Theo lời Lan Vân Tiêu vừa dứt, Mộ Lăng Băng không khỏi nhìn về phía Lan Vân Tiêu: "Chúng ta đã uống rất nhiều đan dược sao?"
Lan Vân Tiêu gật đầu: "Y Huyên gần như đã cho chúng ta uống tất cả những loại đan dược có ích."
Trong mắt Mộ Lăng Băng tràn lên một tia kinh ngạc, nếu là nàng lúc trước, uống một ít đan dược căn bản chẳng tính là gì.
Thế nhưng, bọn họ bây giờ đã khác xưa.
Nàng và Lan Vân Tiêu đều không còn là dáng vẻ lúc trước, Bách Lý Hồng Trang dựa vào nỗ lực của bản thân từng bước đi đến ngày hôm nay, bọn họ sao có thể để con gái phải trả cái giá lớn đến thế?
"Y Huyên, ta và cha con đã bệnh nhập cao hoang, con hà tất phải lãng phí những đan dược đó lên người bọn ta?"
Sâu trong đáy mắt Mộ Lăng Băng lộ ra một tia thê lương, sự dày vò suốt bao nhiêu năm qua, nàng hiểu rõ tình trạng cơ thể mình hơn bất cứ ai.
Cho dù có khỏe mạnh hơn lúc trước đôi chút, thế nhưng độc dược trong cơ thể căn bản không cách nào giải trừ.
Bởi vì, thực sự là quá nhiều.
Bách Lý Hồng Trang làm nhiều chuyện vì bọn họ như vậy, thực sự là quá lãng phí tài nguyên.
Bách Lý Hồng Trang nghe Mộ Lăng Băng nói vậy liền hiểu suy nghĩ của nàng cũng giống Lan Vân Tiêu, lập tức lên tiếng: "Nương, người yên tâm đi. Tuy độc người trúng rất phức tạp, muốn giải độc cũng cần một khoảng thời gian, nhưng con nhất định có thể giúp người giải độc thành công."
Lời vừa nói ra, Mộ Lăng Băng không khỏi sững sờ, khó tin nhìn Bách Lý Hồng Trang.
"Độc dược do Nhạc Tư Tình nghiên chế ra hiếm có người nào có thể giải được, chính vì vậy, bà ta mới trở nên đáng sợ như thế. Y Huyên, bọn ta đều hiểu mà."
Nghe lời Mộ Lăng Băng, Bách Lý Hồng Trang liền hiểu nàng không tin mình.
Tuy nhiên, với tuổi tác của mình, đúng là không có sức thuyết phục cho lắm.
Thế nhưng, nàng sẽ dùng sự thật để chứng minh cho Mộ Lăng Băng và Lan Vân Tiêu thấy.
"Y thuật của Nhạc Tư Tình không tệ, nhưng y thuật của con cũng không kém." Bách Lý Hồng Trang mỉm cười, "Nếu không phải vậy, Nhạc Tư Tình đã không đến tận bây giờ vẫn chưa giải được loại độc con hạ."
Ba con thú nhỏ thấy Mộ Lăng Băng không tin y thuật của Bách Lý Hồng Trang, lập tức nhảy ra nói: "Y thuật của chủ nhân rất lợi hại, luôn được gọi là thần y đấy!"
"Lão già Nhạc Tư Tình kia đã già rồi, căn bản không phải đối thủ của chủ nhân!"
Mộ Lăng Băng nhìn ba con thú nhỏ, trước đó nàng chỉ biết Bạch Sư là khế ước thú của Bách Lý Hồng Trang, còn đối với hai cục bông một đen một trắng kia thì hoàn toàn không biết gì.
Chỉ là, ba con yêu thú này lại có thể nói chuyện, quả thật quá kinh người.
"Y Huyên, chúng là?" Mộ Lăng Băng không khỏi lên tiếng hỏi.
"Chúng là khế ước thú của con." Bách Lý Hồng Trang cười nói.
Nghe vậy, Mộ Lăng Băng vẫn như lọt vào sương mù, không chắc chắn hỏi: "Cả ba con đều là sao?"
Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu: "Đều là cả."
Lời vừa nói ra, Mộ Lăng Băng và Lan Vân Tiêu nhìn nhau, trong mắt đều tràn ngập vẻ khó hiểu.
Ba con khế ước thú? Việc này thật sự là chưa từng nghe thấy bao giờ.
"Việc này liên quan đến công pháp con tu luyện." Bách Lý Hồng Trang cười giải thích.
Ba con thú nhỏ cũng chớp chớp mắt với hai người Mộ Lăng Băng, thể hiện vẻ đáng yêu của chúng.
"Y Huyên, con vừa nói con đã hạ độc Nhạc Tư Tình?"
Ánh mắt Lan Vân Tiêu rơi trên người Bách Lý Hồng Trang, ông không hề bỏ sót những lời Bách Lý Hồng Trang vừa nói lúc nãy.
Mộ Lăng Băng cũng hoàn hồn lại, trong mắt tràn đầy vẻ tò mò.
"Không phải hạ độc Nhạc Tư Tình, mà là hạ độc Nhạc gia."
Bách Lý Hồng Trang mỉm cười, kể lại tình hình cứu người ngày hôm đó cho hai người Lan Vân Tiêu nghe.