại càng trở nên tinh tế, tóc mái tinh nghịch thỉnh thoảng lại xòa xuống chóp mũi cô, thi thoảng cô lại lấy ngón tay xoa xoa, nhưng lại tìm không được vị trí chính xác.

Ý cười thản nhiên lan trong khóe mắt Lôi Tuấn Vũ, hắn vươn tay nhẹ nhàng giúp cô gạt tóc, vén ra sau tai, lại đúng lúc bắt gặp ánh mắt bừng tỉnh của cô.

Một khắc kia, tim Lôi Tuấn Vũ đập thình thịch. Hắn rõ ràng phát hiện dáng vẻ lúc đó của cô gái nhỏ này vô cùng hấp dẫn tầm mắt hắn, đôi mắt to phản chiếu ánh đèn lấp lánh, dường như con ngươi trong veo đang hút hồn hắn.

Lôi Tuấn Vũ đột nhiên muốn làm một việc, hắn nhẹ nhàng áp sát vào Lãnh Tử Tình.

Xe buýt vừa khéo đi vào đường hầm. Bên trong xe một mảng tối đen.

Lãnh Tử Tình nhất thời tay chân rối loạn, cô đã cảm giác được phía trước có một thân người áp sát vào mình, hơi thở của hắn cách mình không quá một thước.

Đường hầm tối đen, ngoài cửa sổ chỉ có những ngọn đèn xếp thành hàng thẳng tắp về phía trước. Mà trong xe giơ tay cũng không nhìn rõ năm ngón.

Đột nhiên, cô kinh ngạc thấy trên mặt có cái gì đó, giây tiếp theo liền ngửi thấy hơi thở của hắn, hương vị của hắn. Hương vị bá đạo mang theo mùi thuốc lá, đôi môi ướt át tìm chính xác đến môi cô, nhẹ nhàng ngậm lấy.

Lãnh Tử Tình kinh ngạc đến không dám động đậy. Đầu óc cô trống rỗng, cô bị hôn thì phải?

Hơi thở bá đạo của hắn bao trùm lên cô. Một bàn tay to lớn còn đặt sau đầu của cô, giữ chặt cổ cô lại, giống như đang nhấm nháp loại rượu vang thơm ngọt, nhẹ nhàng mà liếm, liếm lấy môi cô, ôn nhu như vậy, nhẹ nhàng như vậy. . .

Lãnh Tử Tình chỉ cảm thấy đôi môi bị môi hắn chiếm lấy, không thể nói được, mà hơi thở

gấp gáp của mình lại càng tiết lộ sự ngây thơ và bối rối. Tiếp đó, cô phát hiện đầu lưỡi hắn tham lam tiến vào trong miệng cô, nhẹ nhàng quấy đảo, nụ hôn cũng dần mạnh bạo hơn!

Lãnh Tử Tình cuống quýt lấy hai tay ngăn chặn bộ ngực hắn đang tiếp tục cúi xuống, bởi vì giãy dụa nên phát ra tiếng nỉ non, lại vừa lúc lẫn trong tiếng còi ô tô.

Lôi Tuấn vũ vốn chỉ là kìm lòng không đậu mà hôn phớt qua, nhưng lúc này muốn ngừng mà không được! Hương vị của cô vẫn ngọt ngào như trước, sự cự tuyệt lúc này lại càng khơi mào thêm ham muốn chiếm hữu của hắn, hắn càng gắt gao giữ chặt cô trong lồng ngực, muốn có được nhiều hơn nữa.

Một bàn tay to lớn linh hoạt kia đã bắt đầu du ngoạn bên hông của cô, tìm kiếm sự an ủi hơn nữa.

Trời ạ! Hắn đang làm gì vậy? ! Lãnh Tử Tình nhất thời toàn thân đổ mồ hôi lạnh!

Không kịp tránh né đầu lưỡi hắn, Lãnh Tử Tình vội vàng túm chặt bàn tay xấu xa của hắn, lại không nghĩ đến là đã mất đi trở ngại trước ngực hắn, toàn bộ thân người Lôi Tuấn Vũ liền ép chặt xuống.

Tiếp đó, hắn càng thêm không kiêng nể gì mà ép chặt cô dưới thân, nụ hôn này lại càng thêm sâu.

