Thần cấp đại ma đầu

Lượt đọc: 1585 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 440
Thằng nhóc ngông cuồng

❊ ❊ ❊

Cái gì?!

Nghe thấy lời này, những người xung quanh ai nấy đều chấn kinh, đánh chết họ cũng không thể ngờ thằng nhóc trước mắt này lại có thể nói ra những lời như vậy. Dù sao thì Truy Phong Tặc ở Tây Hoang Thành tuy không phải là băng cướp lớn nhất, nhưng cũng coi là khá mạnh mẽ.

Hơn nữa, Truy Phong Tặc cũng là băng cướp tồn tại khá lâu ở Tây Hoang Thành, trải qua nhiều lần vây quét của cảnh sát liên bang mà vẫn không chết, sớm đã nổi danh khắp Tây Hoang Thành.

Có thể nói là không ai không biết, không người không hay.

"Không biết thiếu gia muốn tìm Truy Phong Tặc để làm gì?" Hán tử mặt sẹo Hồ Tam ánh mắt chớp động, hỏi như vậy.

Hạ Bình đương nhiên nói: "Đương nhiên là giết bọn chúng."

"Giết bọn chúng?"

Không ít người sững sờ, đây là lần đầu tiên họ nghe thấy lý do đơn giản trực tiếp đến thế.

"Vị thiếu gia này, có lẽ cậu còn chưa rõ, Truy Phong Tặc không phải là nhân vật dễ chọc. Từng có vài kẻ muốn gây phiền phức cho Truy Phong Tặc, kết quả đều chết, đầu lâu còn treo trên vách đá để cảnh cáo những kẻ khác." Hán tử mặt sẹo Hồ Tam ngầm nhắc nhở Hạ Bình về sự đáng sợ của Truy Phong Tặc, không phải ai cũng có thể đắc tội.

"Chẳng qua chỉ là đám tiểu tặc hạ tam lạm mà thôi, ta phất tay là giải quyết được." Hạ Bình nghênh ngang nói, "Không giấu gì các người, ta nhận một nhiệm vụ ở trường học, chính là chém giết Truy Phong Tặc."

"Ta lần này đến Tây Hoang Thành chính là muốn tìm ra sào huyệt của Truy Phong Tặc, hốt trọn ổ bọn chúng."

"Nếu các người có manh mối gì, cứ nói ra, ta sẽ trọng thưởng."

Cậu ta lộ ra vẻ mặt giàu sang phú quý.

Hốt trọn ổ?!

Mọi người đều cạn lời, khóe miệng co giật, công tử bột này thực sự cho rằng Truy Phong Tặc là hạng người gì? Chúng là lũ phỉ đồ lừng lẫy Tây Hoang, kẻ nào kẻ nấy hung tàn vô cùng, giết người như ngóe, đến đi như gió.

Chúng từng bị cảnh sát liên bang vây quét dữ dội nhiều lần, vài lần lâm vào tuyệt cảnh nhưng đều sống sót, từ đó có thể thấy Truy Phong Tặc đáng sợ đến mức nào.

Nhưng công tử bột này, rõ ràng là một thằng nhóc chưa tốt nghiệp, vậy mà còn muốn tới Tây Hoang Thành gây chuyện với Truy Phong Tặc, còn muốn hốt trọn ổ bọn chúng, giải quyết gọn gàng trong ba chiêu hai thức, nếu không phải điên thì là gì.

Hán tử mặt sẹo Hồ Tam cũng cạn lời, hắn đã nhìn ra, thằng nhóc này rõ ràng là một công tử bột không biết sự đời, cái gì là hiểm ác xã hội cũng không biết.

Chắc là thằng nhóc này cho rằng đám phỉ đồ hung ác như Truy Phong Tặc cũng giống như mấy tay chân trong các vụ ẩu đả bình thường, nên mới vô sợ hãi như vậy, mới mạo muội tới Tây Hoang Thành chịu chết.

Nếu như là ở trong nhà, có lẽ người trong gia tộc còn nể mặt công tử này ba phần, kiêng kỵ thân phận của cậu ta, nhưng đã ra tới thế giới bên ngoài, gặp phải đám hung đồ tàn bạo này thì làm gì có đãi ngộ như vậy.

Dù sao đám Truy Phong Tặc này kẻ nào cũng là hạng người coi mạng như cỏ rác, bị bắt là tử hình, chúng còn sợ cái quái gì nữa. Bất kể có bối cảnh lớn tới đâu, đứng trước mặt chúng thì cũng chỉ là con tép mà thôi.

"Vị thiếu gia này, ta khuyên cậu hãy suy nghĩ kỹ, nhiệm vụ truy sát phỉ đồ như thế này cứ giao cho cảnh sát đi, mấy chuyện bẩn thỉu như vậy không hợp với cậu đâu." Hán tử mặt sẹo Hồ Tam khuyên nhủ, "Tây Hoang Thành thực ra còn nhiều nơi hay ho, vài mỹ nữ phong tình dị vực, thậm chí cả mỹ nữ Yêu tộc, nếu thiếu gia muốn..."

Hạ Bình xua tay, ngăn hắn nói tiếp, khinh bỉ nói: "Suy nghĩ cái gì, ngươi có phải đang coi thường ta không? Chẳng qua chỉ là đám phỉ đồ rác rưởi, kẻ nào kẻ nấy chỉ biết trốn dưới đất như lũ chuột, gặp kẻ mạnh thì co vòi, gặp kẻ yếu thì vây đánh, toàn là lũ chuyên bắt nạt kẻ yếu, phường phỉ đồ vô gan."

