Tôi Là Người Dọn Dẹp!

Lượt đọc: 3461 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
0722 Lợi thế ở ta

❊ ❊ ❊

“Không được rồi, tôi thật sự không nhìn nổi nữa!”

Nữ nhân viên dọn dẹp đang đứng trong phòng tiệc, nhìn về phía xe ngựa đằng xa, nơi Lyon đang tựa người vào người Nữ vương Veronica với khuôn mặt tái nhợt và vết máu mũi chưa khô, bất giác rít lên một tiếng, rồi vẻ mặt nhăn nhó đưa tay chỉnh lại cặp kính trên mặt.

Nếu chỉ là dính dính nhão nhão, âu yếm nhau thì cũng thôi đi, biết đâu đây là cách cư xử của vợ chồng nhà người ta, bản thân mình là người ngoài cũng chẳng có gì để bình phẩm. Nhưng tên khốn này thế mà chỉ vì được ôm từ phía sau một cái đã chảy máu mũi ròng ròng, rồi lại ra vẻ yếu đuối tựa vào người ta…

Có cần thiết phải làm quá lên như thế không?

Ủy viên hội đồng tương lai của Cục Dọn dẹp, Bảo Bình, chỉ có thế thôi sao? Người mạnh nhất trong lịch sử, nhân viên dọn dẹp cấp ba, một tay hủy diệt hơn một nửa Mộng Giới, kẻ hung hãn có thể ăn tươi nuốt sống cả Chân Thần, mà chỉ chảy chút máu mũi đã không chịu nổi rồi? Nếu để những Chân Thần bị ngươi tiêu diệt nhìn thấy cảnh này, chắc họ tức đến mức sống lại rồi lại uất ức mà chết thêm lần nữa mất!

Còn nữa! Ngươi lại còn kéo tấm chắn của xe ngựa lên, nằm thẳng cẳng lên đùi người phụ nữ ngực khủng đó? Lại còn mang bộ mặt như kiểu vừa trộm được gà nữa chứ? Ngươi… thật ghê tởm! Ấu trĩ! Dâm dục! Cái mặt mũi của Cục Dọn dẹp sắp bị ngươi làm cho mất sạch rồi!

Bĩu môi đầy chán nản, nhìn Lyon đang thoải mái nằm trên đùi Nữ vương Veronica bên trong xe ngựa, khuôn mặt bị cặp "đồi núi" che khuất hoàn toàn, nữ nhân viên dọn dẹp không nhịn được tháo chiếc kính viễn vọng trên mặt xuống, thầm nhổ một bãi vào lòng hắn.

Đúng là đồ đàn ông nông cạn! Nhìn cái bộ dạng được lợi mà cười đến ngu ngốc đó xem… To lớn thì có gì tốt chứ? Nhỏ nhắn tinh tế mới là hài hòa nhất!

“Điện hạ Melisandre.”

Ngay lúc nữ nhân viên dọn dẹp cất kính, bụng mang đầy oán khí tìm đến nơi cung cấp đồ ăn, bắt đầu tập trung xé miếng sườn cừu béo ngậy trên đĩa, Ngoại giao đại thần của Vương quốc Bắc Cảnh liền tìm tới, đôi mắt tràn đầy phấn khích báo cáo:

“Tôi đã thuyết phục được vương quốc Saeo…”

“Khanh Stamo!”

Cất tiếng gọi tên vị đại thần, ngắt lời báo cáo của ông ta, nữ nhân viên dọn dẹp lúc này đang cảm thấy khá bực bội, thực sự không muốn dính líu đến những chuyện lặt vặt này. Cô đành học theo bộ dạng của anh trai mình – Quốc vương Harvey – vẻ mặt nghiêm túc nói:

“Tuy tôi là người đứng đầu trên danh nghĩa, nhưng về phương diện ngoại giao, ông mới là người chuyên nghiệp nhất. Cho nên những chuyện này không cần báo cáo với tôi, ông cứ tự mình quyết định là được!”

“Điện hạ Melisandre…”

Ngoại giao đại thần nghe vậy không khỏi do dự:

“Nhưng ngài mới là người có thân phận cao nhất trong đoàn sứ giả lần này. Theo quy định của Bắc Cảnh, mọi quyết nghị do tôi đưa ra đều cần phải qua sự phê chuẩn của ngài trước đã…”

“Không cần, tôi tin ông.”

Khẽ kiễng chân, đưa tay vỗ vỗ vai Ngoại giao đại thần, nữ nhân viên dọn dẹp lúc này bụng đang kêu réo không ngừng, cố nhịn không cầm đĩa thức ăn lên mà vẻ mặt đầy trọng thị an ủi:

“Tôi biết, vì ông còn trẻ mà đã ngồi lên vị trí này nên bị không ít kẻ đỏ mắt nói ra nói vào, thế nên làm việc gì cũng rất chú trọng quy trình, sợ xảy ra sai sót bị người ta bàn tán.

Nhưng thực ra ông hoàn toàn không cần lo lắng chuyện đó. Tính cách của Harvey thế nào tôi hiểu rõ hơn ai hết, những lời ong tiếng ve đối với anh ấy chẳng có ý nghĩa gì. Lý do duy nhất anh ấy chọn ông chính là vì cho rằng ông thực sự có năng lực xuất chúng.”

Dường như một thứ gì đó trong huyết quản đã được kích hoạt. Trong ánh mắt kinh ngạc của Ngoại giao đại thần, nữ nhân viên dọn dẹp – người đang nóng lòng muốn rũ bỏ hết đống chuyện phiền phức này để đi ăn một bữa cho ra trò – lại vỗ vai ông ta lần nữa, tỏa ra khí thế vương giả đầy hứa hẹn:

“Còn tôi cũng giống Harvey, cái chúng tôi công nhận không phải là xuất thân của ông, mà là năng lực của ông! Thế nên ông không cần phải báo cáo với tôi nữa, muốn làm gì cứ mạnh dạn mà làm, có chuyện gì xảy ra tôi gánh cho!”

