Đế Bắc Thần gọi một phần canh rùa quấn tơ, một phần xương gấu Thanh Lĩnh cùng cá băng hàn nướng, thịt yêu thú so với gia súc nuôi nhốt thì hương vị ngon hơn rất nhiều.
“Thịt yêu thú sau khi chế biến chứa đầy nguyên lực và năng lượng, dùng xong sẽ rất có lợi cho cốt huyết, nên ăn nhiều một chút.”
Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu, thịt yêu thú vốn dĩ là mỹ vị, mỗi lần xuất hiện trong tửu lầu luôn bị mọi người tranh nhau, hơn nữa giá cả cũng cực kỳ đắt đỏ.
Càng cách xa yêu thú sơn mạch, thịt yêu thú lại càng khan hiếm.
May mắn thay, xung quanh Huyết Địa Thâm Uyên này là nơi yêu thú thường xuyên lui tới, số lượng yêu thú ở đây cũng không ít, chỉ cần thực lực đủ mạnh thì việc săn bắt rõ ràng cũng không phải là chuyện khó khăn.
Rất nhanh, đồ ăn đã được mang lên. Giá thịt yêu thú ở Huyết Địa Thâm Uyên đúng là đắt đỏ, nhưng phần ăn lại rất đầy đặn.
Sau khi nếm thử một miếng, Bách Lý Hồng Trang cũng không nhịn được mà cảm thán, hương vị này quả thật vô cùng tuyệt hảo. Ăn xong miếng thịt yêu thú này chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ một trận ấm áp, năng lượng trong thịt thú đều đã được hấp thụ hết.
Tiểu Hắc, Tiểu Bạch cùng Bạch Sư đã sớm thèm nhỏ dãi, loại mỹ vị này ngày thường cũng rất ít có cơ hội được thưởng thức!
Ba con linh thú lập tức ngồi trên bàn, chẳng màng hình tượng mà gặm nhấm.
Mọi người lúc đầu đã chú ý tới ba con yêu thú bên cạnh Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần, tuy có chút ngạc nhiên nhưng cũng không quá để tâm.
Dẫu sao thì ở Huyết Địa Thâm Uyên này, người quái dị ở khắp nơi, người bình thường ở đây mới là kẻ thực sự quái dị.
Ba con yêu thú này trông đều lông xù vô cùng đáng yêu, so với những kẻ nuôi rắn độc hay mang theo nhện cực độc bên người thì điều này chẳng thể mang lại chút chấn động nào cho bọn họ.
Sau khi ăn uống thỏa mãn, Đế Bắc Thần và Bách Lý Hồng Trang cũng rời khỏi tửu lầu.
“Ở ngay phía trước con phố này chính là nơi thử luyện, vô cùng nguy hiểm.”
Đứng trên đường phố, Đế Bắc Thần chỉ tay về phía con phố không thấy điểm cuối, giới thiệu với Bách Lý Hồng Trang.
“Ở đó, có phải rất nóng không?”
Bách Lý Hồng Trang ngước mắt, trong đôi con ngươi trong trẻo thoáng hiện lên ánh nhìn sáng suốt. Nàng mơ hồ có dự cảm rằng những người này sở dĩ ăn mặc như vậy, sợ rằng có liên quan đến cuộc thử luyện ở cuối con phố kia.
“Nương tử, nàng thật là thông minh.”
Đế Bắc Thần kinh ngạc thốt lên, không ngờ chỉ qua một bữa cơm mà Bách Lý Hồng Trang đã phân tích ra được nhiều thứ như vậy, sức quan sát này quả thực vô cùng lợi hại.
“Không sai, ở phía cuối con phố kia là một nơi vô cùng kỳ diệu, đợi nàng từ thử luyện ở Huyết Khí Tháp đi ra, chúng ta sẽ cùng đi thử luyện ở phía bên này.”
“Được.” Bách Lý Hồng Trang không hỏi thêm nữa, kiểu gì cũng sẽ có ngày đến nơi này.
Đế Bắc Thần và Bách Lý Hồng Trang cùng nhau trở về khách sạn, ba con linh thú trên mặt đều nở nụ cười thỏa mãn, chuyến đi lần này quả thật quá đã.
Sau khi về đến khách sạn, Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần cũng khôi phục lại dung mạo vốn có.
“Nương tử, đêm nay tên Tống Minh Kiệt kia sẽ đến tìm nàng.” Đế Bắc Thần chậm rãi nói, trong đôi mắt tuấn tú thoáng lộ vẻ lo lắng.
Chàng hiểu rõ thực lực của Hồng Trang, nếu Tống Minh Kiệt giao thủ trực diện với Hồng Trang thì chàng sẽ chẳng mảy may lo lắng.
Thế nhưng, loại kẻ tiểu nhân xảo trá như Tống Minh Kiệt sẽ không giao thủ trực diện, mấy thủ đoạn hèn hạ kia thật sự rất khó phòng bị.
“Bắc Thần, chàng yên tâm đi, ta có thể xử lý được.”
Khóe môi Bách Lý Hồng Trang cong lên nụ cười tự tin, hôm nay nàng sẽ để Tống Minh Kiệt được tận hưởng một phen cho đáng đời.