"Lũ chuột như vậy, ta sao có thể sợ chúng? Đúng là nực cười."

"Nếu ngươi không biết manh mối của bọn chúng thì cút ngay, đừng ở đây cản đường ta chém giết Truy Phong Tặc, ngày sau tạo dựng danh tiếng ở trường học, cẩn thận ta lấy mạng chó của ngươi!"

Cậu ta kiêu căng ngạo mạn, hoàn toàn không nghe lời hán tử mặt sẹo Hồ Tam.

Thằng nhóc liều mạng! Tên này tuyệt đối là kẻ liều mạng!

Hán tử mặt sẹo Hồ Tam và những người khác coi như hoàn toàn cạn lời, nói chuyện với kiểu công tử đầu óc cứng nhắc thế này, đoán chừng dù họ có nói gì, thằng nhóc này cũng tuyệt đối không nghe.

Nói thật, kiểu công tử có bộ não như đá tảng thế này, họ cũng không phải lần đầu gặp, nhưng kiểu công tử ngoan cố, không nghe lời khuyên, cứ nhất quyết muốn tìm cái chết như vậy thì họ vẫn là lần đầu thấy.

"Được thôi, nếu cậu nhất quyết muốn tìm sào huyệt của Truy Phong Tặc, có lẽ trong thành phố này có một tổ chức sẽ biết." Hán tử mặt sẹo Hồ Tam cũng hết cách, đành phải nói như vậy.

"Tổ chức gì?" Hạ Bình hỏi.

Hán tử mặt sẹo Hồ Tam trầm giọng nói: "Vô Pháp Bang. Bang phái này tuy không phải bang phái lớn nhất Tây Hoang Thành, nhưng họ tập hợp toàn hạng người hạ cửu lưu, các loại ăn mày trên đường phố đều là người của họ, tai mắt thông thiên."

"Có thể nói họ là tổ chức có tin tức linh thông nhất thành phố này, có việc gì cần bang phái này giúp đỡ, chắc chắn có thể tìm ra chút manh mối."

"Nhưng họ thu phí rất đắt, loại ăn thịt người không nhả xương."

Trước kia cảnh sát liên bang tới Tây Hoang Thành, cũng muốn nhờ Vô Pháp Bang giúp tìm Truy Phong Tặc, nhưng đều bị mức phí cao ngất ngưởng dọa lui, cuối cùng đành phải tự lực cánh sinh.

"Thu phí đắt?"

Hạ Bình khinh bỉ nói: "Có lẽ ngươi còn chưa biết, ta cái gì cũng không nhiều, chỉ là nhiều tiền. Tìm một tin tức cần bao nhiêu tiền, ba trăm triệu, một tỷ, hay là mấy chục tỷ?"

Mẹ kiếp!

Mọi người đều bị dọa choáng váng, con số thằng nhóc này nói ra đã vượt quá trí tưởng tượng của họ, cảm giác về tiền bạc thật là khác biệt hoàn toàn, hai bên căn bản không phải người cùng một thế giới.

Đối với họ mà nói, vài chục vạn liên bang tệ đã coi là con số khổng lồ, nhưng thằng nhóc này thì hay rồi, mở miệng là hàng trăm triệu liên bang tệ, quả thực không coi tiền ra gì.

Nhưng nghĩ kỹ lại cũng rất bình thường, thằng nhóc này đến phi thuyền cá nhân như Quang Thần Hào còn dám lái, mấy trăm triệu liên bang tệ thì có là gì.

"Cái này, cái này cũng không cần nhiều đến thế."

Hán tử mặt sẹo Hồ Tam mặt mày bứt rứt, sắc mặt đen như than, gượng cười nói. Hóa ra số tiền mà mình cho là rất nhiều, trong mắt đối phương chỉ là con tép.

"Được rồi, bớt nói nhảm đi, lập tức dẫn đường phía trước, tìm được cái gọi là Vô Pháp Bang đó, ta sẽ trọng thưởng."

Bộp một tiếng, Hạ Bình vơ lấy từ trên người, một xấp tiền mặt dày cộp ném lên người hán tử mặt sẹo Hồ Tam.

Tiếng xào xạc vang lên, vô số tiền giấy rơi xuống đất, những người xung quanh đều nhìn đến ngây người, mười vạn liên bang tệ! Chỉ riêng xấp tiền này đã là mười vạn liên bang tệ!

Đúng là giàu sang phú quý!

Ra tay tùy ý thưởng một cái đã là mười vạn liên bang tệ, cứ như vung tiền qua cửa sổ, nếu thế này mà không gọi là giàu sang phú quý thì còn là gì nữa.

Những người xung quanh nhìn đến mức mắt xanh lè, sớm biết thằng nhóc này là đại gia tới mức độ này, đánh chết họ cũng phải lao lên, cướp lấy việc của hán tử mặt sẹo.

Hán tử mặt sẹo Hồ Tam phấn khích đến tột độ, ra tay nhanh như gió, thuần thục ôm mười vạn liên bang tệ vào lòng, mặt mày nịnh nọt nói: "Thiếu gia, mời bên này, mời bên này, Vô Pháp Bang ở ngay vị trí cách đây không xa."

Hắn lập tức hóa thân thành tên tay sai trung thành, không còn nửa điểm ý định ngăn cản. Dù sao cứ cầm tiền trong tay đã, sau này mặc kệ thằng nhóc liều mạng này chết thế nào.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:330
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »