Cái gì?!
Nghe được tin tức này, đám học viên tinh anh kia lập tức ngơ ngác, bởi vì tin tức dồn dập kéo đến, căn bản không cho bọn họ bất kỳ cơ hội thở dốc, cũng không có thời gian để suy nghĩ.
Đây chính là kế sách của Hạ Bình!
Nếu cho đám người này thời gian suy nghĩ, nói không chừng sẽ có người phát hiện ra vài điểm đáng ngờ, nhưng hắn đánh từng bước một, bất ngờ tung ra tin tức này, khiến bọn họ ngay cả cơ hội suy nghĩ cũng không có.
Hạ Bình còn nhớ rõ, khi mình còn ở Trái Đất, một cơ sở hạt nhân ở Nhật Bản phát nổ, lúc đó vùng ven biển xuất hiện không ít lời đồn, nói rằng ô nhiễm hạt nhân đã theo nước biển trôi dạt đến tận bờ, sẽ làm ô nhiễm toàn bộ ruộng muối.
Chuyện này dẫn đến giá muối tăng vọt! Thậm chí còn xảy ra tình trạng thiếu muối trên toàn quốc!
Kết quả chỉ vì một tin tức như vậy, khiến tất cả mọi người phát điên, từng người một chạy tới siêu thị tranh mua, càn quét sạch sẽ muối trên kệ, có người còn mua muối dự trữ cho vài năm.
Mà những người khác thấy nhiều người điên cuồng như vậy, cũng gia nhập vào hàng ngũ tranh mua.
Phải biết rằng, đám người này chỉ số thông minh đều đạt chuẩn, có người thậm chí còn là giáo sư đại học.
Nhưng chính vì loại tin đồn này bùng phát quá nhanh, vô số người đổ xô đi tranh mua, khiến họ mất đi lý trí, căn bản không có thời gian suy nghĩ xem chuyện này có phải thật hay không.
Kết quả từng người một kéo đến siêu thị, hình thành tâm lý đám đông, dẫn tới làn sóng tranh mua.
Một người thì thông minh, nhưng một đám người tụ lại với nhau thì chính là ngu xuẩn, từ đó có thể thấy được uy lực của tin đồn.
Vút!
Hạ Bình lập tức xuất hiện phía trên khu quản lý của tháp huấn luyện.
Lúc này, không ít học viên tinh anh cũng nhận được tin tức, vội vàng chạy tới. Nhìn thấy bóng dáng Hạ Bình xuất hiện ở nơi này, đôi mắt bọn họ lập tức đỏ ngầu.
"Hạ Bình!"
Một học viên tinh anh lao lên, trừng mắt nhìn Hạ Bình: "Thằng nhãi ngươi tới đây làm gì?" Hắn vừa gấp vừa giận, đồng thời cũng cảm thấy may mắn vì mình đã tin vào lời đồn trên diễn đàn, nếu không thì thật sự đã để tên cầm thú Hạ Bình này đạt được mục đích rồi.
Các học viên tinh anh khác cũng trừng mắt nhìn Hạ Bình, dường như hận không thể xé xác hắn ra.
"Không làm gì cả, chỉ là có chút việc cần xử lý thôi." Hạ Bình nghênh ngang nói, "Đúng rồi, thời gian đã muộn thế này rồi, đám người các ngươi tụ tập ở nơi này làm gì, chẳng lẽ không cần đi ngủ sao?"
Ngủ cái đầu ngươi!
Đám học viên tinh anh nhe răng, nếu bọn họ thật sự quay về đi ngủ, chỉ sợ sẽ để cho Hạ Bình đạt được mục đích, tất cả phòng trọng lực đều bị Hạ Bình bao trọn, vậy thì hai tháng tới bọn họ tu luyện cái rắm gì nữa.
Chi bằng mỗi người đều về quê trồng khoai lang cho xong.
"Làm cái đầu ngươi, đừng có làm nữa, mau cút cho ta." Một học viên tinh anh gầm lên với Hạ Bình, bảo Hạ Bình cút đi.
Hạ Bình khinh bỉ nói: "Ta xử lý công việc thì sao nào, liên quan gì đến các ngươi? Đêm hôm không chịu về ngủ, cứ đi lang thang ở đây, nhàn rỗi không có việc gì làm, đám học viên tinh anh các ngươi ngày nào cũng nhàn rỗi như vậy sao?"
"Giả vờ, Hạ Bình ngươi cứ tiếp tục giả vờ cho ta!"
"Âm mưu của ngươi đã bị vạch trần hết rồi, ngươi biết không?"
"Còn muốn bao trọn tất cả phòng trọng lực, loại hành vi phá gia chi tử này mà ngươi cũng nghĩ ra được."
"Thành thật nói cho ngươi biết, hôm nay ngươi đừng hòng xử lý được việc gì, mau mau cút về nhà ngủ đi."
Đám học viên tinh anh nắm chặt nắm đấm, đều lộ ra dáng vẻ thề không bỏ qua nếu không ngăn cản được Hạ Bình. Nếu thật sự để thằng nhãi này bao trọn phòng trọng lực, thì hai tháng tới họ chỉ có nước đi chơi, chẳng làm được tích sự gì.
Nghe vậy, Hạ Bình lộ ra dáng vẻ như không ngờ âm mưu của mình lại bị người ta phát hiện, hắn dứt khoát "đập nồi dìm thuyền" thừa nhận luôn: "Được rồi, đã bị các ngươi biết kế hoạch của ta, vậy thì ta cũng không giấu giếm nữa, nói thẳng luôn."
