thần tượng trời sinh

Lượt đọc: 1136 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 548
Trân tàng (Ba)

❊ ❊ ❊

Không một chút do dự, Tạ Lãng cưỡng ép đột phá sang trái năm mươi bước, và phải trả một cái giá nhất định cho điều đó. Lớp phòng ngự do hắn dốc toàn lực kết thành lại bị những con phi điểu này oanh mở một vết hở, Tạ Lãng lập tức phải chịu thiệt thòi trên người.

Nhưng Tạ Lãng tin tưởng tuyệt đối vào lời nhắc nhở của Gia Cát Minh, lại tiếp tục đột phá sang phải hai mươi bước.

Bỗng chốc, Tạ Lãng cảm thấy áp lực giảm mạnh, những con phi điểu kia dường như không còn linh hoạt như trước nữa, hắn dường như đã miễn cưỡng phá vây.

"Tiếp tục sang trái ba mươi bước, sau đó lùi lại hai mươi bước, cuối cùng cứ thế đi thẳng!" Tiếng của Gia Cát Minh tiếp tục truyền tới.

Tạ Lãng vội vàng làm theo chỉ dẫn mà đi, cuối cùng đã thành công thoát khỏi sự truy đuổi chặn đánh của đám phi điểu, Tạ Lãng xuất hiện ở cửa cung điện ban nãy, vừa vặn nhìn thấy Gia Cát Minh đang lo sốt vó.

"Ngại quá, để cậu lo lắng rồi." Tạ Lãng gượng cười.

Cảnh tượng ban nãy thật sự khiến Tạ Lãng vẫn còn thấy sợ hãi, chỉ cần sơ sẩy một chút thôi, e rằng sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.

Quan trọng hơn là, nếu không có sự nhắc nhở của Gia Cát Minh, lần này Tạ Lãng e rằng thật sự khó mà toàn thân trở ra.

"Không sao là tốt rồi, may mà cậu có thể chống đỡ lâu như vậy, nếu không tôi cũng không giúp được cậu." Gia Cát Minh nói.

"Nơi này... những con phi điểu này chẳng lẽ là một trận pháp?" Tạ Lãng hỏi.

Gia Cát Minh giỏi nhất chính là trận pháp, mà trước đó Tạ Lãng cũng đã đích thân nếm trải sự lợi hại của trận pháp phi điểu kia.

Nếu không phải Gia Cát Minh tinh thông nguyên lý trận pháp, chỉ sợ cũng không giúp nổi Tạ Lãng.

Nhưng bây giờ, Tạ Lãng lại quay trở về điểm xuất phát.

"Đúng là một trận pháp, hơn nữa còn là một trận pháp vô cùng ghê gớm." Gia Cát Minh thở dài, trong giọng điệu lại tràn đầy sự thán phục đối với người xây dựng nơi này, "Mặc dù kẻ xây dựng nơi đây tâm thuật bất chính, nhưng không thể nghi ngờ rằng hắn là một người rất lợi hại, ít nhất là trong phương diện trận pháp, thành tựu của hắn vô cùng đáng nể, khiến ta tự thấy không bằng."

Nếu nói về sự thấu hiểu trận pháp, Tạ Lãng vẫn chưa phát hiện ra ai có thể sánh bằng Gia Cát Minh, dù sao thì tên nhóc này cũng là hậu nhân của nhà họ Gia Cát.

Nhưng hiện giờ, Gia Cát Minh đã nói như vậy thì chắc chắn phải có lý do của cậu ta.

Hơn nữa, Tạ Lãng sau khi đích thân trải nghiệm cũng biết được sự đáng sợ của trận pháp này.

"Thật sự lợi hại đến vậy sao?" Tạ Lãng hỏi, "Chẳng lẽ không có cách phá giải?"

Gia Cát Minh lắc đầu nói: "Cậu còn nhớ trận pháp tối thượng mà tôi từng nhắc với cậu không?"

Tạ Lãng gật đầu nói: "Chính là cái trận pháp mà cậu nói có thể lớn có thể nhỏ, không có sơ hở gì đó sao?"

"Đúng vậy, trận pháp đó vẫn luôn nằm trong đầu tôi, chưa hoàn toàn thành hình, vì Tiên thiên mười sáu quẻ của tôi vẫn chưa thấu hiểu triệt để." Gia Cát Minh nói, mắt nhìn vào bên trong cung điện trước mặt, "Nhưng kẻ xây dựng nên Thủy Tinh Cung này, hắn đã sớm nghiên cứu ra loại trận pháp này. Đám phi điểu trước mặt cậu và tôi thực chất chính là được sắp xếp theo trận pháp đó. Cái hay của trận pháp này nằm ở chỗ luôn có thể tập hợp sức mạnh của toàn bộ trận pháp lại với nhau, cuối cùng tạo thành một nguồn sức mạnh cực kỳ đáng sợ. Cho dù là kẻ mạnh đến đâu cũng khó tránh khỏi việc bị nhốt trong đó mà không thể thoát ra. Càng tuyệt hơn là trận pháp này không có lối ra và sinh môn, một khi đã khởi động thì sẽ không để lại đường sống cho đối thủ."

Đây chính là sát trận tối thượng, trận pháp mà Gia Cát Minh vẫn luôn nghiên cứu, không ngờ hôm nay lại xuất hiện trước mặt Tạ Lãng.

"Vậy... sao tôi lại thoát ra được?" Tạ Lãng nghi hoặc hỏi.

Gia Cát Minh gượng cười nói: "Nếu không phải cậu có bản lĩnh này, cho dù có tôi giúp cũng vô ích. Tôi tuy nhận ra trận pháp này nhưng cũng không phá được nó, chỉ là có thể để cậu nghịch trận mà hành, như vậy mới có thể tạm thời làm suy yếu uy lực của trận pháp, cho cậu cơ hội cưỡng ép đột phá mà thôi. Hề, không chỉ vậy, trận pháp này còn bao hàm những thứ mà tôi vẫn chưa lĩnh hội được, đó chính là dung hợp sức mạnh bản nguyên thiên địa vào trong trận pháp. Những Phượng văn trên đám phi điểu này, nếu sau này cũng có thể vận dụng vào trận pháp của chúng ta, uy lực chắc chắn sẽ tăng lên đáng kể."

"Tăng thì tăng thôi, lần sau thật muốn xem cảnh Thiên Cơ Thành chủ, hoặc những kẻ lợi hại khác bị nhốt chết trong trận pháp này." Tạ Lãng nói.

Gia Cát Minh rõ ràng đã bị trận pháp này làm cho chấn kinh, bắt đầu tham lam học hỏi những điểm tinh diệu trong trận pháp này.

Vì trong lòng Gia Cát Minh vốn đã có hình mẫu sơ khai của trận pháp này từ trước, nên giờ đây khi nhìn thấy trận pháp thực tế, tự nhiên rất nhanh chóng dung nhập vào đó, những điểm tinh diệu bên trong càng khiến Gia Cát Minh cảm thấy thu hoạch phong phú.

Tạ Lãng thấy Gia Cát Minh say mê như vậy cũng không làm phiền nữa, bắt đầu ngồi tại chỗ điều tức.

Sức mạnh bản nguyên thiên địa hùng hậu bắt đầu tụ tập vào trong cơ thể Tạ Lãng, bổ sung lại nguồn lực mà hắn đã tiêu hao trước đó, đồng thời chữa lành vết thương trên người hắn.

Thời gian này, hạt châu trong cơ thể Tạ Lãng nhảy nhót ngày càng rõ rệt hơn, khác hẳn với sự tĩnh lặng trước kia, Tạ Lãng lờ mờ cảm thấy hạt châu thần bí kia có lẽ sắp có biến hóa trong thời gian gần đây.

Thế nhưng, tốc độ hấp thụ sức mạnh của hạt châu này thật sự quá kinh khủng, Tạ Lãng cũng không biết hạt châu này hấp thụ, lưu trữ nhiều sức mạnh như vậy để làm gì.

Thậm chí Tạ Lãng còn có chút lo lắng, một ngày nào đó hạt châu này sẽ trở thành một quả bom hẹn giờ trong cơ thể mình, sau khi hấp thụ nhiều sức mạnh như vậy, bản thân hạt châu này thực sự đã rất nguy hiểm.

Nguy hiểm hơn nữa là, Tạ Lãng vẫn chưa có cách nào kiểm soát hoàn toàn được hạt châu này.

Tuy nhiên, lúc này lo lắng cũng vô ích, Tạ Lãng cảm thấy hiện giờ chỉ có thể tĩnh quan kỳ biến.

Thời gian trôi qua rất nhanh. Chớp mắt một cái đã hai ba tiếng trôi qua.

Tạ Lãng đã bổ sung lại toàn bộ sức mạnh, lúc này Gia Cát Minh dường như cũng đã hoàn toàn lĩnh hội được cái hay của trận pháp.

"Quá thần kỳ!" Gia Cát Minh không nhịn được cảm thán, "Thật không ngờ, hắn ta lại có thể thiết kế trận pháp thần diệu và hoàn mỹ đến mức này, đây chắc chắn là trận pháp hoàn mỹ nhất. Nếu trận pháp này không phải do đám cơ quan điểu này bày trận mà đổi lại là vật khác thì uy lực quả thực không thể tưởng tượng nổi. Dù sao đi nữa, trận pháp do người này thiết kế quả thật không ai bì kịp."

"Đừng có nịnh hót hắn nữa, cậu biết tôi ấn tượng không tốt về tên này mà." Tạ Lãng nói, "Cậu chỉ cần lĩnh hội được cái hay của trận pháp này là được rồi, lát nữa cậu còn phải chỉ điểm cho tôi đấy."

"Cái gì, cậu còn muốn vào trận nữa?" Gia Cát Minh kinh ngạc nói, "Lần này biết khó mà lui đi, đợi chúng ta quay về rồi tính sau, dù sao mục đích của chúng ta cũng đã đạt được cả rồi."

Tạ Lãng lắc đầu nói: "Mục đích của cậu đạt được rồi, nhưng của tôi thì chưa. Tên biến thái xây dựng nơi này không muốn cho người ta biết bí mật của hắn, nhưng tôi cứ phải làm cho rõ mới được. Cậu không cần lo lắng, chỉ cần nhớ kỹ cách giúp tôi đột phá trận pháp này là được."

"Cậu... haizz, được rồi." Gia Cát Minh thấy không thể khuyên ngăn Tạ Lãng đành phải thỏa hiệp.

Tạ Lãng chấn chỉnh tinh thần, lần nữa bước vào trong cung điện này.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:503
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Trục Một