Lan Vân Tiêu và Mộ Lăng Băng chưa từng nghĩ tới Bách Lý Hồng Trang lại lợi hại đến nhường này.
Nhạc gia vốn là y dược thế gia nổi danh thiên hạ, lúc trước cũng chính vì họ tứ cố vô thân, cầu y không cửa mới phải tìm đến Nhạc gia, rồi sau đó rơi vào hoàn cảnh như hiện tại.
Thế mà giờ đây, y thuật của con gái họ lại có thể đạt tới trình độ này?
"Nói như vậy, Nhạc gia lần này tổn thất nặng nề rồi." Lan Vân Tiêu chậm rãi lên tiếng.
Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu, "Bọn họ làm ra những chuyện quá đáng suốt bao năm qua, chịu tổn thất như vậy cũng là đáng đời."
Mộ Lăng Băng nheo mắt, "Đúng là đáng đời!"
Nhạc gia thân là y dược thế gia, ngày thường hay làm ra vẻ cứu nhân độ thế, kỳ thực lòng dạ căn bản không hề từ bi như Bồ Tát.
Một số y sĩ có y thuật giỏi đều bị lôi kéo về Nhạc gia, như vậy ngược lại càng khiến cho cơ hội cầu y của mọi người giảm đi vài phần.
Những năm qua, Nhạc Tư Tình thường xuyên kể cho bọn họ nghe đủ mọi chuyện.
Đó là vì Nhạc Tư Tình cho rằng bọn họ cả đời này không thể thoát ra ngoài được, nên họ cũng hiểu rõ không ít về tình hình của Nhạc gia.
Nếu không phải vì Nhạc gia, sao họ lại phải lưu lạc đến nông nỗi này.
Trong mắt Lan Vân Tiêu lóe lên ánh nhìn căm thù, nếu bản thân còn sức lực, nhất định ông sẽ tự tay hủy diệt Nhạc gia!
Trong lòng họ đều rất rõ, Bách Lý Hồng Trang làm tất cả những điều này đều là để báo thù cho họ, để họ trút được một cơn giận!
Thực tế, sau khi biết chuyện này, họ quả thực cảm thấy vô cùng hả hê.
"Cha, mẹ, con đã phối được vài phần giải dược."
Bách Lý Hồng Trang vươn tay cầm lấy giải dược ở bên cạnh.
"Vì lượng độc trong người hai người quá nhiều, nhất thời con cũng không thể phân tích hết thành phần của những loại độc dược này, nên chỉ có thể nhận ra được bao nhiêu hay bấy nhiêu."
"Đợi sau khi giải được mấy loại độc tố này, con sẽ lại thử giải các loại độc khác."
Thần sắc Bách Lý Hồng Trang lộ ra vài phần bất lực, tình cảnh trước mắt, nàng cũng chỉ đành làm như vậy.
Khi triệu chứng của một số độc tố biến mất, nàng mới có thể phán đoán được những độc tính khác.
Nghe lời Bách Lý Hồng Trang, Mộ Lăng Băng bỗng nhớ ra một chuyện, ánh mắt chợt sáng lên vài phần.
"Y Huyên, ta nhớ được thành phần của mấy loại độc dược này, không biết có giúp ích được gì cho con không?" Mộ Lăng Băng chậm rãi nói.
Bà không hiểu biết về y thuật, nhưng nghe nói việc này có chút giúp ích cho y sĩ.
Nghe lời Mộ Lăng Băng, đôi mắt trong trẻo của Bách Lý Hồng Trang tràn lên một tia kinh ngạc và bất ngờ.
"Mẹ, mẹ thực sự nhớ được những thành phần đó sao?"
Chính vì không biết thành phần cụ thể, nàng mới chỉ có thể từng bước dò xét.
Nếu Mộ Lăng Băng nắm rõ những thành phần này, vậy thì việc nàng giải độc sẽ trở nên đơn giản hơn nhiều.
Mộ Lăng Băng khẽ gật đầu, "Mỗi lần Nhạc Tư Tình phối được một loại độc dược mới đều vô cùng phấn khích, nó sẽ kể lại cho chúng ta nghe từng loại nguyên liệu và tác dụng của độc dược đó."
"Ta bị giam trong địa lao suốt ngày, cũng không có việc gì làm, cho nên mỗi khi Nhạc Tư Tình nhắc tới những thứ này, ta đều ghi nhớ kỹ."
Thực tế, mặc dù khi đó bà biết rõ bản thân không còn khả năng sống sót rời khỏi đây, nhưng vẫn muốn ghi nhớ tất cả.
Dẫu sao, một khi tương lai có cơ hội thoát ra, bà cũng có khả năng giải độc.
Lời này vừa thốt ra, Bách Lý Hồng Trang và ba con thú nhỏ đều đã hiểu rõ.
Rõ ràng Nhạc Tư Tình ngày thường ở một mình vô cùng buồn chán, không có ai trò chuyện, cũng không có cách nào khoe khoang thành quả của mình với người khác, cho nên mới kể hết những điều này cho Mộ Lăng Băng và Lan Vân Tiêu nghe.