“Hoàng thất có thể ban thưởng một quả trứng yêu thú bình thường đã là vô cùng trân quý rồi, không ngờ lại còn ban thưởng yêu sủng mạnh mẽ đến vậy?”
Đôi mắt trong trẻo khó giấu vẻ kinh ngạc, Bách Lý Hồng Trang vốn dĩ không đặt quá nhiều hy vọng vào quả trứng yêu thú này.
Dẫu sao thì, yêu sủng mạnh mẽ Phong Bác Quốc chắc chắn không thể kiếm được, dù có thật đi chăng nữa thì tuyệt đối không thể đến lượt nàng.
Hiện tại xem ra, tình hình dường như có chút khác biệt so với những gì nàng tưởng tượng.
“Theo ta thấy, rất có khả năng hoàng thất cũng không biết sự đặc biệt của quả trứng yêu thú này, bởi vì trên quả trứng này có một loại sức mạnh đặc biệt ẩn giấu đi sự dao động của yêu sủng, chỉ có chúng ta mới có thể cảm nhận được.” Tiểu Bạch nói.
Khóe môi Bách Lý Hồng Trang khẽ cong lên: “Nói như vậy, ta lại nhặt được một món hời lớn rồi!”
Mặc dù vẫn chưa biết đây rốt cuộc là yêu thú gì, nhưng Bách Lý Hồng Trang đã biết đẳng cấp của yêu thú này tuyệt đối không tồi!
Yêu sủng khác nhau thì thực lực khác nhau, tiềm năng cũng không hề giống nhau.
Nếu như đẳng cấp của yêu sủng rất thấp, thì dù chủ nhân có nuôi dưỡng thế nào, thành tựu của yêu sủng cũng có hạn, bởi vì tiềm năng đã giới hạn tất cả.
Nếu đẳng cấp của yêu thú khá cao, thì không gian phát triển của nó sẽ đủ lớn, có thể mang lại cho chủ nhân sự giúp đỡ nhiều hơn!
Bách Lý Hồng Trang không còn do dự nữa, trực tiếp cầm dao rạch ngón tay, lấy ra một giọt tinh huyết nhỏ lên quả trứng yêu thú.
Theo giọt máu tươi nhỏ xuống, những phù văn trên vỏ trứng nhanh chóng nở rộ ánh sáng vàng chói lọi, khiến Bách Lý Hồng Trang lóa cả mắt.
May mà đây là ban ngày, nếu là đêm tối, hào quang này e rằng sẽ thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Giọt tinh huyết kia theo các nét vẽ của phong ấn mà không ngừng trượt đi, nơi nó đi qua, phong ấn nhanh chóng tiêu tán.
Và khi máu tươi ngừng chuyển động, phong ấn đó đã hoàn toàn biến mất!
Máu tươi thấm vào trong quả trứng yêu thú, hòa vào giữa chân mày của yêu thú.
“Rắc.”
Tiếng vỏ trứng vỡ vụn vang lên, Bách Lý Hồng Trang cùng Tiểu Hắc, Tiểu Bạch tò mò nhìn vào trong vỏ trứng, họ đều rất tò mò đây rốt cuộc là yêu thú gì.
Xuất hiện đầu tiên là một chiếc vuốt trắng tinh, chiếc vuốt xù xông đầy vẻ đáng yêu.
Ngay sau đó, vỏ trứng hoàn toàn vỡ vụn, một cái đầu xù xì cũng xuất hiện trong tầm mắt của Bách Lý Hồng Trang.
“Chủ nhân!” Âm thanh non nớt truyền vào tai Bách Lý Hồng Trang, lộ rõ vẻ ỷ lại và tò mò.
Khóe miệng Bách Lý Hồng Trang co giật nhìn sinh vật cưng trước mắt, nói: “Đây chính là yêu thú mạnh mẽ mà các ngươi nói sao?”
Trong tầm mắt, một bóng trắng xù xì toàn thân đang tò mò đánh giá xung quanh, nhìn thoáng qua rõ ràng chẳng có gì khác biệt với một chú chó cảnh!
Chỉ một cái nhìn đã có thể làm tan chảy trái tim phụ nữ, chỉ là điều này thực sự khác xa so với hình tượng mà Bách Lý Hồng Trang tưởng tượng!
Nàng cứ ngẫm yêu sủng đẳng cấp cao thì ít nhất cũng phải có một hình tượng uy vũ bá khí, nhưng chú chó nhỏ màu trắng này vừa đứng lên, e rằng còn chưa ra tay đã bị cười chết rồi!
Tiểu Hắc, Tiểu Bạch cũng mang vẻ mặt kinh ngạc nhìn sinh vật màu trắng trước mắt, hình tượng này... cũng không giống với những gì hai người bọn chúng tưởng tượng!
Tiểu Bạch ghé sát vào trước mặt sinh vật màu trắng, cẩn thận quan sát tướng mạo của yêu sủng, trong ấn tượng của nó, dường như không có yêu thú nào lớn lên với dáng vẻ này!
Tiểu Hắc đột nhiên chỉ vào trán của yêu sủng nói: “Chủ nhân, người mau nhìn! Trên trán nó viết một chữ Vương!”
Nghe vậy, Bách Lý Hồng Trang nhấc yêu sủng lên, quan sát vầng trán của nó, quả nhiên, trên trán nó viết rõ ràng một chữ —— Vương!
Thế nhưng nhìn chữ Vương này, lại nhìn hình dáng của yêu sủng, Bách Lý Hồng Trang chỉ thấy vô cùng buồn cười.
“Đây tính là vương gì? Cẩu vương sao?” Bách Lý Hồng Trang cạn lời nói.