Những người vốn đang mù tịt về việc này sau khi nhìn rõ tấm thân phận bài trong tay Bách Lý Hồng Trang, tất cả đều hiểu ra nguyên do.
Hóa ra nhóm người Phong Thiên Dịch không những bị kẹt trong trận pháp, mà ngay cả tấm thân phận bài kia cũng bị người ta đoạt mất.
“Nói như vậy, Bách Lý Hồng Trang và người của Hằng Sơn Phái đi cùng một con đường? Vậy tại sao Bách Lý Hồng Trang bọn họ lại đi ra được?”
“Người của Vô Cực Cung chẳng lẽ đã đi qua con đường khó đi nhất kia rồi sao?”
“Hình như là vậy...”
Các tu luyện giả nhìn nhau, tin tức này thật sự là có chút chấn động nha!
Con đường mà bao năm nay chưa có đội ngũ nào đi thành công, vậy mà đã bị người ta đi thông rồi!
Phong Thiên Dịch lúc trước không hề nghĩ tới điểm này, lúc này nghĩ thông suốt rồi nhìn về phía Bách Lý Hồng Trang, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh sợ.
Hắn cứ tưởng Bách Lý Hồng Trang và những người khác sẽ bị vây khốn ở phía trước, nhưng nhìn biểu cảm của những người khác, rõ ràng không phải như vậy!
Ngụy Lê Hoa và Phong Vị Lan trên đài cao đều kinh ngạc nhìn Bách Lý Hồng Trang, đội ngũ Vô Cực Cung lại có thể đi thông con đường này, đây đúng là không ra tay thì thôi, đã ra tay thì kinh động người đời!
Quan trọng nhất là bao năm qua tu luyện giả đều không đi thông được, đội ngũ Vô Cực Cung lại làm sao đi thông được chứ?
Theo lý mà nói, Cung chủ Vô Cực Cung tuyệt đối không thể nào tiết lộ nội dung khảo nghiệm này mới đúng.
Trên thực tế, dù có tiết lộ đi chăng nữa, với mức độ khó đối phó kia, nhóm người Bách Lý Hồng Trang cũng không thể nào vượt qua được.
Thế nhưng, bọn họ lại vượt qua được!
Tâm tư hai người thay đổi không ngừng, cứ đà này mà xem, tu luyện giả của Vô Cực Cung quả thực không phải lợi hại bình thường nha!
Đại trưởng lão của Lan gia - Lan Bác Vinh sững sờ nhìn bóng dáng màu vàng nhạt kia, trong mắt tràn ngập vẻ khó tin nồng đậm, trong lòng càng dấy lên sóng to gió lớn.
Điều này sao có thể!
Người thiếu nữ trước mắt này sao mà giống Mộ Lăng Băng trước kia đến thế!
Thậm chí... từ trong đó vẫn thấp thoáng có thể nhìn ra đường nét của Lan Vân Tiêu!
Chỉ là, đứa trẻ năm đó căn bản không thể nào sống sót được!
Lan Bác Vinh chỉ cảm thấy trong khoảnh khắc này, não bộ của ông như ngừng hoạt động, không cách nào suy nghĩ bình thường được nữa.
Mọi chuyện xảy ra năm đó ông là người hiểu rõ nhất, các vị y sư đều bó tay, ngay cả khi Lan Vân Tiêu và Mộ Lăng Băng đã lấy ra chí bảo, vẫn không thể cứu được đứa bé quay về.
Sau đó, Nhạc gia không chịu ra tay cứu giúp, Lan Vân Tiêu và những người khác liền biến mất hoàn toàn.
Bao năm qua, ông cũng không nhận được tin tức gì của Lan Vân Tiêu và những người khác nữa.
Thế nhưng, khuôn mặt trước mắt này rõ ràng lại quen thuộc đến thế, sao có thể không có chút liên hệ nào được?
Nếu đứa trẻ đó còn sống, bây giờ chắc cũng đã đến độ tuổi nhường này rồi.
Trong đầu Lan Bác Vinh không ngừng suy nghĩ về tất cả khả năng này, vậy tại sao cô ấy lại trở thành Thiếu cung chủ của Vô Cực Cung?
Hơn nữa, cô ấy họ Bách Lý, không phải họ Lan.
Chẳng lẽ... đây chỉ là một sự trùng hợp?
Lan Bác Vinh không sao nghĩ thông suốt, tin tức này thật sự đã gây cho ông cú sốc quá lớn, ông căn bản không sao hiểu nổi!
Ngụy Lê Hoa và Phong Vị Lan không khỏi nhìn về phía Lan Bác Vinh ở bên cạnh, nhưng lại thấy Lan Bác Vinh biểu cảm đầy vẻ chấn kinh, trong lòng còn không khỏi cảm thán, mức độ chấn kinh của Lan Bác Vinh đối với việc Bách Lý Hồng Trang đi thông con đường này, vậy mà còn mạnh hơn cả bọn họ.
Bách Lý Hồng Trang cũng chú ý tới sự thay đổi biểu cảm của Lan Bác Vinh, người khác không biết Lan Bác Vinh đang chấn kinh chuyện gì, nhưng trong lòng cô lại rất rõ ràng.
Cứ vén màn đi!
Sớm muộn gì các người cũng sẽ biết được tất cả những điều này!
Khi các người vạch trần tất cả chân tướng này, vết thương máu me đầm đìa năm đó cùng với quá khứ dơ bẩn đều sẽ bị phơi bày ra hết!