Em muốn hoa cưới?
Melanie gọi một tiếng "chị dâu" khiến Veronica Vương nữ cảm thấy vô cùng khoan khoái. Vốn dĩ nàng định đáp ứng bất cứ yêu cầu gì của cô bé, nhưng sau khi nghe yêu cầu của Melanie, Veronica không khỏi ngẩn người. Nàng túm lấy vạt váy, ngồi xổm xuống, khó hiểu hỏi:
"Nhưng năm nay em mới sáu tuổi thôi mà? Muốn hoa cưới của cô dâu có phải là... hơi sớm quá rồi không?"
"Em..."
"Không được quậy phá!"
Anna nhanh như chớp vươn tay, tóm lấy đôi tai nhỏ của Melanie. Nàng chống một tay lên hông, tức giận quát:
"Em muốn hoa cưới cái gì? Chị thấy em giống hoa cưới thì có!"
"Á!"
Đối mặt với chiêu "đại cầm nã" chuyên trị em gái của Anna, Melanie không kịp né tránh, chỉ đành nhón chân theo lực kéo, mếu máo cầu xin:
"Đau tai! Đau tai chết mất!"
"Hỏng thì đáng đời!"
"Đừng vội, đừng vội."
Veronica Vương nữ kéo tay Anna, cứu Melanie khỏi "án phạt", rồi hiếu kỳ hỏi:
"Melanie, tại sao em lại muốn hoa cưới trong lễ cưới?"
"Em... hu hu... em không phải đòi cho mình đâu, em muốn mang hoa cưới đến trường tặng cô Lisa."
Melanie dụi mắt, mếu máo tội nghiệp nói:
"Cô Lisa năm nay đã hai mươi tám tuổi rồi, trước giờ vẫn luôn cô đơn một mình. Gần đây cô mới tìm được người mình thích, nhưng người kia lại nhỏ hơn cô rất nhiều, cũng rất do dự không biết có nên ở bên cô không, nên gần đây cô Lisa lúc nào cũng không vui.
Em nghe người ta nói, người nhận được hoa cưới của cô dâu sẽ là cô dâu tiếp theo, nên em muốn tặng hoa cho cô Lisa, chúc cô ấy có thể ở bên người mình thích..."
Hai mươi tám tuổi, gần đây mới tìm được người thích, người kia nhỏ hơn, lại còn hay do dự...
Nghe xong những lời của Melanie, Veronica Vương nữ, người năm nay cũng tròn hai tám tuổi xuân, khóe miệng lập tức co giật hai cái, cảm thấy như vô cớ bị người ta đâm cho hai nhát.
Nhưng nhìn dáng vẻ tội nghiệp của Melanie, trái tim nàng vẫn mềm nhũn, xoa đầu cô bé dịu dàng hỏi:
"Hạnh phúc của cô Lisa đó quan trọng với em đến vậy sao?"
"Vâng."
Melanie gật đầu.
"Cô Lisa là tốt nhất, dù em có gây ra họa gì cô cũng không mắng em. Trời mưa cô còn ở lại lớp với chúng em, đợi chị Anna đến đón mới chịu về... Tóm lại, cô Lisa là cô giáo em thích nhất ở trường."
Ngoan ngoãn hiểu chuyện lại biết ơn, lớn lên còn lanh lợi đáng yêu, hoạt bát tinh nghịch, em út này của Lyon hóa ra lại là một đứa trẻ tốt như vậy sao?
Veronica Vương nữ xoa đôi tai bị nhéo đỏ của Melanie, yêu ai yêu cả đường đi lối về, nàng ngồi xổm xuống, đầy yêu thương hứa hẹn:
"Được rồi, ngày mai lúc hôn lễ, em cứ đứng dưới chân cột trụ ở phía ngoài cùng bên phải, đến lúc đó..."
"Khoan đã!"
Anna chặn Vương nữ lại, người muốn "đi cửa sau" này. Quá hiểu em gái mình, Anna nheo mắt nhìn William đang không nói lời nào bên cạnh, điêu luyện ra giá:
"William! Chỉ cần em nói cho chị biết Melanie đang định giở trò gì, thì tiền tiêu vặt tháng này của nó sẽ là của em!"
"Không xong!"
Nhìn vẻ mặt trầm tư, dường như có chút dao động của William, Melanie vội vàng trợn mắt, đưa tay ra hiệu ở vị trí hai người lớn không thấy được.
Không được nói! Chỉ cần anh im miệng, sau này chia cho anh ba phần lợi nhuận thuần!
Thoáng thấy ám hiệu của em gái, William hơi gật đầu, đáp lại cô bé một ánh mắt "an tâm", rồi trong lúc Melanie trút được gánh nặng, cậu nghiêm nghị nói với Anna:
"Phải thêm tiền."
"Ba tháng."
"Chốt!"
