“Đợi đã!”
Nhìn thấy những thi thể khô quắt có thân người đuôi cá lộ ra sau khi lớp cát mịn bị thổi bay, lão ngư nhân nhất thời vô cùng kinh ngạc, lập tức run rẩy ngồi xổm xuống, bốc một nắm cát mịn màu xám trắng chà xát trong lòng bàn tay.
“Không đúng! Không đúng! Đây căn bản không phải là cát!”
“Ừm.”
Lyon vốn đã có chút suy đoán từ trước, nghe vậy gật gật đầu, thần sắc hơi phức tạp nói:
“Số cát trên bãi biển này, e rằng đều là vảy của hải tộc sau khi phong hóa và vỡ vụn mà thành… Tôi đã từng sờ qua, chất liệu vảy của hải tộc các người rất đặc biệt, cho dù ngâm trong nước cũng sẽ không bị ướt, mà sẽ nhanh chóng khô lại ngay khi rời khỏi mặt nước. Chỉ có cát mịn hình thành từ vảy bị phong hóa vỡ vụn mới có thể tạo ra loại bãi biển kỳ lạ hoàn toàn không thấm nước này.”
“Nhưng… nhưng… điều này sao có thể chứ?!”
Nhìn những “hài cốt” thân người đuôi cá phía dưới, cùng bãi biển màu xám trắng trải dài mịt mù về phía xa, lão ngư nhân run rẩy toàn thân chất vấn:
“Để vảy vỡ vụn hình thành nên một bãi biển lớn như thế này, không biết phải có bao nhiêu kẻ đã chết! Tôi… nếu thực sự có nhiều hải tộc chết cùng một lúc như vậy, sao tôi lại hoàn toàn không nghe thấy gì?”
“Bởi vì dù đây là hải tộc, nhưng chưa chắc đã là tộc nhân của ông.”
Sau khi kiểm tra thi thể ngư nhân khô quắt bên cạnh tấm bia đá màu đen, Lyon nhíu chặt mày nói:
“Nếu nhiều ngư nhân di cư đến đây và đều chết hết ở cái vị diện này, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến số lượng toàn bộ tộc quần ngư nhân các người. Hơn nữa bất kể là loài người chúng tôi hay hải tộc các người, đều sẽ có ghi chép liên quan. Nhưng cả tôi và ông đều không biết chuyện này, mà số lượng ngư nhân của các người cũng tương đương với hai nhánh hậu duệ đại dương khác, không hề xuất hiện tình trạng sụt giảm dân số rõ rệt. Cho nên thay vì tin rằng có kẻ đồng thời sửa đổi lịch sử của cả hai bên, lại còn khiến ngư nhân sau khi dân số giảm mạnh có thể âm thầm khôi phục lại mức độ như trước, tôi nghiêng về giả thuyết những ngư nhân này chính là cư dân bản địa của thế giới này hơn.”
Hình như… cũng đúng?
Sau khi nghe xong phân tích của Lyon, lão ngư nhân bình tĩnh lại đôi chút, sau đó đè nén nỗi kinh hãi trong lòng, quan sát tình trạng của những bộ hài cốt ngư nhân này, rồi không giấu nổi sự ngạc nhiên nói:
“Cậu đoán đúng rồi! Những ngư nhân này khác với chúng ta! Tuy nhìn hình dáng không có gì khác biệt, nhưng thực tế xương cốt lại mảnh mai hơn một chút, còn nhiều hơn chúng ta một đôi xương sườn và xương đuôi!”
“Ừm.”
Đáp lại lão một tiếng, Lyon bước xuống khỏi tấm bia đá màu đen đang nghiêng ngả, tìm mặt chính diện quan sát một hồi, sau đó nhíu mày hỏi:
“Ông có biết chữ trên này không?”
“Để tôi xem nào…”
Lão ngư nhân nhảy xuống khỏi tấm bia đá khổng lồ, vội vã chạy đến bên cạnh Lyon để nhận diện, sau đó có chút do dự nói:
“Tôi hình như có thể hiểu được vài câu, nhưng những chữ khác thì không biết…”
Lyon nghe vậy nhìn lão một cái.
“Vậy rốt cuộc đây có phải là văn tự của hải tộc các người không?”
“Chỗ khác thì không phải, nhưng hai câu cuối này chắc là…”
Lão đưa tay phủi lớp cát xám trắng trên bia đá, nhận diện những vết khắc mờ mờ ở phần đáy, rồi chậm rãi đọc:
“Khi tiếng hát… chìm vào đá đảo, chờ vảy cá… hóa thành cát xương, ta sẽ cùng với gió biển, trở thành tấm bia kỷ niệm cuối cùng của thế giới này… Phía sau đó thì lại không biết nữa.”
Đưa tay sờ những ký tự lạ ở cuối cùng, lão ngư nhân có chút không chắc chắn nói:
“Nhìn vị trí thì cảm giác chỗ này viết một dòng đề tặng ở cuối? Liệu có phải là tên của thợ đá đã điêu khắc tấm bia này không?”
Ông hỏi tôi? Tôi chính là không biết nên mới hỏi ông đấy, được không?
Nhận lấy ánh mắt dò hỏi của lão ngư nhân, Lyon cạn lời liếc nhìn lão một cái, rồi mở lời:
“Tạm thời đừng quan tâm đến mấy thứ này nữa… Ba mặt còn lại của hòn đảo này đều là vách đá, nếu không phải bay thẳng vào thì khả năng cao chỉ có thể lên đảo từ phía này, nhưng không thấy dấu vết có người mới lên đây gần đây. Hơn nữa vừa rồi ông gây ra động tĩnh lớn như vậy mà không thấy bên trong đảo có phản hồi, xem ra Thiên Yết Đổng sự bọn họ chắc không ở đây, thậm chí khả năng cao là căn bản chưa từng lên đảo.”
“Vậy… chúng ta đi thẳng nhé?”
“Không, chúng ta vẫn nên vào xem thử.”
Lyon lắc đầu nói:
“Đã đến rồi thì thôi.”
Thế này mà cũng gọi là lý do à?
“Tôi biết ông đang rất gấp, nhưng đừng gấp.”
Nhìn chằm chằm vào những dòng chữ khắc dưới cùng của tấm bia đá, ghi nhớ thật kỹ câu nói kia, Lyon vừa bước về phía trong đảo vừa giải thích:
“Hai người họ, một người lên trời tìm người, một người xuống biển tìm người, cơ bản đã bao phủ hết cả rồi, hai người chúng ta có giúp cũng không nhanh hơn được bao nhiêu. Mà ở đây tuy không chắc có tung tích của Thiên Yết Đổng sự và những người khác, nhưng biết đâu lại có bí mật liên quan đến bản thân vị diện này, dù không hiểu rõ vì sao nước biển lại lạnh như thế, nhưng ít nhất cũng nên biết được tên của vị diện này.”
“Biết tên của vị diện này thì có ích gì?”
“Tác dụng lớn lắm.”
Liếc nhìn lão ngư nhân đang đầy vẻ nghi hoặc, Lyon tiếp tục giải thích:
“Lãnh Tuyền Giới ở Cựu Thổ, vị diện này cũng có khả năng nằm ở Cựu Thổ, mà chẳng phải ông vừa kể cho tôi nghe rồi sao? Không gian và thời gian ở Cựu Thổ rất hỗn loạn, chạy lung tung thì không biết sẽ đi đâu, có khi đến chết cũng chưa chắc về được hiện thế. Cho nên nếu chúng ta xác định được tên và đặc trưng của vị diện này, biết đâu có thể xác định thêm vị trí hiện tại của bản thân, tránh bị lún sâu vào những vị diện phiền phức kia, thậm chí cứ thế mà xong việc, tìm thấy những thứ như tinh đồ ghi chép phương hướng và lộ trình trên hòn đảo giống như di tích này. Như vậy thì dù không tìm thấy Thiên Yết Đổng sự bọn họ, có lẽ cũng có thể dựa vào năng lực của chính mình mà trở về… Dù sao Thiên Yết Đổng sự bọn họ cũng đâu biết chúng ta sẽ đến, có khi họ đã trực tiếp rời khỏi vị diện này rồi, chúng ta chuẩn bị thêm một bước luôn không bao giờ là sai.”
Cũng phải…
Có chút bị Lyon thuyết phục, lão ngư nhân không nói gì nữa mà đi theo sau lưng cậu tiến sâu vào hòn đảo cô tịch này.
Khi hai người dần dần tiến sâu, vách núi đen ngòm ở hai bên chắn mất những cơn gió biển gào thét, tiếng lạo xạo phát ra khi lớp phấn vảy xám trắng dưới chân bị chèn ép bắt đầu vang vọng qua lại trong vách núi tối tăm.
Và khi hai người vòng qua vách núi đen ngòm tựa như cửa ải, xuyên qua đáy thung lũng phía bên trái hòn đảo hình chữ “Sơn”, thế giới chật hẹp u tối trước mắt bỗng chốc trở nên sáng sủa, trên vùng đất bằng phẳng rộng rãi xuất hiện phía sau thung lũng, sừng sững những cung điện màu ngọc trai hình dáng như vỏ sò.
Quần thể kiến trúc này được bao quanh bởi rất nhiều “khu vườn” hình thành từ san hô hóa thạch, trong làn gió thoảng mùi tanh của canxi, chúng khẽ đóng mở tựa như vật sống, những con đường lát ngọc trai xám trắng đan xen giữa đó, tất cả đều dẫn đến quảng trường tròn khổng lồ ở trung tâm quần thể kiến trúc.
Và khi hai người bước ra từ thung lũng chật hẹp, đặt chân lên một con đường ngọc trai, đi về phía quảng trường trung tâm, những chiếc vỏ sò lớn với phần mái vòm chi chít những vết nứt do gió mài mòn, vẫn tuân theo một thiết kế nào đó từ khi xây dựng, khó khăn lắm mới tách ra hai bên, nhường ra con đường dẫn về phía trước.
Nhưng chưa đợi Lyon và lão ngư nhân kịp kinh ngạc trước kiến trúc của “hải tộc” này, sau khi những vỏ sò hai bên nhường tầm nhìn, bức tượng khổng lồ lộ ra ở chính giữa quảng trường đã ngay lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của họ.
Đây… đây là?
Nhìn bức tượng ngư nhân ở phía xa đang mỉm cười dịu dàng và xinh đẹp, đôi mắt thuần khiết ẩn chứa chút tinh quái, nhưng lại đẹp đến mức khiến người ta không nỡ cất lời trách móc, không chỉ lão ngư nhân trợn tròn mắt, mà ngay cả Lyon bên cạnh cũng im bặt trong giây lát.
“E… Evangeline?”