Lãnh Tử Tình dường như không thở nổi! Nụ hôn của hắn vẫn tiếp tục, không ngừng lại. Lãnh Tử Tình chỉ cảm thấy cho dù có mở mắt ra, cũng chỉ nhìn thấy bầu trời đầy sao, giống như mình sắp bay lên không trung vậy, trái tim đập dữ dội đã sớm đi trước cô một bước, niềm hy vọng và sự trống rỗng không biết làm sao lấp đầy kia, khiến cô không thể dùng ngôn từ để hình dung.

Bàn tay gây họa kia lại lần nữa thăm dò vào quần áo của cô, vuốt ve trên da thịt cô, cảm nhận nơi mềm mại mịn màng kia.

"Ừm!" Lôi Tuấn Vũ kìm lòng không đậu mà cảm thán, "Em thật là ngọt ngào!"

Lãnh Tử Tình đỏ bừng mặt, lan đến tận mang tai. Hắn. . . để người ta nghe thấy thì làm thế nào? Thật là xấu hổ quá đi!

Dốc toàn bộ sức lực, đẩy mạnh hắn ra, Lãnh Tử Tình trừng mắt, có chút tức giận: "Anh làm gì vậy! Sao anh có thể. . ."

Lôi Tuấn Vũ bị cô đẩy ra, cũng tỉnh táo lại phân nửa! Đáng chết! Chính mình đang làm cái gì vậy? ! Nếu không phải là ngoài cửa sổ còn có dãy đèn, hắn quả thực còn cho rằng đang ở

trên giường của mình!

Buồn bực xoa xoa mái tóc trước trán, nói với Lãnh Tử Tình: "Xin lỗi, có chút kìm lòng không đậu!"

Lãnh Tử Tình quả thực muốn tìm chỗ mà chui xuống! Trời ạ! Hắn có thể không cần nói những lời ngoan ngoãn như vậy được không! Bản thân mình không đẹp đến mức khiến người ta vừa nhìn thấy là đã nhớ kỹ! Hắn rốt cuộc là yêu mình ở điểm nào? ! Hay là mình bị

mất trí nhớ, nên liền nhân cơ hội này để bắt nạt mình? !

"Ông trời ơi! Anh. . . anh sao có thể như vậy với tôi? !" Lãnh Tử Tình thấp giọng lên án.

Lôi Tuấn Vũ cởi cúc áo trên cổ, vận động chân tay một chút, xem như đã bình ổn lại tâm tình của mình. Hắn lắc lắc đầu, ghé vào bên tai cô nói: "Chúng ta đã từng làm cái chuyện còn tiến xa hơn một bước nữa!"

"Anh!" Lãnh Tử Tình chỉ tay vào Lôi Tuấn Vũ đang cười gian xảo, "Chẳng phải anh nói là không có sao? Chẳng phải anh nói chúng ta cái gì cũng không có sao?"

Lôi Tuấn Vũ nở nụ cười, trong bóng đêm lộ ra hàm răng trắng bóng: "Nếu anh nói những lời anh nói lúc trước không phải là thật, em có tin không?"

"Anh. . . Cái gì? Trời ạ! Anh gạt người ta. . ." Lãnh Tử Tình cắn môi, xấu hổ không dám ngẩng đầu!

Dưới bụng nàng một trận sóng nhiệt, thật không biết chính mình thế nào mới phải!

"Yên tâm! Anh sẽ đợi đến khi em khôi phục trí nhớ!" Lôi Tuấn Vũ cố ý ghé cả khuôn mặt vào má cô, dán vào mặt cô thì thầm. . .

Thanh âm không nhanh không chậm vang lên: "Có gì không hay? Chúng ta là vợ chồng, anh cầm tay vợ mình, lại có người để ý sao?"

Lãnh Tử Tình thật muốn bịt miệng hắn lại, trong tình thế cấp bách liền lấy tay nhéo vào tay hắn, oán trách: "Anh có thể nói nhỏ một chút không! Đừng có nói những lời buồn nôn như vậy chứ, để người ta nghe được không hay!"

Cô nhéo không đến mức mạnh tay lắm, mà Lôi Tuấn vũ lại càng không nhúc nhích, thậm chí lông mày cũng không nhíu lại. Tình hình này, lại càng có vẻ phong tình.

