Đối với kẻ chủ động tới gây hấn, nàng trước nay chưa từng khách khí. Nàng không quan tâm nữ tử này tìm tới gây phiền phức vì lý do gì, đã là kẻ địch thì không cần phải nói nhiều.
Nhìn thái độ không chút để tâm của Bách Lý Hồng Trang, Huyết Mân Côi cũng sững lại một thoáng, ngay sau đó khóe môi lại nở một nụ cười nồng đượm, diễm lệ.
"Gan của cô đúng là không nhỏ mà!"
Dù là đang khiêu khích, lời của Huyết Mân Côi vẫn tràn ngập vẻ quyến rũ mê hồn, chỉ là sâu trong đáy mắt lại lóe lên một tia oán hận.
Vốn dĩ khi nghe tin ở tầng một xuất hiện một tuyệt thế đại mỹ nhân, nàng cũng vô cùng tò mò. Phải biết rằng, từ khoảnh khắc nàng xuất hiện tại Huyết Khí Tháp, nàng đã được người ở nơi này xưng tụng là tuyệt thế vưu vật. Nữ tử ở Huyết Địa Thâm Uyên tuy nhiều, nhưng không một ai có phong tình sánh được với nàng.
Không ngờ hôm nay với sự xuất hiện của Bách Lý Hồng Trang, ánh mắt của toàn bộ tu luyện giả tầng hai Huyết Khí Tháp đều đổ dồn lên người Bách Lý Hồng Trang, điều này khiến nàng, vốn luôn là tâm điểm chú ý của mọi nam nhân, có chút không thích nghi nổi.
Trớ trêu thay, từ trên người Bách Lý Hồng Trang, nàng có thể nhìn thấy tia kiêu ngạo cùng thuần khiết đó, đó là thứ nàng không có và cũng là thứ nàng ngưỡng mộ nhất. Bởi vậy, nàng nhìn Bách Lý Hồng Trang cực kỳ gai mắt.
"Thu lại bộ dạng đó đi, với đàn ông thì có tác dụng, còn với tôi thì không hứng thú."
Bách Lý Hồng Trang thần sắc lãnh đạm, mỗi cử chỉ của nữ tử này không nghi ngờ gì chính là để câu dẫn nam nhân tại đây, mà nàng, với tư cách là một nữ tử, đối với điều này hoàn toàn không có cảm giác gì. Làm một vưu vật gợi cảm tự nhiên là tốt, nhưng nàng không hề cảm thấy Huyết Mân Côi làm một vưu vật lả lơi ở nơi này có gì đáng vui mừng. Dù có được nam nhân săn đón ở đây, thì cũng chẳng qua chỉ là lời ngon tiếng ngọt của đàn ông mà thôi, căn bản không có ý nghĩa gì.
Theo tiếng nói của Bách Lý Hồng Trang dứt xuống, sắc mặt Huyết Mân Côi trong nháy mắt trở nên khó coi hơn vài phần, không ngờ Bách Lý Hồng Trang nói chuyện lại không nể mặt đến thế, một câu liền vạch trần tất cả.
"Hô hô." Huyết Mân Côi khẽ cười một tiếng, chỉ là nụ cười đó không có lấy một chút nhiệt độ. "Bách Lý Hồng Trang, cô chẳng qua mới tới Huyết Địa Thâm Uyên, tôi lấy kinh nghiệm nói cho cô biết, ở nơi này quá kiêu ngạo thì không có lợi cho cô đâu."
Bách Lý Hồng Trang lười biếng liếc Huyết Mân Côi một cái, "Bớt nói nhảm đi, cô rốt cuộc muốn nói gì với tôi?"
Nàng vốn chỉ đang ở trên khán đài xem lôi đài, kết quả người đàn bà này tới cứ nói chuyện với nàng mãi, vấn đề là Huyết Mân Côi nói nhiều lời ác độc như vậy mà vẫn chưa nói ra mục đích thực sự của mình.
Thấy Bách Lý Hồng Trang nói chuyện chát chúa như vậy, thần sắc Huyết Mân Côi cũng có chút khó coi, nàng vốn định khoe khoang năng lực của mình trước mặt Bách Lý Hồng Trang, chỉ là Bách Lý Hồng Trang cứ cứng đầu không nghe lọt tai như vậy, ngược lại khiến nàng nhất thời không biết phải nói thế nào.
Mọi người thấy sự xung đột giữa Huyết Mân Côi và Bách Lý Hồng Trang, trong mắt cũng tràn lên vẻ hiếu kỳ.
"Huyết Mân Côi thế mà lại đối đầu với Bách Lý Hồng Trang, xem ra, Huyết Mân Côi là đang kiêng dè Bách Lý Hồng Trang làm ảnh hưởng đến địa vị của nàng ta."
"Đúng vậy, những năm qua, Huyết Mân Côi ở nơi này vẫn luôn là đệ nhất vưu vật không ai sánh bằng, Bách Lý Hồng Trang lại xuất chúng như vậy, thậm chí mơ hồ còn lấn át cả phong thái của nàng ta, nàng ta không hài lòng cũng là chuyện bình thường."
"Hai người phụ nữ này có đặc sắc hoàn toàn khác biệt, nhưng nếu thực sự đấu đá nhau, tôi lại rất tò mò về kết quả đấy."
Mọi người vừa uống rượu vừa xem kịch, lôi đài thi đấu thì hay, mà sự giao tranh giữa Huyết Mân Côi và Bách Lý Hồng Trang lại càng hay hơn. Họ vô cùng hiếu kỳ, hai người này đấu đến cuối cùng rốt cuộc ai có thể thắng, biết đâu họ lại có thể chiếm được tiện nghi cũng không chừng.