365 Ngày Hôn Nhân

Lượt đọc: 6477 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200. Chương 201. Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206. Chương 207. Chương 208. Chương 209. Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213. Chương 214. Chương 215. Chương 216. Chương 217. Chương 218. Chương 219. Chương 220. Chương 221. Chương 222. Chương 223. Chương 224. Chương 225. Chương 226. Chương 227. Chương 228. Chương 229. Chương 230. Chương 231. Chương 232. Chương 233. Chương 234. Chương 235. Chương 236. Chương 237. Chương 238. Chương 239. Chương 240. Chương 241. Chương 242. Chương 243. Chương 244. Chương 245. Chương 246. Chương 247. Chương 248. Chương 249. Chương 250. Chương 251. Chương 252. Chương 253. Chương 254. Chương 255. Chương 256. Chương 257. Chương 258. Chương 259. Chương 260. Chương 261. Chương 262. Chương 263. Chương 264. Chương 265. Chương 266. Chương 267. Chương 268. Chương 269. Chương 270. Chương 271. Chương 272. Chương 273. Chương 274. Chương 275. Chương 276. Chương 277. Chương 278. Chương 279. Chương 280. Chương 281. Chương 282. Chương 283. Chương 284. Chương 285. Chương 286. Chương 287. Chương 288. Chương 289 Chương 290 Chương 291. Chương 292. Chương 293. Chương 294. Chương 295. Chương 296. Chương 297. Chương 298. Chương 299. Chương 300. Chương 301. Chương 302. Chương 303. Chương 304. Chương 305. Chương 306. Chương 307. Chương 308. Chương 309 Chương 310. Chương 311. Chương 312. Chương 313. Chương 314. Chương 315. Chương 316. Chương 317. Chương 318. Chương 319. Chương 320. Chương 321. Chương 322. Chương 323. Chương 324. Chương 325. Chương 326. Chương 327. Chương 328. Chương 329. Chương 330. Chương 331. Chương 332. Chương 333. Chương 334. Chương 335. Chương 336. Chương 337. Chương 338. Chương 339. Chương 340. Chương 341. Chương 342. Chương 343. Chương 344. Chương 345. Chương 346. Chương 347. Chương 348. Chương 349 Chương 350
Tiến »
Chương 115.

❊ ❊ ❊

Một làn gió nhẹ thổi tới, cô chợt thấy tấm voan trên người bị thổi bay, cảm giác mát lạnh làm cánh tay cô nổi hết gai ốc lên. Cô từ từ mở mắt ra, nhìn xuống người con trai đang vùi đầu vào ngực cô, đang vô cùng ôn nhụ dịu dàng mà cắn mút.

Đôi mắt tràn đầy xấu hổ của cô nhìn chăm chú vào đỉnh đầu đang lay động kia, hai bàn tay cô đan vào mái tóc dày của anh. Thế nhưng, vốn dĩ là cô tràn đầy chờ mong mới phải, nhưng cô lại có chút khủng hoảng không thể gọi tên. Mái tóc dày này…

"Ưm… anh…", cô kìm lòng không đặng mà rên rỉ thành tiếng.

Mà lúc này người đàn ông kia dừng lại, ngẩng đầu lên, cô giật bắn người! Máu trong người cô như đông cứng lại! Trời! Ánh mắt tà ác kia là của Lôi Tuấn Vũ! Tại sao có thể như vậy được?

Đôi môi mỏng gợi cảm đó của hắn, khuôn mặt cười cợt tựa như nhạo báng cơ thể cô đó…

"Á! Không! Cút đi! Cút đi!" Cô sợ cuống lên ra sức lấy tay đẩy người hắn ra, lại phát hiện cánh tay mình bị hắn dùng thắt lưng trói lại. Trời ơi! Sao lại bị trói lại vậy? Chẳng phải cô vừa mới nghịch tóc hắn hay sao?

Không! Không thể nào! Cô sao lại có thể để Lôi Tuấn Vũ hôn vào cơ thể mình như vậy được?

Cô liều mạng giãy giụa, nhưng lại làm cho sự kìm hãm của hắn càng thêm chặt chẽ, cơ hồ không thể động đậy.

Tiếp đó, cô nhìn thấy Tuấn Vũ cười âm lãnh, hắn ngồi lên người cô không chút hoang mang, thậm chí là có chút tà ác, bàn tay còn lại đang cởi quần hắn ra…

"Á………" Tử Tình thét lên một tiếng chói tai, từ sàn nhà ngồi phắt dậy, trừng to hai mắt nhìn cảnh vật xung quanh…

Trời ơi! Đây là đâu? Là phòng mình! Cô vội cúi đầu xuống kiểm tra quần áo trên người, vẫn còn! Còn Lôi Tuấn Vũ đâu? Ngươi cút ngay đi!

Tử Tình nước mắt dâng trào nhìn dán vào cánh cửa, rà soát mọi ngóc ngách trong phòng tìm bóng dáng của Lôi Tuấn Vũ. Đầu óc đang căng thẳng dần dần khôi phục lại được công năng, thì ra là cô vừa mơ! Cô thở phào một hơi thật dài, lấy tay quệt mồ hôi trên trán, phát hiện chỉ giơ cánh tay lên thôi mà đã phải dùng hết sức rồi, cứ tê dại cả đi! Chắc là vừa nãy nằm ngủ trên sàn, gối đầu vào tay nên bị tê!

Liếm đôi môi khô khốc, Tử Tình nghe được bụng mình đang kêu réo lên. Cô đã một ngày một đêm không ăn uống gì, cũng không cả uống nước! Giờ cả người xụi lơ, cơ thể dường như trống rỗng vậy!

Cô từ từ bò dậy, dùng hết sức ba bò chín trâu mới mở được cửa ra, lảo đảo bước vào phòng bếp, rót ly nước uống.

Cô như bóng ma quay về phòng khách, uống nước, đầu óc dần dần thanh tỉnh lại chút. Đột nhiên, trong bóng đêm loé ra một đốm sáng làm Tử Tình giật thót.

"Ai vậy?" Tử Tình nghe thấy giọng nói của chính mình, quả thật giống như tiếng mèo hen bị

bỏ đói vài ngày, không có tí sức lực nào.

Hiện giờ dù cho có kẻ trộm vào nhà đi nữa thì e rằng cô còn chẳng có sức để mà run rẩy!

Từ vị trí đó có chút ánh sáng phát ra, Tử Tình nhờ vào ánh đèn của chiếc điện thoại di động kia mà nhìn thấy rõ…

Là hắn ta! Hắn đang ngồi trên sô pha hút thuốc.

Tử Tình ánh mắt dính chặt vào ly nước, dường như cái cốc thuỷ tinh nho nhỏ này có thể trở

thành chiếc ô bảo vệ cô vậy. Trong bóng đêm đốm sáng của điếu thuốc lập loè, đôi mắt tinh quang của hắn phóng thẳng vào người cô. Hắn đang cầm di động trong tay, chiếu ánh sáng của di động vào mặt mình, để Tử Tình nhìn thấy hắn.

Hắn ở đây làm gì? Hối hận về hành vi của mình sao? Hắn là người như vậy sao? Người đàn ông có thể làm ra việc cầm thú như vậy, mà lại tự trách móc bản thân về lỗi lầm của mình ư? Làm sao có thể như vậy được?

Cô vội vàng lướt qua sô pha, định chạy lên gác, lại bị Lôi Tuấn Vũ bắt được cánh tay. Cô cả kinh, cốc nước rơi xuống đất, tiếng thuỷ tinh vỡ thanh thuý vang lên trong bóng tối, cùng với tiếng quát của Lôi Tuấn Vũ: "Đừng cử động!"

Tử Tình cơ thể cứng ngắc lại không dám cử động, trong nháy mắt ánh đèn trong phòng khách lập tức sáng lên, Tử Tình vội vàng lấy tay che mắt, nhất thời không thể thích ứng được với ánh sáng mạnh.

Tuấn Vũ liền ôm lấy cô, đặt lên sô pha, rồi lấy chổi quét sạch đám vụn thuỷ tinh rơi tứ tán trên sàn nhà.

Tử Tình nhìn hành động của hắn mà cứ ngây người ra dễ đến vài giây. Nhân lúc hắn không chú ý, cô lén lút đứng dậy đi về phía cầu thang. Nhất định phải tránh xa gã đàn ông này, nhất định phải tránh xa thật xa!

Tử Tình đã quen biết Lôi Tuấn Vũ rất lâu rồi, có thể nói là quen từ lúc mới sinh ra! Bọn họ tuy rằng không thể nói là hai đứa trẻ vô tư, nhưng ít nhất cô trước giờ chưa từng coi Tuấn Vũ là nhân vật nguy hiểm. Trước giờ cô không bao giờ nghĩ rằng hắn có thể nhảy bổ vào cô như sói đói như vậy. Trong từ điển của cô, đàn bà của Lôi Tuấn Vũ không phải ai muốn cũng làm được. Bản thân cô cho dù có tu luyện 500 năm nữa cũng sẽ không lọt nổi vào mắt xanh của hắn.

