Tôi Là Người Dọn Dẹp!

Lượt đọc: 3968 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1077 Nghi vân về tộc Hải và tiền không thể tiêu uổng phí

❊ ❊ ❊

“Chắc là không phải.”

Sau khi nghe xong câu hỏi của Nữ vương Veronica, Lyon hơi lắc đầu, thần sắc khá kiên định nói:

“Lúc nãy khi tôi qua đó, đã cố ý quan sát những người trên chiếc thuyền vỏ sò kia, bên trong chỉ thuần túy là người tộc Hải, không hề có sự tồn tại của con người, thậm chí ngay cả người lai cũng không có lấy một người thứ hai.

Rõ ràng người vương quốc Saeo là cần thời gian nhất, nhưng lại không hề đi nhờ chuyến tàu thuận đường này, cho nên tôi thấy, e là tộc Hải không hề tiến hành hợp tác sâu hơn với vương quốc Saeo, hai bên có lẽ chỉ là quan hệ kiểu 'đôi bên cùng có lợi' mà thôi.

Có lẽ vương quốc Saeo cần một vị tân Nữ vương có huyết thống chính tông, còn Wendy và tộc Hải sau lưng cô ta thì cần vị trí Nữ vương này để đạt được mục đích nào đó của chúng, thế là tạm thời hợp lại với nhau như vậy.”

“Ra là vậy…”

Sau khi nghe xong phân tích của Lyon, Veronica – người cũng vô cùng quan tâm đến mục đích của tộc Hải – gật đầu, sau đó mày hơi nhíu lại nói:

“Tôi không hiểu rõ về tình hình của tộc Hải lắm, chỉ mấy ngày nay tạm thời bảo người giúp tra cứu hồ sơ cũ… Lyon, anh có đoán được đám tộc Hải đó muốn làm gì không?”

“Tôi cũng không đoán ra.”

Nghe vậy, Lyon lắc đầu nói:

“Trước đó khi chúng ta phát hiện tộc Hải dường như có âm mưu khác, tôi đã lập tức liên hệ với cục, phía các hạ Kim Ngưu cũng không có manh mối gì về chuyện này.

Tam tộc Hải và tam tộc Địa không giống nhau, trong gần ngàn năm qua vẫn luôn khá an phận, ngoài việc đi lại khá gần gũi với Thiên Phàm Hải Quốc ra, thì tiếp xúc với mười hai vương quốc khác là cực kỳ hiếm hoi, đây là lần đầu tiên họ thử nhúng tay vào vương vị của một vương quốc nào đó, trước đó không hề có tình huống tương tự.”

“Vậy thì rất kỳ lạ…”

Veronica khó hiểu nói:

“Tuy Wendy đúng là huyết thống hoàng thất Saeo cuối cùng, nhưng cô ta dù sao cũng đã 'rời đi' bảy tám năm rồi, muốn cưỡng ép đưa cô ta lên vị trí Nữ vương Saeo, tộc Hải chắc chắn phải trả một cái giá không nhỏ… Họ tốn nhiều sức lực làm thành chuyện này, thì ít nhất cũng phải muốn nhận lại cái gì đó chứ?”

“Tộc Hải có mưu đồ là chắc chắn, nhưng có lẽ không liên quan gì nhiều đến chúng ta.”

Sau khi mở lời khẳng định suy nghĩ của Veronica, Lyon nhớ lại tâm hồ của đám nhân ngư, bạng nữ trên con tàu kia, tiếp tục phân tích:

“Lúc tôi cố ý tìm tới, tuy đám tộc Hải kia trong lòng kinh hãi và kháng cự, nhưng lại không hề thù địch với tôi… cảm giác thái độ của họ đối với tôi nên được tính là bài xích, nhưng không phải kiểu bài xích do chán ghét hay căm hận, mà là biểu lộ sự lo lắng đối với chính tôi.”

“Lo lắng?”

“Có lẽ là sợ tôi sẽ phá hoại kế hoạch của họ.”

Sau khi phân tích trạng thái tâm lý của đám tộc Hải kia, Lyon lắc đầu nói:

“Tóm lại tộc Hải tuy có tính toán riêng, nhưng dường như không cho rằng tôi là kẻ địch của chúng, cho nên chắc không thành vấn đề lớn.”

“Hơn nữa tôi vừa mới thông khí với phân cục Ma Kết ở địa phương, trong hai ngày tới, tất cả nhân viên thanh lý không thực hiện nhiệm vụ của phân cục Ma Kết sẽ giám sát chặt chẽ mọi kẻ tộc Hải muốn tiếp cận nơi này, cho đến khi đại hội mười hai vương quốc kết thúc, các hạ Kim Ngưu cũng sẽ giúp giám sát từ tổng bộ.

Nếu thứ tộc Hải muốn không quá đáng, chúng ta cũng có thể không nhúng tay vào, nhưng nếu thực sự muốn làm chuyện gì đó, chắc chắn sẽ bị phát hiện ngay lập tức, chúng sẽ không có cơ hội làm loạn đâu.”

“Vậy thì tốt.”

Sau khi chăm chú nghe xong sự chuẩn bị của Lyon, Nữ vương Veronica không khỏi chớp chớp mắt, sau đó mỉm cười nói:

“Đã anh có sắp xếp rồi thì tôi cũng yên tâm… Anna và những người khác thế nào rồi? Đều ngủ cả chưa?”