“Chuyện này… đa tạ sự ưu ái của điện hạ!”

Nữ nhân viên dọn dẹp tuy có vẻ ngoài là một thiếu nữ trẻ trung, nhưng khi thần thái cô bình tĩnh lại, nói năng trang trọng nghiêm túc, nhìn qua thực sự có vài phần uy nghi của vị vua Bắc Cảnh kia.

Mà vị Ngoại giao đại thần bị dáng vẻ này của cô làm cho chấn động, nghe vậy liền toàn thân run lên, tiếp đó như được tiêm máu gà, ưỡn ngực đầy nhiệt huyết:

“Vậy tôi sẽ đi kết nối tiếp, cố gắng trước khi cuộc diễu hành xe ngựa kết thúc, trước khi tiệc riêng bắt đầu, lôi kéo thêm một vương quốc nữa gia nhập liên minh, cùng nhau gây sức ép yêu cầu công khai công nghệ lấy được từ Vương quốc Kelo!”

“Ừm ừm!”

Vẻ mặt nghiêm nghị đáp hai tiếng, nữ nhân viên dọn dẹp vốn chẳng nghe rõ ông ta nói cái gì, đưa tay ấn mạnh lên bụng mình, cố gắng đè nén cái dạ dày đang điên cuồng gào thét, rồi vẻ mặt tán thưởng thúc giục:

“Đi đi! Tôi tin chắc ông sẽ làm được!”

“Tôi đi ngay đây!”

Không để ý đến tiếng động như mãnh thú đang xé thịt phía sau khi mình vừa quay người rời đi, vị Ngoại giao đại thần nhận được sự ủng hộ tuyệt đối của đại diện hoàng gia liền bước nhanh quay lại phòng tiệc, mặt mày hớn hở bắt chuyện với sứ giả các nước.

Tuy không nhìn thấu chân diện mục của nữ nhân viên dọn dẹp, bị dính chút “tâm lý chiến” tinh thần, nhưng vị Ngoại giao đại thần trẻ tuổi của Vương quốc Bắc Cảnh này quả thực là người có tài ăn nói.

Theo những nỗ lực kết nối không ngừng nghỉ, cùng với những lời thuyết phục đầy khôn khéo và phân tích lợi hại, thái độ của các vị sứ giả quả nhiên đã có những thay đổi không nhỏ. Ngay cả những người chưa tỏ thái độ gia nhập, đa phần cũng không đưa ra lời từ chối rõ ràng.

Thậm chí một bộ phận sứ giả đến từ các nước đồng minh của Vương quốc Lữ Lữ, những người vốn luôn giữ thái độ thân thiện với Vương quốc Lữ Lữ, sau khi nghe xong những lời phân tích lợi hại của Ngoại giao đại thần Vương quốc Bắc Cảnh, thái độ vốn kiên định trước đó cũng xuất hiện chút lung lay.

Thành công rồi!

Quan sát vẻ mặt đầy do dự, trầm tư, băn khoăn hoặc lo lắng của sứ giả các nước, nụ cười trên mặt Ngoại giao đại thần Vương quốc Bắc Cảnh càng thêm rạng rỡ.

Tuy số người chịu đứng ra vẫn chưa nhiều, nhưng rất nhiều khi, việc không bày tỏ sự phản đối rõ ràng cũng đồng nghĩa với một sự ngầm đồng ý, chứng tỏ họ đã bị lời đề nghị của ông làm cho xao động.

Còn về những nước đồng minh không chịu thay đổi thái độ kia… Trên đời này làm gì có liên minh nào là không thể phá vỡ, trước những lợi ích thực tế quá lớn, bất kỳ liên minh nào cũng có khả năng bị tan rã. Những sứ giả này cũng không nắm chắc được phản ứng của hoàng gia các nước.

Mà ông cũng chẳng cầu họ phải nhảy sang phe mình, chỉ cần những sứ giả này vì lo ngại thái độ của quốc gia mình mà không dám đứng quá vững về phía vị Nữ vương kia, thì cục diện tổng thể đối với họ đã coi như là không thể cứu vãn.

Sau khi gật đầu chào hỏi sứ giả Vương quốc Saeo, Ngoại giao đại thần vốn đang nói đến khô cả cổ họng, lấy một ly sâm panh từ khay của người phục vụ, nhưng không uống ngay mà nheo mắt nhìn về phía cửa phòng tiệc.

Vị Nữ vương Veronica vừa lên ngôi hôm nay, vừa xách tà váy bước xuống từ xe ngựa, rồi lại dìu vị Thân vương đang tái nhợt mặt bước xuống theo, vẻ mặt đầy lo lắng hỏi han điều gì đó.

Chắc là say xe rồi nhỉ? Nhìn người này đứng còn chẳng vững nữa là.

Nhìn dáng vẻ yếu ớt của vị Thân vương có thể hình mảnh khảnh, phải nhờ Nữ vương dìu mới xuống được xe, Ngoại giao đại thần Vương quốc Bắc Cảnh không khỏi tự tin mỉm cười, rồi nâng cổ tay uống cạn ly sâm panh trong tay!

Một bên là vị Nữ vương từng anh minh nhạy bén, nhưng giờ dường như lại đắm chìm trong sắc dục; một bên là vị Thân vương mặt búng ra sữa, yếu ớt đến mức phải nhờ phụ nữ dìu mới bước xuống xe, nhìn chẳng có chút chủ kiến nào. Lần này… lợi thế ở ta!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:692
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »