Thần cấp đại ma đầu

Lượt đọc: 3239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 574
Khai Sơn Chùy!

❊ ❊ ❊

Bộp! Không khí nổ tung, trường đao trong tay Lâm Báo và Lâm Sư lập tức bị chấn thành một đống sắt vụn, rơi xuống đất kêu "loảng xoảng" mấy tiếng, đập ra một cái hố sâu.

Hai người bọn họ còn bị luồng kình khí cương mãnh vô địch này quét trúng, cả người giống như cọng rơm bay ngược ra ngoài, lần lượt nện vào bức tường của một tòa cao ốc đối diện.

"Ầm" một tiếng, ngay lập tức trên tòa cao ốc đối diện xuất hiện hai cái hố sâu khổng lồ, vết nứt lan ra như mạng nhện, kính cửa vỡ tan tành kêu lách tách.

"Đáng ghét!"

Lâm Báo và Lâm Sư điên cuồng, trợn mắt muốn rách, không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi. Cơn đau dữ dội lan tràn toàn thân, giống như từng tế bào trong cơ thể đều đang bị kiến cắn xé.

Bọn họ vận chuyển chân nguyên trong cơ thể, còn muốn đứng lên phản kích, nhưng chưa kịp làm bất cứ động tác gì, cơ thể bọn họ đã nhanh chóng hóa thành một đạo bạch quang, lập tức bị loại khỏi nơi này.

Rõ ràng, hai người bọn họ đã bị hệ thống phán định mất tư cách thi đấu, đào thải khỏi cuộc chơi.

Thực tế nếu không có hệ thống bảo vệ, chỉ riêng chưởng vừa rồi thôi, bọn họ đã bị đánh thành tứ phân ngũ liệt rồi.

"Cái này, cái này!"

Nhìn thấy cảnh tượng này, những khán giả đang xem livestream đều ngẩn người, trợn tròn mắt, dường như không dám tin Lâm thị tam huynh đệ lại bại trận như vậy.

Đặc biệt là đám sinh viên của Chiến Thần Học Viện, ai nấy đều đau buồn như đưa đám.

Phải biết rằng, Lâm thị tam huynh đệ là cao thủ lừng lẫy của Chiến Thần Học Viện bọn họ, được cho là những cao thủ có cơ hội lọt vào top 100, vậy mà giờ đây lại bị tiểu tử trước mắt này vỗ vài chưởng liền bị loại.

Khoảng cách như vậy quả thực quá lớn!

"Sao lại chênh lệch lớn đến vậy? Thật không ngờ đánh cho Lâm thị tam huynh đệ không có lấy một chút sức phản kháng."

"Tiểu tử này cũng chỉ là Võ Sư lục trọng mà thôi, làm sao có thể chiến thắng Võ Sư bát trọng?"

"Loại võ kỹ đó quá đáng sợ, cương mãnh vô địch, không gì không phá, kình phong bộc phát ra có thể nghiền nát kim loại hợp kim titan thành một đống phế liệu. Ngay cả Lâm thị tam huynh đệ muốn chống đỡ cũng không nổi, thuần túy là ỷ mạnh hiếp yếu!"

"Chưởng pháp kia như thiên mã hành không, linh dương treo sừng, không dấu vết để tìm, nhưng lại ẩn chứa kình đạo chí cương chí mãnh, ngay cả Hàng Long Chưởng cũng chỉ đến thế mà thôi, đây tuyệt đối không phải võ kỹ bình thường."

"Hơn nữa chân nguyên của hắn cũng hùng hậu đến kinh người, rốt cuộc hắn đang tu luyện khí công cấp bậc gì vậy?"

Đám đông ngây người, đều cảm thấy chấn động trước kỹ năng võ đạo mà Hạ Bình thể hiện ra. Điều này đã vượt quá tưởng tượng của họ, ngay cả một số Võ Đạo Tông Sư cũng câm nín, lần lượt im lặng.

Những người này đâu biết rằng, Hạ Bình bề ngoài là Võ Sư lục trọng thiên, nhưng hắn đã tu luyện Thuần Dương Bất Diệt Quyết, độ hùng hậu của chân nguyên bản thân đã vượt xa tưởng tượng của người bình thường.

Trên người hắn còn sở hữu huyết mạch Địa Ngục Kim Ô, luyện hóa không biết bao nhiêu tế bào Địa Ngục Kim Ô, sức lực vô cùng vô tận, giống như một đầu thần thú ấu niên, sao có thể là Võ Sư lục trọng bình thường sánh được?

Chỉ tính riêng sức mạnh, dù là Võ Sư cửu trọng thiên bình thường cũng chỉ đến thế mà thôi.

Chưa kể đến việc hắn thi triển ra võ kỹ Vương cấp tuyệt phẩm, triệt để phát huy sức mạnh đến mức cực hạn, chỉ trong nhấc tay liền đánh Lâm thị tam huynh đệ như con chó chết, lập tức loại khỏi cuộc chơi.

Lúc này, Hạ Bình cảm nhận được chân nguyên trên cơ thể mình chấn động, sau trận chiến kịch liệt, dược lực trong cơ thể lại luyện hóa thêm một ít, từ sâu trong đan điền lập tức tuôn ra lượng lớn chân nguyên.

Bộp! Lập tức, một đường kinh mạch bị đánh thông trong chớp mắt, chân nguyên trên cơ thể hắn tăng lên đáng kể, giống như dòng nước chảy xuôi trong các kinh mạch, không ngừng chấn động, gột rửa gân cốt.

Đến thời điểm hiện tại, hắn đã đả thông tổng cộng bảy đường kinh mạch, còn năm đường kinh mạch nữa, hắn liền có thể tấn thăng đến cảnh giới Võ Sư thất trọng!

"Hửm?!"

Ngay lúc này, Hạ Bình còn chưa kịp vui mừng bao lâu, từ đằng xa đột nhiên truyền đến áp lực khủng khiếp, một vật thể khổng lồ từ trên trời giáng xuống, giống như thiên thạch vậy.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy một gã cự hán cao hai mét ba đang nhảy từ một tòa cao ốc phía xa tới, trong tay hắn vác một cây cự chùy màu đen, nhìn qua cực kỳ nặng nề.

"Hạ Bình của Viêm Hoàng Đại Học, không ngờ lại trảm sát được Lâm thị tam huynh đệ, cũng có chút bản lĩnh đấy, nhưng trước mặt Trọng Chùy Lê Hổ ta đây thì cũng chỉ là cặn bã mà thôi, điểm tích lũy trên người ngươi thuộc về ta rồi."

Gã cự hán cười ha hả, ánh mắt lóe lên hung quang, trên người tản ra sát khí đáng sợ, cây cự chùy màu đen nặng tới mấy ngàn cân trong tay hắn nhẹ tựa lông hồng.

"Ầm" một tiếng, cự chùy màu đen từ trên trời giáng xuống, nhắm thẳng Hạ Bình mà đập xuống.

Một chùy này, quả thực giống như một ngọn núi nhỏ màu đen đè ép xuống, không khí xung quanh đều nhanh chóng bị đẩy ra, hình thành chân không, rõ ràng là còn chưa chạm tới mặt đất.

Nhưng toàn bộ mặt đất, vì kình phong lan tỏa mà bị chấn nứt ra hàng trăm vết rạn, cả tầng thượng tòa cao ốc dường như đều không chịu nổi cỗ lực lượng này, kêu "rắc rắc" không ngừng.

Mà Hạ Bình cũng cảm nhận được luồng khí kình khủng bố này, dường như cơ thể bị đè nặng gấp mười lần trọng lực, giống như một ngọn núi nhỏ nghiền ép lên vai. Nếu là võ giả bình thường, chỉ riêng luồng khí kình này thôi cũng đủ khiến họ không thể nhúc nhích rồi.

Cao thủ! Trọng Chùy Lê Hổ này tuyệt đối là một cao thủ ghê gớm, đã đạt đến cảnh giới Võ Sư bát trọng đỉnh phong, đáng sợ hơn Lâm thị tam huynh đệ lúc nãy gấp mấy lần.

Chỉ riêng thiên sinh thần lực thế này, dù là cao thủ Võ Sư cửu trọng bình thường cũng sẽ bị hắn một chùy đánh chết.

Bất Động Như Lai Chưởng thức thứ tư: Phật Đà Thác Tháp!

Trong khoảnh khắc này, Hạ Bình vận chuyển khí công trong cơ thể, khí kình trên người bộc phát ra, bước một bước tới, chân nguyên trên người hắn chấn động, tỏa ra kim quang rực rỡ, một tay vươn ra.

Việc này quả thực giống như một vị Phật Đà ra tay, tay nâng tháp nặng, hư không chấn động, trong chớp mắt nâng bổng mười vạn tám ngàn ngọn núi lớn, mang theo vô biên vĩ lực.

Bộp! Lực của cự chùy và lực của Phật Đà va chạm, thực sự giống như sao chổi va vào trái đất, bộc phát ra kình đạo khủng bố, khí kình càn quét bốn phía, lan ra phạm vi hai ba cây số.

Kính của từng tòa cao ốc lập tức bị chấn vỡ, thậm chí khí kình quét qua còn để lại những lỗ thủng lớn.

Một tòa cao ốc phía xa còn bị kình phong chặt ngang lưng chừng, giống như bị đao kiếm cắt đứt, chia làm hai nửa, rơi xuống từ trên cao.

Còn hai chân Hạ Bình giẫm trên sàn nhà cũng bị oanh ra một cái hố sâu khổng lồ, vết nứt lan ra xung quanh như mạng nhện, đá vụn kêu "rắc rắc", đều bị chấn thành bột mịn.

Thế nhưng, cú chùy cái thế vô song này vẫn bị Hạ Bình đỡ được.

"Sao có thể như vậy? Ngươi lại có thể đỡ được Khai Sơn Chùy của ta, thậm chí đến máu cũng không thổ? Chẳng lẽ sức mạnh của ngươi có thể địch lại Lê Hổ ta sao?" Gã cự hán Lê Hổ trố mắt nhìn.

Từ khi sinh ra, hắn đã sở hữu sức mạnh kinh người, bảy tuổi đã có thể nâng đỉnh, mười tuổi đã có thể xé xác hổ báo, đến tận bây giờ, sức mạnh lại càng khủng khiếp vô cùng, giống như một đầu giao long.

Một chùy đập xuống, không ai có thể cản! Nhẹ thì bị đánh trọng thương, nặng thì hóa thành một bãi thịt băm.

Dựa vào sức mạnh này, hắn vốn vô địch, thế nhưng đây mới chỉ là vòng sơ tuyển, vậy mà đã có người có thể đỡ được một chùy của Lê Hổ hắn, thậm chí còn không hề hấn gì?!

Hắn thật sự không thể tin trên đời lại có chuyện hoang đường như thế này.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:542
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »