Nghe thấy ba chữ Bách Lý Hồng Trang, sắc mặt Thiệu Tử Phàm lập tức trở nên khó coi.
Khó khăn lắm mới thấy được tia hy vọng trong lúc sinh tử, không ngờ người tới lại là Bách Lý Hồng Trang, kẻ chẳng thể giúp được gì.
Hỏa Diễm Ly sau khi thấy Bách Lý Hồng Trang xuất hiện thì coi cô là mục tiêu tấn công, lập tức có một con Hỏa Diễm Ly lao thẳng về phía Bách Lý Hồng Trang!
“Thần Vương phi, cẩn thận!” Thiệu Tử Phàm vội vàng nhắc nhở.
Hôm nay hắn chắc chắn khó thoát kiếp nạn, tuy không thân quen gì với Bách Lý Hồng Trang nhưng hắn cũng không muốn thấy cô vì thế mà mất mạng.
Cảm nhận được Hỏa Diễm Ly đang lao tới từ phía sau với tốc độ cực nhanh, trong mắt Bách Lý Hồng Trang hàn mang ngưng tụ, trường kiếm vừa xuất, nhanh tựa tia chớp!
Chỉ thấy một luồng sáng trắng bạc lướt qua, Bách Lý Hồng Trang đã thu hồi lợi kiếm.
Trên mặt đất, con Hỏa Diễm Ly kia đã không còn hơi thở.
Chứng kiến cảnh này, Thiệu Tử Phàm và Triệu Vận Thi đều ngẩn người, trố mắt nhìn, hiển nhiên không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt là sự thật!
Đó là Hỏa Diễm Ly ở cấp Huyền Địa cảnh trung kỳ đấy!
Bách Lý Hồng Trang thế mà chỉ dùng một chiêu đã giải quyết xong Hỏa Diễm Ly?
Hai người bọn họ thậm chí còn chưa nhìn rõ rốt cuộc Bách Lý Hồng Trang ra chiêu thế nào, mọi chuyện đã kết thúc rồi.
“Ực.”
Thiệu Tử Phàm nuốt nước bọt, hóa ra thực lực của Bách Lý Hồng Trang lại mạnh mẽ đến thế!
Nếu không phải đang bị Hỏa Diễm Ly tấn công, Triệu Vận Thi thực sự muốn dụi mắt để xác định xem mình có nhìn nhầm hay không.
Hỏa Diễm Ly sau khi thấy đồng bạn bị Bách Lý Hồng Trang chém giết, liền đua nhau gào thét lao lên, cùng tấn công Bách Lý Hồng Trang.
Bách Lý Hồng Trang sắc mặt bình thản, trường kiếm múa lượn, ánh sáng lóe lên, mỗi một chiêu tung ra đều là một đòn chí mạng!
Bình bình bình!
Ba con Hỏa Diễm Ly lại rơi xuống đất, mà từ đầu đến cuối, Bách Lý Hồng Trang vẫn cực kỳ điềm tĩnh.
Dường như thứ cô vừa chém giết không phải là Hỏa Diễm Ly ở cấp Huyền Địa cảnh trung kỳ, mà chỉ là một con mèo bình thường.
Trường kiếm lại vung lên, Bách Lý Hồng Trang thuần thục lấy ra yêu tinh của Hỏa Diễm Ly, thứ này cũng có tác dụng không nhỏ.
Thiệu Tử Phàm và Triệu Vận Thi nhìn nhau, chậm rãi đi về phía Bách Lý Hồng Trang.
Bách Lý Hồng Trang thản nhiên liếc nhìn hai người, cô không hề có ấn tượng gì với họ.
Trên thực tế, trong số các tuyển thủ tham gia lần này, cô cũng chỉ biết Bách Lý Ngọc Nhan và Hiên Viên Hoàn mà thôi.
“Không cần, hãy tự cảm ơn bản thân đi.”
Bách Lý Hồng Trang nhẹ nhàng xoay người, thong dong đi trở về nghỉ ngơi.
Ban đầu cô vốn không định ra tay, chỉ là sau khi nghe câu nhắc nhở bảo cô cẩn thận của Thiệu Tử Phàm, cô mới quyết định ra tay.
Ít nhất, tấm lòng của Thiệu Tử Phàm là lương thiện, cô sẵn lòng giúp một việc nhỏ.
Thấy vẻ mặt lãnh đạm của Bách Lý Hồng Trang, Thiệu Tử Phàm cũng không cảm thấy lạ, hắn gọi với theo bóng lưng của cô: “Dù thế nào cũng cảm ơn cô đã cứu chúng tôi!”
“Ban đêm đừng đốt lửa.”
Bóng dáng Bách Lý Hồng Trang đã khuất dạng trong rừng, làn gió mát lại mang tới một câu nói nhàn nhạt.
Khóe miệng Thiệu Tử Phàm nở nụ cười tươi hơn một chút, trước đây hắn không hiểu rõ về Bách Lý Hồng Trang, giờ chỉ cảm thấy Bách Lý Hồng Trang cũng là một người rất tốt.
“Không ngờ thực lực của Bách Lý Hồng Trang lại mạnh mẽ đến vậy.” Triệu Vận Thi ngẩn ngơ nói: “Một chiêu chém giết Hỏa Diễm Ly, vậy thực lực của cô ấy phải mạnh đến mức nào?”
Thiệu Tử Phàm lắc đầu, hắn chỉ biết thực lực của Bách Lý Hồng Trang vượt xa bọn họ, nhưng cụ thể là tu vi gì thì không tài nào đoán được.
“Xem ra nhận định của mọi người đều sai rồi, Thần Vương phi căn bản không phải là phế vật.”