"À!" Lôi Tuấn Vũ mở miệng, "Để người khác nghe được chúng ta không phải là vợ chồng sao!"

"Anh! Tôi mất trí nhớ rồi, anh đừng có như vậy! Có chuyện gì, chúng ta về nhà rồi nói sau được không?" Ánh mắt khẩn cầu của Lãnh Tử Tình hướng đến khuôn mặt đẹp trai của Lôi Tuấn Vũ, cô thật hy vọng hắn là một người lương thiện, có thể hiểu được nỗi khổ của mình.

Nói thật, cô thật sự không có một chút ấn tượng nào về hắn. Nếu nói một câu dễ nghe, thì là ngượng ngùng còn lớn hơn thích!

Hiện tại, điều duy nhất cô vui mừng là hắn vẫn còn sống, một người thân vẫn còn sống!

Điểm này cũng đủ để cô phải cảm tạ ơn đức rồi!

Lôi Tuấn Vũ nở nụ cười, hắn rất thích trêu đùa cảm giác của cô. Cô trước đây không ngượng ngùng như vậy, mà lúc này nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của cô hắn cũng lại động lòng. Một cảm giác không nói nên lời.

Muốn cho cô có đủ thời gian thích ứng, Lôi Tuấn Vũ khoanh hai tay trước ngực, dựa lưng vào ghế chợp mắt, hòa hợp vào màn đêm, cảm nhận hơi thở hỗn loạn của cô, từng nhịp tim rộn lên làm cho hắn rung động. Sự sủng ái của mình đối với cô gái nhỏ bên cạnh này dường như đã là hết mức. Hồi tưởng lại hành động hắn bỏ công ty để chạy đến đây, có phải hắn đã điên rồi không! Điên vì cô gái nhỏ này, gây ra hiểu lầm, hoàn toàn không giống bình thường.

Lãnh Tử Tình có chút mệt mỏi, ngắm dáng vẻ nghỉ ngơi của Lôi Tuấn Vũ, đơn giản dựa đầu vào cửa kính, cố gắng không để mình sát vào phía Lôi Tuấn Vũ. Chỉ chốc lát sau cũng rơi vào trạng thái mơ mơ hồ hồ.

Nhận thấy người bên cạnh đang buồn ngủ, Lôi Tuấn Vũ lặng lẽ mở mắt, nhìn chăm chú vẻ

mặt điềm tĩnh của Lãnh Tử Tình. Dưới ánh đèn lúc sáng lúc tối, khuôn mặt của cô cũng như ẩn như hiện. Thỉnh thoảng hiện ra lại càng trở nên tinh tế, tóc mái tinh nghịch thỉnh thoảng lại xòa xuống chóp mũi cô, thi thoảng cô lại lấy ngón tay xoa xoa, nhưng lại tìm không được vị trí chính xác.

Ý cười thản nhiên lan trong khóe mắt Lôi Tuấn Vũ, hắn vươn tay nhẹ nhàng giúp cô gạt tóc, vén ra sau tai, lại đúng lúc bắt gặp ánh mắt bừng tỉnh của cô.

Một khắc kia, tim Lôi Tuấn Vũ đập thình thịch. Hắn rõ ràng phát hiện dáng vẻ lúc đó của cô gái nhỏ này vô cùng hấp dẫn tầm mắt hắn, đôi mắt to phản chiếu ánh đèn lấp lánh, dường như con ngươi trong veo đang hút hồn hắn.

Lôi Tuấn Vũ đột nhiên muốn làm một việc, hắn nhẹ nhàng áp sát vào Lãnh Tử Tình.

Xe buýt vừa khéo đi vào đường hầm. Bên trong xe một mảng tối đen.

Lãnh Tử Tình nhất thời tay chân rối loạn, cô đã cảm giác được phía trước có một thân người áp sát vào mình, hơi thở của hắn cách mình không quá một thước.

Đường hầm tối đen, ngoài cửa sổ chỉ có những ngọn đèn xếp thành hàng thẳng tắp về phía trước. Mà trong xe giơ tay cũng không nhìn rõ năm ngón.

Đột nhiên, cô kinh ngạc thấy trên mặt có cái gì đó, giây tiếp theo liền ngửi thấy hơi thở của hắn, hương vị của hắn. Hương vị bá đạo mang theo mùi thuốc lá, đôi môi ướt át tìm chính xác đến môi cô, nhẹ nhàng ngậm lấy.

Lãnh Tử Tình kinh ngạc đến không dám động đậy. Đầu óc cô trống rỗng, cô bị hôn thì phải?

Hơi thở bá đạo của hắn bao trùm lên cô. Một bàn tay to lớn còn đặt sau đầu của cô, giữ chặt cổ cô lại, giống như đang nhấm nháp loại rượu vang thơm ngọt, nhẹ nhàng mà liếm, liếm lấy môi cô, ôn nhu như vậy, nhẹ nhàng như vậy. . .

Lãnh Tử Tình chỉ cảm thấy đôi môi bị môi hắn chiếm lấy, không thể nói được, mà hơi thở

gấp gáp của mình lại càng tiết lộ sự ngây thơ và bối rối. Tiếp đó, cô phát hiện đầu lưỡi hắn tham lam tiến vào trong miệng cô, nhẹ nhàng quấy đảo, nụ hôn cũng dần mạnh bạo hơn!

Lãnh Tử Tình cuống quýt lấy hai tay ngăn chặn bộ ngực hắn đang tiếp tục cúi xuống, bởi vì giãy dụa nên phát ra tiếng nỉ non, lại vừa lúc lẫn trong tiếng còi ô tô.

Lôi Tuấn vũ vốn chỉ là kìm lòng không đậu mà hôn phớt qua, nhưng lúc này muốn ngừng mà không được! Hương vị của cô vẫn ngọt ngào như trước, sự cự tuyệt lúc này lại càng khơi mào thêm ham muốn chiếm hữu của hắn, hắn càng gắt gao giữ chặt cô trong lồng ngực, muốn có được nhiều hơn nữa.

Một bàn tay to lớn linh hoạt kia đã bắt đầu du ngoạn bên hông của cô, tìm kiếm sự an ủi hơn nữa.

Trời ạ! Hắn đang làm gì vậy? ! Lãnh Tử Tình nhất thời toàn thân đổ mồ hôi lạnh!

Không kịp tránh né đầu lưỡi hắn, Lãnh Tử Tình vội vàng túm chặt bàn tay xấu xa của hắn, lại không nghĩ đến là đã mất đi trở ngại trước ngực hắn, toàn bộ thân người Lôi Tuấn Vũ liền ép chặt xuống.

Tiếp đó, hắn càng thêm không kiêng nể gì mà ép chặt cô dưới thân, nụ hôn này lại càng thêm sâu.

Lãnh Tử Tình dường như không thở nổi! Nụ hôn của hắn vẫn tiếp tục, không ngừng lại. Lãnh Tử Tình chỉ cảm thấy cho dù có mở mắt ra, cũng chỉ nhìn thấy bầu trời đầy sao, giống như mình sắp bay lên không trung vậy, trái tim đập dữ dội đã sớm đi trước cô một bước, niềm hy vọng và sự trống rỗng không biết làm sao lấp đầy kia, khiến cô không thể dùng ngôn từ để hình dung.

Bàn tay gây họa kia lại lần nữa thăm dò vào quần áo của cô, vuốt ve trên da thịt cô, cảm nhận nơi mềm mại mịn màng kia.

"Ừm!" Lôi Tuấn Vũ kìm lòng không đậu mà cảm thán, "Em thật là ngọt ngào!"

Lãnh Tử Tình đỏ bừng mặt, lan đến tận mang tai. Hắn. . . để người ta nghe thấy thì làm thế nào? Thật là xấu hổ quá đi!

Dốc toàn bộ sức lực, đẩy mạnh hắn ra, Lãnh Tử Tình trừng mắt, có chút tức giận: "Anh làm gì vậy! Sao anh có thể. . ."

Lôi Tuấn Vũ bị cô đẩy ra, cũng tỉnh táo lại phân nửa! Đáng chết! Chính mình đang làm cái gì vậy? ! Nếu không phải là ngoài cửa sổ còn có dãy đèn, hắn quả thực còn cho rằng đang ở

trên giường của mình!

Buồn bực xoa xoa mái tóc trước trán, nói với Lãnh Tử Tình: "Xin lỗi, có chút kìm lòng không đậu!"

Lãnh Tử Tình quả thực muốn tìm chỗ mà chui xuống! Trời ạ! Hắn có thể không cần nói những lời ngoan ngoãn như vậy được không! Bản thân mình không đẹp đến mức khiến người ta vừa nhìn thấy là đã nhớ kỹ! Hắn rốt cuộc là yêu mình ở điểm nào? ! Hay là mình bị

mất trí nhớ, nên liền nhân cơ hội này để bắt nạt mình? !

"Ông trời ơi! Anh. . . anh sao có thể như vậy với tôi? !" Lãnh Tử Tình thấp giọng lên án.

Lôi Tuấn Vũ cởi cúc áo trên cổ, vận động chân tay một chút, xem như đã bình ổn lại tâm tình của mình. Hắn lắc lắc đầu, ghé vào bên tai cô nói: "Chúng ta đã từng làm cái chuyện còn tiến xa hơn một bước nữa!"

"Anh!" Lãnh Tử Tình chỉ tay vào Lôi Tuấn Vũ đang cười gian xảo, "Chẳng phải anh nói là không có sao? Chẳng phải anh nói chúng ta cái gì cũng không có sao?"

Lôi Tuấn Vũ nở nụ cười, trong bóng đêm lộ ra hàm răng trắng bóng: "Nếu anh nói những lời anh nói lúc trước không phải là thật, em có tin không?"

"Anh. . . Cái gì? Trời ạ! Anh gạt người ta. . ." Lãnh Tử Tình cắn môi, xấu hổ không dám ngẩng đầu!

Dưới bụng nàng một trận sóng nhiệt, thật không biết chính mình thế nào mới phải!

"Yên tâm! Anh sẽ đợi đến khi em khôi phục trí nhớ!" Lôi Tuấn Vũ cố ý ghé cả khuôn mặt vào má cô, dán vào mặt cô thì thầm. . .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200. Chương 201. Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206. Chương 207. Chương 208. Chương 209. Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213. Chương 214. Chương 215. Chương 216. Chương 217. Chương 218. Chương 219. Chương 220. Chương 221. Chương 222. Chương 223. Chương 224. Chương 225. Chương 226. Chương 227. Chương 228. Chương 229. Chương 230. Chương 231. Chương 232. Chương 233. Chương 234. Chương 235. Chương 236. Chương 237. Chương 238. Chương 239. Chương 240. Chương 241. Chương 242. Chương 243. Chương 244. Chương 245. Chương 246. Chương 247. Chương 248. Chương 249. Chương 250. Chương 251. Chương 252. Chương 253. Chương 254. Chương 255. Chương 256. Chương 257. Chương 258. Chương 259. Chương 260. Chương 261. Chương 262. Chương 263. Chương 264. Chương 265. Chương 266. Chương 267. Chương 268. Chương 269. Chương 270. Chương 271. Chương 272. Chương 273. Chương 274. Chương 275. Chương 276. Chương 277. Chương 278. Chương 279. Chương 280. Chương 281. Chương 282. Chương 283. Chương 284. Chương 285. Chương 286. Chương 287. Chương 288. Chương 289 Chương 290 Chương 291. Chương 292. Chương 293. Chương 294. Chương 295. Chương 296. Chương 297. Chương 298. Chương 299. Chương 300. Chương 301. Chương 302. Chương 303. Chương 304. Chương 305. Chương 306. Chương 307. Chương 308. Chương 309 Chương 310. Chương 311. Chương 312. Chương 313. Chương 314. Chương 315. Chương 316. Chương 317. Chương 318. Chương 319. Chương 320. Chương 321. Chương 322. Chương 323. Chương 324. Chương 325. Chương 326. Chương 327. Chương 328. Chương 329. Chương 330. Chương 331. Chương 332. Chương 333. Chương 334. Chương 335. Chương 336. Chương 337. Chương 338. Chương 339. Chương 340. Chương 341. Chương 342. Chương 343. Chương 344. Chương 345. Chương 346. Chương 347. Chương 348. Chương 349 Chương 350
Tiến »