Mà bản thân cô từ trước tới nay không bao giờ nghĩ đến việc mình sẽ xảy ra chuyện gì với gã đàn ông này, cô không hợp với khẩu vị của hắn, mà cô thì lại càng xem thường loại người thay đàn bà như thay áo như hắn! Thế nhưng hiện giờ tất cả đều đã thay đổi! Hết thảy mọi thứ đều chệch khỏi quỹ đạo!

"Em định oán trách tôi cả đời hay sao?" Lôi Tuấn Vũ dừng lại việc đang làm, lưng quay lại phía cô nói.

Tử Tình hai tay giữ chặt lấy vạt áo trước ngực, cúi đầu không đáp, không thể không dừng bước.

Cảm thấy hơi thở phía sau cách mình càng ngày càng gần, Tử Tình tim đập loạn xạ, hốt hoảng.

Lôi Tuấn Vũ bước đến sau lưng cô, nhìn tấm lưng cứng ngắc của cô, thở dài: "Tử Tình! Tha thứ cho tôi!"

Lồng ngực Tử Tình trống rỗng trong nháy mắt, một câu xin tha thứ của hắn đền bù lại được sao? Làm sao có thể như vậy? Cô tự cười giễu cợt trong lòng, nhưng không nói năng gì, chạy huỳnh huỵch lên trên gác, giấu mình trong phòng lần nữa.

Lôi Tuấn Vũ nhíu chặt mày, hung hăng đập tay lên lan can cầu thang, tại sao lúc này hắn lại cảm thấy bản thân vô liêm sỉ như vậy?

Tử Tình nằm trên giường, nước mắt lăn dài trên má, từng giọt từng giọt rơi xuống giường, từng giọt từng giọt chảy ngược vào trong tim. Cô cầm di động lên, ngây ngốc nhấn một dãy số, nhưng rồi lại trù trờ không dám bấm vào phím gọi, cô biết đây là động tác theo bản năng của mình. Là Hoa Bá! Số điện thoại này là của Hoa Bá, nhưng cô bấm chúng để làm gì? Muốn nói chuyện gì với Hoa Bá đây?

Nước mắt cô lặng lẽ rơi xuống như những giọt châu.

Đột nhiên di động rung lên, Tử Tình sợ giật nảy mình, chạm vào nút nhận cuộc gọi, màn hình hiển thị cuộc gọi đã được kết nối. Là ai gọi? Có thể là ai? Tử tình khẩn trương áp điện thoại lên tai, nghe được một giọng nói tràn ngập từ tính: "Tử Dạ…"

Trời ơi! Là Hoa Bá! Muộn vậy rồi anh ấy còn chưa ngủ hay sao? Nước mắt lại lưng tròng, Tử Tình khóc không thành tiếng. Cô lấy tay bịt chặt lấy miệng mình, sợ phát ra tiếng khóc làm Hoa Bá nghe thấy.

"Tử Dạ, anh Hoa Bá đây… Thật ngại quá, muộn vậy còn làm phiền em… Em vẫn ổn chứ?"

Giọng nói của Hoa Bá thật dịu dàng, đầy vẻ quan tâm.

Tử Tình kích động nói không ra lời, cô muốn nói cho anh biết, cô không ổn! Không ổn chút nào? Nhưng cô không có dũng khí nói với anh. Cô định nói rất ổn, cô rất ổn, nhưng một chữ cũng không nói ra nổi.

"Alô? Tử Dạ? Em sao vậy? Sao lại không nói tiếng nào?" Giọng nói Hoa Bá trở nên lo lắng.

Tử Tình run rẩy ngắt điện thoại, cô co quắp lại trên giường, khóc không ra tiếng.

Hoa Bá… Tủi hổ phút chốc vỡ oà ra, ngập tràn trong đầu cô, cơ hồ muốn nổ tung…

Tay cô nắm chặt lấy vạt áo của mình, cơ hồ nhìn thấy một cơ thể trần truồng đang rung lắc trước mặt mình… Tử Tình bụng dưới co thắt từng trận.

Trời ơi! Cô ngồi dậy, áp chế lại dạ dày đang nhộn nhạo của mình, vội vàng nhảy xuống giường, mở cửa phòng, đi vào phòng tắm.

