Âu Dương Dật Thiên hiển nhiên cũng không ngờ Bách Lý Hồng Trang lại xoay ngược tình thế như vậy, nhưng nhìn vào ánh mắt của những người xung quanh, hắn liền biết hầu như tất cả mọi người đều đã tin Bách Lý Hồng Trang.
Thực tế, ngay cả hắn và Lan Khinh Yên cũng không biết rốt cuộc Bách Lý Hồng Trang đã đút cho ả ăn thứ gì.
Ít nhất, cho đến thời điểm hiện tại Lan Khinh Yên đều không có bất kỳ dấu hiệu khó chịu nào.
Chẳng lẽ... Bách Lý Hồng Trang thực sự chỉ đút cho Lan Khinh Yên uống một viên thuốc căn bản không có chút tác dụng nào, chỉ là muốn mượn cơ hội này khiến Lan Khinh Yên sợ hãi trong lòng?
Thượng Quan Doanh Doanh sau khi biết hết mọi chuyện, ánh mắt nhìn Lan Khinh Yên cũng tràn đầy vẻ khinh bỉ. Nàng nhìn Lan Khinh Yên không vừa mắt cũng không phải ngày một ngày hai, không ngờ Lan Khinh Yên bây giờ còn thực sự ngày càng quá đáng.
"Bách Lý Hồng Trang, nếu không phải tại con khế ước thú kia của ngươi, ngươi có thể phế tay ta sao? Bớt nằm mơ đi!"
Lan Khinh Yên trong lòng vạn phần không phục, xét về thực lực, Bách Lý Hồng Trang căn bản không phải là đối thủ của ả.
Đây là điểm mà ả tuyệt đối không muốn thừa nhận.
Âu Dương Dật Thiên thấy Lan Khinh Yên hoàn toàn đi lạc trọng tâm, sắc mặt cũng trở nên khó coi.
Lúc này Lan Khinh Yên nói ra những lời như vậy, chẳng phải tương đương với việc mặc nhận lời cáo buộc trước đó của Bách Lý Hồng Trang sao?
Đây tuyệt đối không phải là chuyện tốt.
Quả nhiên, vào khoảnh khắc này, tất cả mọi người đều đã hiểu rõ mọi chuyện.
Bách Lý Hồng Trang lạnh lùng nhìn Lan Khinh Yên: "Bớt nói nhảm đi, đã sớm có ân oán với nhau, chi bằng chúng ta cứ tỉ thí một phen cho đàng hoàng, xem rốt cuộc là các ngươi biến mất hay là ta biến mất."
Mượn thế, đây là việc Bách Lý Hồng Trang vô cùng giỏi.
Bây giờ nàng đang chiếm thế thượng phong, tuyệt đối không có lý do gì để Lan Khinh Yên cứ thế rời đi dễ dàng.
Lời này vừa thốt ra, Lan Khinh Yên không khỏi có chút hoảng loạn.
Nhìn từ tình huống Bách Lý Hồng Trang giao thủ với ả trước đó, ả liền biết Bách Lý Hồng Trang đối với ả không hề có chút kiêng kỵ nào.
Nếu trước đó Âu Dương Dật Thiên không xuất hiện, vậy ả đã sớm trở thành vong hồn dưới kiếm của Bách Lý Hồng Trang rồi.
Bây giờ ba bên động thủ, ả và Âu Dương Dật Thiên đều sẽ rơi vào tình thế nguy hiểm.
Thượng Quan Doanh Doanh và Cốc Chỉ Cầm không nói hai lời, trực tiếp đứng về phía Bách Lý Hồng Trang, thái độ đó đã biểu hiện quá mức rõ ràng.
Chỉ cần động thủ, bọn họ sẽ không chút do dự mà đứng cùng chiến tuyến với Vô Cực Cung.
Các đội ngũ khác sau khi thấy màn kịch hay này ngày càng đặc sắc, trong mắt cũng lộ ra vẻ hứng thú ngày càng nồng đậm.
Đối với bọn họ mà nói, dù đội ngũ nào ngã xuống, đều là một chuyện tốt.
"Bách Lý thiếu cung chủ, chuyện này nếu làm lớn ra thì đối với chúng ta đều không có lợi, chi bằng mỗi bên lùi một bước, thấy thế nào?"
Âu Dương Dật Thiên cân nhắc thời thế trong chốc lát, vẫn quyết định hạ thấp thái độ.
Giữ lại núi xanh, không sợ không có củi đốt.
Nếu như bỏ mạng ở nơi này, đó mới là hành động không sáng suốt nhất.
Nghe những lời của Âu Dương Dật Thiên, Bách Lý Hồng Trang không khỏi khẽ cười một tiếng: "Âu Dương thiếu chủ nói lời này thật thú vị, ta nhớ không lâu trước ngươi vẫn còn đang đe dọa tính mạng của ta, sao lúc đó ngươi không nói mỗi bên lùi một bước? Bây giờ nói ra những lời như vậy, ngươi chẳng lẽ không thấy nực cười sao?"
Theo tiếng nói của Bách Lý Hồng Trang vừa dứt, mọi người cũng không nhịn được mà bật cười.
Thế trận trước đó của Lan Khinh Yên và Âu Dương Dật Thiên rõ ràng là hoàn toàn muốn lấy mạng Bách Lý Hồng Trang, bây giờ lại biến thành "hữu nghị đệ nhất" rồi, thật sự có chút buồn cười.
Sắc mặt Âu Dương Dật Thiên hơi khó coi, tuy nhiên việc Bách Lý Hồng Trang không chịu buông tay cũng nằm trong dự liệu của hắn, dù sao đổi lại là bất cứ ai trong tình huống này cũng sẽ không dễ dàng buông tay.