“Melanie và những người khác đã ngủ say rồi, Anna thì chưa.”

Nhìn thoáng qua những linh hồn quen thuộc đang bận rộn bên ngoài vài bức tường, Lyon hơi bất lực trả lời với ánh mắt dịu dàng:

“Trước đó khi đắm tàu, tuy người trên tàu chúng ta đều không sao, nhưng cũng bị dọa không nhẹ, hơn nữa còn ngâm trong nước biển một hồi lâu, vài người thể chất yếu đã sốt ngay rồi.

Tính cả hơn mười thủy thủ ăn phải đồ hỏng, ngồi xổm trong nhà vệ sinh đến mức chân run rẩy, bên chúng ta có gần sáu mươi bệnh nhân, bác sĩ trên tàu không đủ người chăm sóc không xuể, chắc là Anna đang giúp đỡ.”

Không ngờ lại đi thật…

Sau khi nghe xong lời của Lyon, biết mình đã đoán đúng, Veronica không khỏi thở dài, sau đó thần sắc có chút phức tạp nói:

“Anna ngồi tàu biển cùng chúng ta mấy ngày liền, ban ngày hôm nay còn dẫn Melanie và những người khác đi dạo suốt nửa ngày, tối lại suýt rơi xuống nước, tôi đã đặc biệt dặn dò con bé nghỉ ngơi cho tốt rồi, kết quả là nó vẫn chạy đi giúp đỡ.”

Bình thường thôi, nếu con bé không làm vậy thì mới không giống Anna.

Đã sớm quen với tính bướng bỉnh của em gái, Lyon bất lực cười rồi phẩy tay:

“Để con bé đi, Anna chính là tính cách này, tuy nếu cưỡng ép không cho con bé giúp thì con bé cũng nghe, nhưng nó sẽ cứ trằn trọc băn khoăn, cuối cùng vẫn nghỉ ngơi không tốt, chi bằng cứ để con bé làm theo ý mình.

Còn cô, mấy ngày nay cô cũng mệt muốn chết, mau nằm xuống ngủ một giấc nghỉ ngơi đi, sau hơn ba mươi mấy tiếng nữa, đại hội mười hai vương quốc sắp bắt đầu rồi.”

“Không vội.”

Kéo Lyon ngồi xuống mép giường, Nữ vương Veronica cười híp mắt nói:

“Chuyện càng quan trọng thì càng không thể quyết định tạm thời, về đại hội mười hai vương quốc ngày kia, chuẩn bị nên làm chúng ta sớm đã làm xong hết rồi, đến lúc đó cơ bản chỉ là đi cho có lệ thôi, chúng ta nghỉ ngơi muộn chút cũng không sao… Lyon, có phải anh rất thích vỏ sò không?”

“A???”

Tư duy vẫn còn dừng lại ở đại hội mười hai vương quốc, Lyon suýt chút nữa bị câu hỏi bất ngờ của Veronica làm cho chệch hướng, không khỏi ngơ ngác hỏi lại:

“Vỏ sò gì cơ?”

“Chính là cái loại vỏ sò trên người Wendy ấy.”

Veronica cười tủm tỉm nói:

“Lúc anh qua đó thăm dò thái độ của tộc Hải, tôi dùng ống nhòm nhìn qua bên đó vài cái, phát hiện anh dường như rất quan tâm đến hai mảnh vỏ sò của Wendy, cố tình nhìn chằm chằm vài cái? Hơn nữa… dường như còn khiến cô ta ưỡn lên cho anh nhìn kỹ nữa chứ?”

Hóa ra là kiểu thích vỏ sò này… Mình oan uổng chết mất!

Nhìn Nữ vương Veronica đang cười tủm tỉm bên cạnh, Lyon không khỏi bất lực nói:

“Tôi đâu phải đang nhìn cái đó của cô ta… ừm… Tóm lại tôi nhìn hai cái vỏ sò đó, không phải là nguyên nhân như cô nghĩ, mà là vì bản thân hai cái vỏ sò đó có vấn đề.”

“Vấn đề gì? Là che chắn quá kín đáo sao?”

“Hai mảnh vỏ sò đó là một cặp vật phẩm dị thường, hơn nữa còn là loại có hiệu quả rất mạnh…”

Nhìn Veronica – không biết là thật sự nổi cơn ghen hay đơn thuần là chộp được cơ hội muốn trêu chọc mình… hoặc là cả hai – Lyon vội vàng giải thích lý do mình “nổi lòng tham sắc”, sau đó cạn lời lầm bầm:

“Cô đang nghĩ đi đâu thế? Sao tôi có thể hứng thú với hai mảnh vỏ sò được?”

“Vậy sao?”

Veronica nghe vậy chớp chớp mắt, sau đó thần sắc mang theo chút tiếc nuối nói:

“Tôi còn tưởng anh rất thích trang phục kiểu này, sau khi tàu Mã Xa cập bến, còn đặc biệt nhờ nữ quan giúp tôi mua một cặp đấy, giờ xem ra… Ơ? Không phải anh không hứng thú với vỏ sò sao?”

“Tôi… mua thì cũng đã mua rồi!”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1068
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »