thần tượng trời sinh

Lượt đọc: 1136 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 584
Mời chào (3)

❊ ❊ ❊

“Đồng ý với ông.”

Linh mục Vales cuối cùng cũng đưa ra lời hứa, hơn nữa còn lấy danh nghĩa của Chúa để lập lời thề.

Tạ Lãng mỉm cười, bắt tay linh mục Vales một cách thân thiện để biểu thị cuộc giao dịch đã đạt thành.

Sau đó, Tạ Lãng nhẹ nhàng cười nói: “Linh mục, ông cũng không cần lo lắng, tôi không phải hạng người tham lam vô độ, cũng không thiếu tiền bạc, cho nên sẽ không tùy tiện tìm ông gây phiền phức hay làm ông khó xử. Đúng rồi, ở đây có một tấm chi phiếu, coi như là khoản đầu tư ban đầu cho linh mục đi.”

Sau khi linh mục Vales nhận lấy tấm chi phiếu kia, con số ghi trên đó suýt chút nữa khiến ông ta kinh hãi đến mức ngồi không vững.

“May mà đã đồng ý với yêu cầu của cậu ta.” Linh mục Vales thầm nghĩ, số tiền trên tấm chi phiếu này chính là con số mà ông ta nằm mơ cũng không ngờ tới, hơn nữa đối phương còn nói đây chỉ là khoản đầu tư ban đầu, đủ để thấy kẻ này giàu có và hào phóng đến mức nào.

Sở hữu một khoản tiền lớn như vậy, linh mục Vales tự tin mình có thể làm được rất nhiều việc.

Mua chuộc lòng người lại càng không phải chuyện khó khăn.

“Cảm ơn, cảm ơn.” Linh mục Vales liên thanh nói, “Tiên sinh quả thực vô cùng hào phóng.”

Tạ Lãng không cho là đúng, xua xua tay: “Linh mục, tiền bạc là thứ nên dùng để tiêu xài, cho nên cũng không có gì phải tiếc nuối, phía tôi không thiếu tiền. Vì vậy, tôi hy vọng ông khi tiêu tiền thì hãy tiêu cho thật sướng tay, đừng tiếc chi phí, cố gắng tạo dựng một nền tảng vững chắc hơn cho tương lai của ông, và cũng là cho tôi.”

“Có sự tài trợ của tiên sinh, tôi tin rằng nhất định sẽ thuận buồm xuôi gió.” Linh mục Vales cảm kích nói.

“Vậy thì tôi đợi tin tốt từ linh mục.” Tạ Lãng mỉm cười nói.

Lòng linh mục Vales trào dâng sóng gió, đã bắt đầu tưởng tượng đến vinh quang vô hạn sau khi trở thành kẻ bề trên.

“Những ngày này, ông tiêu tốn của tôi quá nhiều tiền rồi đấy.”

Anlina dùng ngón tay quấn lấy lồng ngực Tạ Lãng nói.

Tạ Lãng cười cười: “Sao nào, em xót tiền à?”

“Ông là ông chủ, những số tiền này nói cho cùng vẫn là của ông, tôi chỉ thay ông thấy xót mà thôi.” Anlina nói.

“Em chẳng phải người làm kinh doanh sao, đã làm kinh doanh thì đương nhiên phải có đầu tư mới được.” Tạ Lãng nói, “Số tiền này sẽ không ném qua cửa sổ đâu, em cứ yên tâm đi. Sau này, em sẽ biết số tiền này đáng giá đến nhường nào.”

“Tôi chỉ biết rằng, làm bất cứ việc gì vì ông đều xứng đáng.” Anlina nói, “Lần trước sau khi chia tay ông, thật sự rất lo lắng ông sẽ không xuất hiện nữa, không ngờ lại còn có thể ở bên cạnh ông, đây đã là ơn huệ của ông trời ban cho tôi rồi.”

Tạ Lãng cười nói: “Em đúng là biết nịnh người đấy. Ngoài ra, chuyện tiền nong em không cần lo lắng, tôi sẽ điều một ít tiền từ trụ sở chính qua cho em, tránh làm ảnh hưởng đến hoạt động của công ty bên em.”

“Yên tâm đi, còn chưa đến mức đó đâu.” Anlina nói, “Ông gần đây tuy tiêu tiền như nước chảy, nhưng cũng đừng coi thường năng lực của Anlina tôi quá. Những năm nay tôi tích lũy được cho Cửu Phương Lâu, bây giờ số tiền ông tiêu chẳng qua cũng chỉ là chín trâu một sợi lông mà thôi. Cái tên này, chỉ biết tiêu tiền, thế mà lại không thèm xem sổ sách, ngay cả công ty mình rốt cuộc có bao nhiêu tiền cũng không biết.”

“Có người giúp việc đắc lực như em, tôi còn phải lo lắng mấy thứ đó làm gì.” Tạ Lãng cười lớn, “Đương nhiên, lần tiêu tiền này nhất định sẽ đáng giá từng đồng, chỉ cần chúng ta chống đỡ được sự xâm lấn của Hắc Ám Nghị Hội, đánh tan nhuệ khí của bọn chúng, sau này công việc kinh doanh dần mở rộng, lúc đó kiếm được tiền đâu chỉ là chút ít này.”

“Cũng đúng.” Anlina nói, “Sự xâm lấn của Hắc Ám Nghị Hội gần đây mới thực sự khiến chúng ta tổn thất nặng nề, nếu không phải e ngại thực lực hai bên chênh lệch, tôi thật sự muốn liều mạng với bọn chúng. Nếu có thể giành lại được sản nghiệp ban đầu, chúng ta quả thực có thể kiếm lại được rất nhiều tiền, những phương diện khác tôi không dám nói, nhưng làm kinh doanh kiếm tiền thì tôi là giỏi nhất.”

“Biết em giỏi rồi.” Tạ Lãng cười nói, “Em cũng yên tâm đi, lần này tôi đến đây chính là vì muốn giành lại những thứ thuộc về Cửu Phương Lâu của chúng ta từ trong tay kẻ khác, bắt chúng phải trả lại gấp đôi cho chúng ta.”

“Vậy thì tôi đợi tin tốt từ ông.” Anlina nói, rồi sà vào lòng Tạ Lãng.

“Mấy người trong danh sách này, tìm cách loại bỏ bọn chúng đi.”

Tạ Lãng gạch tên mấy người trong danh sách, rồi đưa cho Dols.

“Ông chủ, ngài cảm thấy mấy người này có vấn đề sao?” Dols nói, “Thế nhưng, lúc ban đầu mấy kẻ này có vẻ là những người đồng ý gia nhập phe cánh của chúng ta nhanh gọn nhất đấy.”

“Chính vì bọn chúng quá nhanh gọn, cho nên mới có vấn đề.” Tạ Lãng nói, “Trừ khi bọn chúng có giao tình sinh tử với anh, hoặc là những tín đồ coi tiền bạc như rác rưởi, nhưng anh thấy bọn chúng có phải như vậy không?”

“Tôi hiểu rồi, ông chủ.” Dols tâm phục khẩu phục nói.

Dols đã sắp xếp một nhóm người thề trung thành với Tạ Lãng để gặp mặt, nhưng Tạ Lãng không hài lòng với tất cả mọi người, trong đó có mấy kẻ mang tâm địa bất chính trà trộn vào, nhưng Tạ Lãng đã lôi được bọn chúng ra.

“Được, tôi sẽ loại bỏ sạch bọn chúng.” Dols nói.

“Khoan đã.” Dols đang định rời đi để hành động, Tạ Lãng chợt thấy có điểm không ổn, bèn lấy lại danh sách trên tay Dols: “Hai người này, tạm thời giữ lại đã.”

“Tại sao ạ?” Dols hỏi, “Đã là kẻ mang tâm địa bất chính thì đương nhiên phải thanh lý ra ngoài rồi.”

“Thanh lý thì đương nhiên phải thanh lý, nhưng bây giờ chưa phải lúc.” Tạ Lãng nói, “Anh nghĩ xem, nếu tất cả những con mắt được cài cắm ở chỗ chúng ta đều mất tác dụng, đám người kia nhất định sẽ cảm thấy thủ đoạn của chúng ta quá lợi hại, như vậy khó tránh khỏi bị người khác nghi kỵ.”

Dols vốn dĩ cũng khá tinh khôn, nghe Tạ Lãng nói như vậy, cũng thấy rất có đạo lý: “Ông chủ quả nhiên suy tính chu toàn, những cái này tôi đúng là chưa nghĩ tới. Tuy nhiên, hai người này tôi sẽ giám sát chặt chẽ hành tung của chúng, không để chúng được như ý nguyện.”

“Đi đi.” Tạ Lãng nói, “Đúng rồi, em họ của anh là Kaso, tôi dự định đưa nó về trụ sở công ty của tôi làm việc, anh không có ý kiến gì chứ?”

“Tôi thì có ý kiến gì chứ.” Dols nói, “Ông Tạ có thể trọng dụng nó, đó cũng là vận may của nó, hy vọng sau này tiên sinh bồi dưỡng nó nhiều hơn.”

“Những cái khác không dám nói, tiền nong chắc chắn sẽ không để nó chịu thiệt.” Tạ Lãng nói, “Vậy anh đi làm việc đi, tôi đi gặp cậu ta.”

Sau khi Dols rời đi, Tạ Lãng liên lạc với Kaso, rồi tìm một nơi hẹn gặp cậu ta.

Kaso vẫn mặc bộ quần áo kỳ quặc lần trước, đeo chiếc kính tương tự.

“Kaso, chẳng lẽ tôi đưa tiền không đủ cho cậu tiêu hay sao, đến quần áo mà cậu cũng không nỡ thay một bộ?” Tạ Lãng nói đùa.

“Không phải đâu, ông chủ, bộ quần áo này là trang phục làm việc của tôi.” Kaso nói, “Bộ quần áo và chiếc kính này có thể giúp tôi làm việc, lướt mạng mọi lúc mọi nơi, bộ quần áo này tương đương với một chiếc máy tính di động, còn chiếc kính chính là màn hình hiển thị. Cái này là tác phẩm của tôi hồi còn ở MIT.”

“Hóa ra là vậy, tôi đúng là kẻ thiếu hiểu biết rồi.” Tạ Lãng nói, rồi chuyển chủ đề vào chuyện chính, “Đúng rồi, vài ngày trước tôi bảo cậu chuẩn bị mọi việc, cậu chuẩn bị thế nào rồi?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:503
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Trục Một