Ngồi trên sô pha, Lôi Tuấn Vũ nhìn thấy bóng cô vụt qua như tia chớp. Đây là lần thứ mấy cô chạy vào phòng tắm sau ngày hôm qua, hắn nhớ không rõ lắm!

Hắn hung hắng rít một hơi thuốc, vò đầu bứt tóc, rồi lại đứng phắt dậy, sải bước lên gác…

Tử Tình để mặc nước lạnh chảy phun mạnh vào người mình, cô thậm chí còn không cởi quần áo ngủ ra. Cảm giác lạnh băng kia làm cô tỉnh táo lại, cả người run lên cầm cập, nước lạnh như băng vậy!

"Uỳnh" một tiếng, Tử Tình còn chưa kịp phản ứng lại thì đã thấy thân hình cao lớn của Lôi Tuấn Vũ âm trầm đi về phía cô, không nói hai lời giơ tay cắp ngang lưng cô…

"A…" Tử Tình sực tỉnh liều mạng đá chân loạn xạ, định giãy ra khỏi sự khống chế của hắn, thế nhưng lại bị lột hết quần áo ngủ ra, một cái khăn tắm lớn bọc quanh người cô.

Tử Tình lại được đặt trong phòng ngủ của mình, Lôi Tuấn Vũ đè lên người cô, ngăn không cho cô giãy giụa.

Hắn nhíu chặt đôi lông mày lại nhìn cô chăm chú, nói: "Tử Tình! Đừng làm tổn thương chính mình nữa! Mau ngủ đi!"

"Không cần anh lo! Anh cút đi!" Tử Tình hoảng sợ run run. Trong lúc giãy giụa chiếc khăn tắm đã bị lệch sang một bên.

Ánh mắt của Lôi Tuấn Vũ không có lấy một tia thèm muốn hèn hạ, hắn nhẹ nhàng cuốn lại khăn tắm cho cô, tràn đầy áy náy nói: "Tha thứ cho tôi! Tử tình, loại chuyện này sẽ không xảy ra nữa. Đáp ứng tôi đi, trước tiên ngủ một chút, hôm qua em đã cả đêm không ngủ rồi!"

"Lôi Tuấn Vũ, tôi không cần anh giả nhân giả nghĩa! Anh cút đi! Anh cút mau! Giờ anh lại thương xót tôi à? Lôi Tuấn Vũ! Anh dựa vào cái gì? Anh dựa vào cái gì mà đối xử với tôi như thế?" Tử Tình nắm chặt tay lại, rồi sau đó yếu ớt đấm lên vai hắn, nhưng chỉ tổ làm đau tay mình.

"Chuyện đó là ngoài ý muốn! Tử Tình, lúc đó tôi nghĩ tôi…" Hắn sao có thể nói với cô rằng, lúc đó hắn vốn dĩ chỉ muốn giáo huấn cô một chút! Hắn nghĩ rằng hắn sẽ không thành công, cũng giống như mấy ngày trước đây, thế nhưng sao lại…

"Cái tên hỗn đản nhà ngươi! Ngươi là đồ súc sinh!" Tử Tình đầu óc choáng váng, thật sự là không còn một chút hơi sức nào.

Lôi Tuấn Vũ nhẹ nhàng ôm lấy cô, ôm vào lòng, dỗ dành đung đưa cô như một đứa trẻ vậy.

Cuối cùng, hắn cảm thấy cơ thể cô mềm đi, mới đặt cô lên giường.

Lôi Tuấn Vũ nhìn đăm đắm vào khuôn mặt đang ngủ vẫn không yên ổn của Tử Tình, nước mắt vẫn rơi trên má. Hắn hung hăng cắn chặt răng, hắn đúng là đồ súc sinh, loại chuyện mà hắn cho rằng không có khả năng xảy ra nhất, rốt cuộc lại đã xảy ra rồi! Trước giờ hắn không thể tưởng tượng được rằng có một ngày hắn và người con gái như Tử Tình sẽ phát sinh quan hệ, nhưng hắn cũng không thể không thừa nhận, vào thời khắc đó, hắn có thể dừng lại, nhưng… hắn lại không dừng.

Hắn để mặc cho bản thân tìm kiếm bóng dáng của Chi Ảnh trên người của Tử Tình, hắn tham lam quyến luyến da thịt cô, tham lam quyến luyến sự ngây thơ của cô, tham lam quyến luyến sự tốt đẹp của cô… Đáng chết!… Lúc này hắn vậy mà lại chỉ có thương xót, nhưng không hề có lấy một tia hối hận…

Một làn gió nhẹ thổi tới, cô chợt thấy tấm voan trên người bị thổi bay, cảm giác mát lạnh làm cánh tay cô nổi hết gai ốc lên. Cô từ từ mở mắt ra, nhìn xuống người con trai đang vùi đầu vào ngực cô, đang vô cùng ôn nhụ dịu dàng mà cắn mút.

Đôi mắt tràn đầy xấu hổ của cô nhìn chăm chú vào đỉnh đầu đang lay động kia, hai bàn tay cô đan vào mái tóc dày của anh. Thế nhưng, vốn dĩ là cô tràn đầy chờ mong mới phải, nhưng cô lại có chút khủng hoảng không thể gọi tên. Mái tóc dày này…

"Ưm… anh…", cô kìm lòng không đặng mà rên rỉ thành tiếng.

Mà lúc này người đàn ông kia dừng lại, ngẩng đầu lên, cô giật bắn người! Máu trong người cô như đông cứng lại! Trời! Ánh mắt tà ác kia là của Lôi Tuấn Vũ! Tại sao có thể như vậy được?

Đôi môi mỏng gợi cảm đó của hắn, khuôn mặt cười cợt tựa như nhạo báng cơ thể cô đó…

"Á! Không! Cút đi! Cút đi!" Cô sợ cuống lên ra sức lấy tay đẩy người hắn ra, lại phát hiện cánh tay mình bị hắn dùng thắt lưng trói lại. Trời ơi! Sao lại bị trói lại vậy? Chẳng phải cô vừa mới nghịch tóc hắn hay sao?

Không! Không thể nào! Cô sao lại có thể để Lôi Tuấn Vũ hôn vào cơ thể mình như vậy được?

Cô liều mạng giãy giụa, nhưng lại làm cho sự kìm hãm của hắn càng thêm chặt chẽ, cơ hồ không thể động đậy.

Tiếp đó, cô nhìn thấy Tuấn Vũ cười âm lãnh, hắn ngồi lên người cô không chút hoang mang, thậm chí là có chút tà ác, bàn tay còn lại đang cởi quần hắn ra…

"Á………" Tử Tình thét lên một tiếng chói tai, từ sàn nhà ngồi phắt dậy, trừng to hai mắt nhìn cảnh vật xung quanh…

Trời ơi! Đây là đâu? Là phòng mình! Cô vội cúi đầu xuống kiểm tra quần áo trên người, vẫn còn! Còn Lôi Tuấn Vũ đâu? Ngươi cút ngay đi!

Tử Tình nước mắt dâng trào nhìn dán vào cánh cửa, rà soát mọi ngóc ngách trong phòng tìm bóng dáng của Lôi Tuấn Vũ. Đầu óc đang căng thẳng dần dần khôi phục lại được công năng, thì ra là cô vừa mơ! Cô thở phào một hơi thật dài, lấy tay quệt mồ hôi trên trán, phát hiện chỉ giơ cánh tay lên thôi mà đã phải dùng hết sức rồi, cứ tê dại cả đi! Chắc là vừa nãy nằm ngủ trên sàn, gối đầu vào tay nên bị tê!

Liếm đôi môi khô khốc, Tử Tình nghe được bụng mình đang kêu réo lên. Cô đã một ngày một đêm không ăn uống gì, cũng không cả uống nước! Giờ cả người xụi lơ, cơ thể dường như trống rỗng vậy!

Cô từ từ bò dậy, dùng hết sức ba bò chín trâu mới mở được cửa ra, lảo đảo bước vào phòng bếp, rót ly nước uống.

Cô như bóng ma quay về phòng khách, uống nước, đầu óc dần dần thanh tỉnh lại chút. Đột nhiên, trong bóng đêm loé ra một đốm sáng làm Tử Tình giật thót.

"Ai vậy?" Tử Tình nghe thấy giọng nói của chính mình, quả thật giống như tiếng mèo hen bị

bỏ đói vài ngày, không có tí sức lực nào.

Hiện giờ dù cho có kẻ trộm vào nhà đi nữa thì e rằng cô còn chẳng có sức để mà run rẩy!

Từ vị trí đó có chút ánh sáng phát ra, Tử Tình nhờ vào ánh đèn của chiếc điện thoại di động kia mà nhìn thấy rõ…

Là hắn ta! Hắn đang ngồi trên sô pha hút thuốc.

Tử Tình ánh mắt dính chặt vào ly nước, dường như cái cốc thuỷ tinh nho nhỏ này có thể trở

thành chiếc ô bảo vệ cô vậy. Trong bóng đêm đốm sáng của điếu thuốc lập loè, đôi mắt tinh quang của hắn phóng thẳng vào người cô. Hắn đang cầm di động trong tay, chiếu ánh sáng của di động vào mặt mình, để Tử Tình nhìn thấy hắn.

Hắn ở đây làm gì? Hối hận về hành vi của mình sao? Hắn là người như vậy sao? Người đàn ông có thể làm ra việc cầm thú như vậy, mà lại tự trách móc bản thân về lỗi lầm của mình ư? Làm sao có thể như vậy được?

Cô vội vàng lướt qua sô pha, định chạy lên gác, lại bị Lôi Tuấn Vũ bắt được cánh tay. Cô cả kinh, cốc nước rơi xuống đất, tiếng thuỷ tinh vỡ thanh thuý vang lên trong bóng tối, cùng với tiếng quát của Lôi Tuấn Vũ: "Đừng cử động!"

Tử Tình cơ thể cứng ngắc lại không dám cử động, trong nháy mắt ánh đèn trong phòng khách lập tức sáng lên, Tử Tình vội vàng lấy tay che mắt, nhất thời không thể thích ứng được với ánh sáng mạnh.

Tuấn Vũ liền ôm lấy cô, đặt lên sô pha, rồi lấy chổi quét sạch đám vụn thuỷ tinh rơi tứ tán trên sàn nhà.

Tử Tình nhìn hành động của hắn mà cứ ngây người ra dễ đến vài giây. Nhân lúc hắn không chú ý, cô lén lút đứng dậy đi về phía cầu thang. Nhất định phải tránh xa gã đàn ông này, nhất định phải tránh xa thật xa!

Tử Tình đã quen biết Lôi Tuấn Vũ rất lâu rồi, có thể nói là quen từ lúc mới sinh ra! Bọn họ tuy rằng không thể nói là hai đứa trẻ vô tư, nhưng ít nhất cô trước giờ chưa từng coi Tuấn Vũ là nhân vật nguy hiểm. Trước giờ cô không bao giờ nghĩ rằng hắn có thể nhảy bổ vào cô như sói đói như vậy. Trong từ điển của cô, đàn bà của Lôi Tuấn Vũ không phải ai muốn cũng làm được. Bản thân cô cho dù có tu luyện 500 năm nữa cũng sẽ không lọt nổi vào mắt xanh của hắn.

Mà bản thân cô từ trước tới nay không bao giờ nghĩ đến việc mình sẽ xảy ra chuyện gì với gã đàn ông này, cô không hợp với khẩu vị của hắn, mà cô thì lại càng xem thường loại người thay đàn bà như thay áo như hắn! Thế nhưng hiện giờ tất cả đều đã thay đổi! Hết thảy mọi thứ đều chệch khỏi quỹ đạo!

"Em định oán trách tôi cả đời hay sao?" Lôi Tuấn Vũ dừng lại việc đang làm, lưng quay lại phía cô nói.

Tử Tình hai tay giữ chặt lấy vạt áo trước ngực, cúi đầu không đáp, không thể không dừng bước.

Cảm thấy hơi thở phía sau cách mình càng ngày càng gần, Tử Tình tim đập loạn xạ, hốt hoảng.

Lôi Tuấn Vũ bước đến sau lưng cô, nhìn tấm lưng cứng ngắc của cô, thở dài: "Tử Tình! Tha thứ cho tôi!"

Lồng ngực Tử Tình trống rỗng trong nháy mắt, một câu xin tha thứ của hắn đền bù lại được sao? Làm sao có thể như vậy? Cô tự cười giễu cợt trong lòng, nhưng không nói năng gì, chạy huỳnh huỵch lên trên gác, giấu mình trong phòng lần nữa.

Lôi Tuấn Vũ nhíu chặt mày, hung hăng đập tay lên lan can cầu thang, tại sao lúc này hắn lại cảm thấy bản thân vô liêm sỉ như vậy?

Tử Tình nằm trên giường, nước mắt lăn dài trên má, từng giọt từng giọt rơi xuống giường, từng giọt từng giọt chảy ngược vào trong tim. Cô cầm di động lên, ngây ngốc nhấn một dãy số, nhưng rồi lại trù trờ không dám bấm vào phím gọi, cô biết đây là động tác theo bản năng của mình. Là Hoa Bá! Số điện thoại này là của Hoa Bá, nhưng cô bấm chúng để làm gì? Muốn nói chuyện gì với Hoa Bá đây?