"Không sai, bây giờ ta đã huy động được một số vốn lớn, định bao trọn tất cả phòng trọng lực trong hai tháng."
"Chẳng phải từng người các ngươi đều muốn nhắm vào, bài xích ta sao? Cho nên ta rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng, dù có phải trả giá cực lớn thì ta cũng phải khiến các ngươi ghê tởm, trút một cơn giận này."
"Dù sao ta cũng chỉ là sinh viên mới, Thiên tài chiến lần này không được thì còn lần sau, thậm chí là lần sau nữa. Nhưng các ngươi thì không, mất đi cơ hội lần này, các ngươi chỉ có nước cút khỏi Đại học Viêm Hoàng."
Độc ác!
Mặc dù đã sớm biết kế độc của Hạ Bình trên diễn đàn, nhưng nghe tận tai Hạ Bình nói ra, bọn họ vẫn cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xộc thẳng lên tận đỉnh đầu. Trên đời này sao lại có kẻ độc ác vô sỉ như vậy.
Vì muốn trút giận mà tiêu tốn cái giá khổng lồ, quả thực không coi tiền ra gì, hại người hại mình, thà rằng bản thân tổn thất nặng nề cũng không muốn bọn họ sống tốt.
Đây là hạng tiểu nhân đê tiện cỡ nào chứ, thù dai đến tột cùng! Tâm địa độc ác không ai bằng!
"Được rồi, đã biết kế hoạch của ta rồi thì ta cũng lười nói nhảm với các ngươi, lũ nghèo hèn mau cút cho ta." Hạ Bình phất phất tay, "Đợi ta bao trọn phòng trọng lực, các ngươi cứ ngoan ngoãn mà đứng ngoài trợn mắt nhìn đi. Có lẽ các ngươi có thể chạy bộ, nâng tạ ở bên ngoài, loại hình rèn luyện này rất hợp với mấy kẻ nghèo hèn như các ngươi."
Hắn lộ ra dáng vẻ giàu sang phú quý, rõ ràng là muốn dùng tiền đè người, đè cho bọn họ nghi ngờ nhân sinh.
"Nghèo cái đầu ngươi, đừng tưởng chỉ có mình ngươi là có tiền."
"Còn muốn có tiền đè chúng ta, ngươi quả thực là đang nằm mơ."
"Chẳng phải chỉ là bao trọn hai tháng phòng trọng lực sao? Mới có hơn mười vạn điểm tích lũy, chúng ta cũng có."
"Đúng đúng, không phải chỉ mình ngươi có thể bao phòng trọng lực, chúng ta cũng có thể."
Nhiều học viên tinh anh đều nắm chặt nắm đấm, trừng mắt nhìn Hạ Bình. Bọn họ cũng nghĩ ra một kế hoạch, cũng muốn bao trọn phòng trọng lực, dù sao thì không phải chỉ một mình Hạ Bình có thể bao, bọn họ cũng có tư cách.
"Thật hay giả đấy, các ngươi đừng có cố quá sức."
Hạ Bình lộ ra vẻ nghi ngờ.
"Cố cái đầu ngươi, dù hơn mười vạn điểm tích lũy là rất nhiều, nhưng chúng ta cũng không phải là không có."
"Cho dù một người không có, nhưng chúng ta có thể góp vốn, mấy người gom lại, mỗi người lấy ra mấy vạn điểm tích lũy, chuyện đó dễ như trở bàn tay, nếu thật sự không được thì còn có thể vay vốn."
Từng học viên tinh anh đều cười lạnh nhìn Hạ Bình. Tuy tiền của bọn họ không nhiều bằng Hạ Bình, nhưng nếu thật sự muốn lấy ra, thì gom vài vạn, hơn mười vạn điểm tích lũy vẫn miễn cưỡng làm được.
Mặc dù bọn họ đều cảm thấy đây là đang ném tiền qua cửa sổ, nhưng để đối kháng với kế độc của Hạ Bình, bọn họ đành phải lấy ra số tiền này, nếu không thì thật sự sẽ bị Hạ Bình hố chết.
"Được rồi, ta xem các ngươi có bao nhiêu tiền."
Nói xong câu này, Hạ Bình cười híp mắt quét mắt nhìn đám học viên tinh anh xung quanh một vòng. Hắn biết kế của mình đã thành công, bèn giả vờ như tức giận đến mức mất khôn, xoay người rời đi.
"Ha ha, thật sướng quá, nhìn cái vẻ tức giận đến mất khôn của tên Hạ Bình này, ta thấy sảng khoái toàn thân."
"Âm mưu quỷ kế bị vạch trần, cũng chỉ đến thế mà thôi."
"Chỉ dựa vào thằng nhãi này mà muốn đấu với chúng ta, quả thực là không biết sống chết."
"Mau quay về huy động vốn, đừng để thật sự bị Hạ Bình bao trọn mất, vậy thì chúng ta bị hắn hố chết rồi."
"Đương nhiên, hơn mười vạn điểm tích lũy chỉ là chuyện nhỏ."
"Tuyệt đối không thể để âm mưu của hắn thực hiện được."
Nhiều học viên tinh anh đều đắc ý dào dạt, cảm thấy mình đã vạch trần được kế độc của Hạ Bình, khiến thằng nhãi này tay không mà về.