Xin lỗi nhé Melanie, ba phần lợi nhuận tuy tốt nhưng cũng phải cầm được trong tay mới được. Với một nhà chính trị thành thục như anh, so với lợi nhuận cao rủi ro lớn, thì tiền tiêu vặt ổn định "bỏ túi" vẫn thích hợp hơn.
Trong ánh mắt ngỡ ngàng của Veronica Vương nữ, William nghiêm túc chỉnh lại chiếc nơ nhỏ tí hon của mình, rồi lấy từ trong túi ra một tờ bản thảo đã gấp gọn, chậm rãi đọc:
"Theo điều tra của em, Melanie đã tìm Lamia nhà mở tiệm hoa ở lớp hai, ký một hợp đồng thu mua lớn với cô ấy. Hai đứa một đứa ra hoa cưới, một đứa ra nguyên liệu, rồi thông qua việc hứa hẹn chia lợi nhuận sau đó, đã mượn hết tiền tiêu vặt của mọi người trong lớp, thuê người biết cắm hoa và đóng gói.
Sau khi lấy được hoa cưới của chị dâu, nó sẽ lập tức làm giả chín trăm chín mươi chín bó y hệt, rồi tìm những bạn học có chị gái đến tuổi kết hôn trong nhà, bán lại những bó hoa "hôn lễ thế kỷ" bản sao này với giá cao."
Không chút do dự bán đứng em gái mình, trong vẻ mặt cạn lời của hai người lớn, William lật mặt sau bản thảo, chậm rãi bóc trần tiếp:
"Hơn nữa ngoài những bản cơ bản này ra, nó còn định tháo rời bó hoa cưới gốc, dùng chín mươi chín bông hoa nguyên bản bên trong làm ra chín mươi chín bó hoa đặc biệt bản giới hạn, giá tạm định là gấp năm lần bó hoa cơ bản.
Ừm... hình như còn một vài bản đặc biệt dùng ruy băng buộc hoa nguyên bản, và vài bộ sưu tập dùng lụa gói hoa nguyên bản, giá lần lượt là gấp mười và hai mươi lần bản cơ bản. Hơn nữa còn không bán lẻ ra ngoài, phải là khách quen của nó, mua kèm mười bó hoa cơ bản mới được mua.
Hình như còn một vài sắp xếp nữa, nhưng nó cứ trốn em nên hơi khó tra. Nếu chị Anna còn muốn biết, thì thêm một tháng tiền tiêu vặt nữa, em có thể thuê bạn học lớp hai giúp chị tra."
"Không cần nữa!"
Từ chối đề xuất mua nội dung mở rộng của William, sắc mặt Anna đen lại, nàng xoay người, tóm lấy Melanie đang định chạy trốn, đè lên đầu gối, nhắm vào cái mông nhỏ đang quẫy đạp điên cuồng mà tát một cái!
"Á!"
"Cho chừa cái thói nói dối này!"
"Á! Em... em không nói dối!"
"Còn dám cãi chày cãi cối?"
"Không! Không có! Em thực sự muốn tặng hoa cưới cho cô Lisa! Hơn nữa là bản sưu tầm! Tuyệt đối không lấy tiền cô ấy!"
"Vậy thì em vẫn phải bị đòn!"
"Oa! Cứu mạng! Cứu mạng với!"
Đối mặt với tiếng kêu cứu của Melanie, Veronica Vương nữ không khỏi bất lực lắc đầu, lộ ra vẻ mặt "lực bất tòng tâm". Dù đứa trẻ này vẫn rất đáng yêu, nhưng khi Anna dạy dỗ em gái, mình vẫn không nên can thiệp...
"Chị dâu! Chị dâu cứu em với!"
À thì...
Nghe tiếng kêu thảm thiết liên hồi của Melanie, vẻ mặt Veronica Vương nữ lập tức dao động một chút. Mặc dù trẻ con nói dối là vấn đề nghiêm trọng, đúng là nên giáo dục cho đàng hoàng, nhưng con bé gọi mình là chị dâu mà... ý mình là, mình dù sao cũng là chị dâu nó, không thể trơ mắt nhìn đứa trẻ này bị đánh được?
"Được rồi, được rồi."
Vương nữ ngày mai sẽ kết hôn, trong tiếng "chị dâu" liên hồi của Melanie, cuối cùng cũng đánh mất chính mình. Nàng vươn tay ôm lấy cánh tay Anna, vẻ mặt thương cảm nói:
"Nó đã biết sai rồi, hay là... đừng đánh nữa?"
"Không đánh là muộn rồi!"
Nhìn người chị dâu cũng "gà mờ" trong việc dạy trẻ con như ông anh trai vô dụng của mình, Anna cắn răng, dự cảm rằng sau này muốn dạy dỗ em gái mình có thể sẽ bị cản trở gấp đôi. Nàng bồi thêm sức lực, giáng những đòn liên tiếp với tốc độ cao vào cái mông nhỏ của Melanie.