Nước mắt cô lặng lẽ rơi xuống như những giọt châu.

Đột nhiên di động rung lên, Tử Tình sợ giật nảy mình, chạm vào nút nhận cuộc gọi, màn hình hiển thị cuộc gọi đã được kết nối. Là ai gọi? Có thể là ai? Tử tình khẩn trương áp điện thoại lên tai, nghe được một giọng nói tràn ngập từ tính: "Tử Dạ…"

Trời ơi! Là Hoa Bá! Muộn vậy rồi anh ấy còn chưa ngủ hay sao? Nước mắt lại lưng tròng, Tử Tình khóc không thành tiếng. Cô lấy tay bịt chặt lấy miệng mình, sợ phát ra tiếng khóc làm Hoa Bá nghe thấy.

"Tử Dạ, anh Hoa Bá đây… Thật ngại quá, muộn vậy còn làm phiền em… Em vẫn ổn chứ?"

Giọng nói của Hoa Bá thật dịu dàng, đầy vẻ quan tâm.

Tử Tình kích động nói không ra lời, cô muốn nói cho anh biết, cô không ổn! Không ổn chút nào? Nhưng cô không có dũng khí nói với anh. Cô định nói rất ổn, cô rất ổn, nhưng một chữ cũng không nói ra nổi.

"Alô? Tử Dạ? Em sao vậy? Sao lại không nói tiếng nào?" Giọng nói Hoa Bá trở nên lo lắng.

Tử Tình run rẩy ngắt điện thoại, cô co quắp lại trên giường, khóc không ra tiếng.

Hoa Bá… Tủi hổ phút chốc vỡ oà ra, ngập tràn trong đầu cô, cơ hồ muốn nổ tung…

Tay cô nắm chặt lấy vạt áo của mình, cơ hồ nhìn thấy một cơ thể trần truồng đang rung lắc trước mặt mình… Tử Tình bụng dưới co thắt từng trận.

Trời ơi! Cô ngồi dậy, áp chế lại dạ dày đang nhộn nhạo của mình, vội vàng nhảy xuống giường, mở cửa phòng, đi vào phòng tắm.

Ngồi trên sô pha, Lôi Tuấn Vũ nhìn thấy bóng cô vụt qua như tia chớp. Đây là lần thứ mấy cô chạy vào phòng tắm sau ngày hôm qua, hắn nhớ không rõ lắm!

Hắn hung hắng rít một hơi thuốc, vò đầu bứt tóc, rồi lại đứng phắt dậy, sải bước lên gác…

Tử Tình để mặc nước lạnh chảy phun mạnh vào người mình, cô thậm chí còn không cởi quần áo ngủ ra. Cảm giác lạnh băng kia làm cô tỉnh táo lại, cả người run lên cầm cập, nước lạnh như băng vậy!

"Uỳnh" một tiếng, Tử Tình còn chưa kịp phản ứng lại thì đã thấy thân hình cao lớn của Lôi Tuấn Vũ âm trầm đi về phía cô, không nói hai lời giơ tay cắp ngang lưng cô…

"A…" Tử Tình sực tỉnh liều mạng đá chân loạn xạ, định giãy ra khỏi sự khống chế của hắn, thế nhưng lại bị lột hết quần áo ngủ ra, một cái khăn tắm lớn bọc quanh người cô.

Tử Tình lại được đặt trong phòng ngủ của mình, Lôi Tuấn Vũ đè lên người cô, ngăn không cho cô giãy giụa.

Hắn nhíu chặt đôi lông mày lại nhìn cô chăm chú, nói: "Tử Tình! Đừng làm tổn thương chính mình nữa! Mau ngủ đi!"

"Không cần anh lo! Anh cút đi!" Tử Tình hoảng sợ run run. Trong lúc giãy giụa chiếc khăn tắm đã bị lệch sang một bên.

Ánh mắt của Lôi Tuấn Vũ không có lấy một tia thèm muốn hèn hạ, hắn nhẹ nhàng cuốn lại khăn tắm cho cô, tràn đầy áy náy nói: "Tha thứ cho tôi! Tử tình, loại chuyện này sẽ không xảy ra nữa. Đáp ứng tôi đi, trước tiên ngủ một chút, hôm qua em đã cả đêm không ngủ rồi!"

"Lôi Tuấn Vũ, tôi không cần anh giả nhân giả nghĩa! Anh cút đi! Anh cút mau! Giờ anh lại thương xót tôi à? Lôi Tuấn Vũ! Anh dựa vào cái gì? Anh dựa vào cái gì mà đối xử với tôi như thế?" Tử Tình nắm chặt tay lại, rồi sau đó yếu ớt đấm lên vai hắn, nhưng chỉ tổ làm đau tay mình.

"Chuyện đó là ngoài ý muốn! Tử Tình, lúc đó tôi nghĩ tôi…" Hắn sao có thể nói với cô rằng, lúc đó hắn vốn dĩ chỉ muốn giáo huấn cô một chút! Hắn nghĩ rằng hắn sẽ không thành công, cũng giống như mấy ngày trước đây, thế nhưng sao lại…

"Cái tên hỗn đản nhà ngươi! Ngươi là đồ súc sinh!" Tử Tình đầu óc choáng váng, thật sự là không còn một chút hơi sức nào.

Lôi Tuấn Vũ nhẹ nhàng ôm lấy cô, ôm vào lòng, dỗ dành đung đưa cô như một đứa trẻ vậy.

Cuối cùng, hắn cảm thấy cơ thể cô mềm đi, mới đặt cô lên giường.

Lôi Tuấn Vũ nhìn đăm đắm vào khuôn mặt đang ngủ vẫn không yên ổn của Tử Tình, nước mắt vẫn rơi trên má. Hắn hung hăng cắn chặt răng, hắn đúng là đồ súc sinh, loại chuyện mà hắn cho rằng không có khả năng xảy ra nhất, rốt cuộc lại đã xảy ra rồi! Trước giờ hắn không thể tưởng tượng được rằng có một ngày hắn và người con gái như Tử Tình sẽ phát sinh quan hệ, nhưng hắn cũng không thể không thừa nhận, vào thời khắc đó, hắn có thể dừng lại, nhưng… hắn lại không dừng.

Hắn để mặc cho bản thân tìm kiếm bóng dáng của Chi Ảnh trên người của Tử Tình, hắn tham lam quyến luyến da thịt cô, tham lam quyến luyến sự ngây thơ của cô, tham lam quyến luyến sự tốt đẹp của cô… Đáng chết!… Lúc này hắn vậy mà lại chỉ có thương xót, nhưng không hề có lấy một tia hối hận…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200. Chương 201. Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206. Chương 207. Chương 208. Chương 209. Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213. Chương 214. Chương 215. Chương 216. Chương 217. Chương 218. Chương 219. Chương 220. Chương 221. Chương 222. Chương 223. Chương 224. Chương 225. Chương 226. Chương 227. Chương 228. Chương 229. Chương 230. Chương 231. Chương 232. Chương 233. Chương 234. Chương 235. Chương 236. Chương 237. Chương 238. Chương 239. Chương 240. Chương 241. Chương 242. Chương 243. Chương 244. Chương 245. Chương 246. Chương 247. Chương 248. Chương 249. Chương 250. Chương 251. Chương 252. Chương 253. Chương 254. Chương 255. Chương 256. Chương 257. Chương 258. Chương 259. Chương 260. Chương 261. Chương 262. Chương 263. Chương 264. Chương 265. Chương 266. Chương 267. Chương 268. Chương 269. Chương 270. Chương 271. Chương 272. Chương 273. Chương 274. Chương 275. Chương 276. Chương 277. Chương 278. Chương 279. Chương 280. Chương 281. Chương 282. Chương 283. Chương 284. Chương 285. Chương 286. Chương 287. Chương 288. Chương 289 Chương 290 Chương 291. Chương 292. Chương 293. Chương 294. Chương 295. Chương 296. Chương 297. Chương 298. Chương 299. Chương 300. Chương 301. Chương 302. Chương 303. Chương 304. Chương 305. Chương 306. Chương 307. Chương 308. Chương 309 Chương 310. Chương 311. Chương 312. Chương 313. Chương 314. Chương 315. Chương 316. Chương 317. Chương 318. Chương 319. Chương 320. Chương 321. Chương 322. Chương 323. Chương 324. Chương 325. Chương 326. Chương 327. Chương 328. Chương 329. Chương 330. Chương 331. Chương 332. Chương 333. Chương 334. Chương 335. Chương 336. Chương 337. Chương 338. Chương 339. Chương 340. Chương 341. Chương 342. Chương 343. Chương 344. Chương 345. Chương 346. Chương 347. Chương 348. Chương 349 Chương 350
Tiến »