“Cái gì?!” Nghe được lời của lão già mặc y phục đen, những người khác đều chấn kinh, khó có thể tin nhìn lão.
“Ông điên rồi sao?”
Bên cạnh lập tức có người âm thầm truyền âm: “Hỗn Nguyên Tẩy Tủy Đan này chính là dùng chín chín tám mươi mốt loại đan dược trân quý luyện chế thành, trong đó chủ dược càng là trái tim của một đầu yêu thú cấp Vương Giả.”
“Sau khi phục dụng, mặc dù không thể tăng cường bao nhiêu công lực, nhưng lại có thể khiến người ta thoát thai hoán cốt, cải thiện tư chất, đột phá bình cảnh, loại đan dược này không biết quý giá đến mức nào, giá trị không chỉ là triệu điểm tích lũy.”
“Ông bây giờ vậy mà lại lấy ra?!”
Những lão giả khác cũng không khỏi gật đầu, đan dược như thế mặc dù đối với Vương Giả như bọn họ không có ích lợi quá lớn, nhưng bọn họ lại có rất nhiều hậu bối tử tôn, những người này cũng cần loại Hỗn Nguyên Tẩy Tủy Đan này.
Nhưng đan dược như thế luyện chế cực kỳ khó khăn, mỗi một viên đều giá trị liên thành, không biết bao nhiêu người khao khát có được.
Trước kia bọn họ cũng từng hướng lão già mặc y phục đen đòi hỏi, nhưng đều bị từ chối, hiện tại lại lấy ra tặng cho tiểu bối trước mắt này, còn là làm vật bồi thường, quá xa xỉ.
“Không sao, tiểu tử này thiên tư bất phàm, cũng có tư cách phục dụng viên đan dược này.” Lão già mặc y phục đen mỉm cười, cũng không để ý, nhưng những người xung quanh đều biết ông ta đã nảy sinh lòng yêu tài.
Nếu ông ta không cảm thấy Hạ Bình là một nhân tài có thể đào tạo, thì tuyệt đối sẽ không lấy ra loại đan dược như thế.
Hạ Bình đảo mắt, mặc dù cậu không nghe được lời nói của những lão giả xung quanh, nhưng nhìn ánh mắt của những người xung quanh cũng có thể thấy được, bình đan dược này quý giá biết bao nhiêu.
Cậu vươn tay một cái, lập tức chộp lấy bình đan dược vào trong tay, không chút khách khí nói: “Trưởng lão, vậy thì cảm ơn ông nhé, loại bồi thường này, ta đành miễn cưỡng nhận lấy vậy.”
“Thằng nhóc lanh chanh này.”
Lão già mặc y phục đen ngẩn ra, không ngờ Hạ Bình ra tay nhanh như vậy, giống như làm tặc vậy, nhưng ngay sau đó mỉm cười, cũng không coi đây là chuyện gì to tát, chỉ cho rằng Hạ Bình quả thật lanh lợi.
“Thôi bỏ đi, hôm nay đến đây thôi, chúng ta đi thôi.”
Ông ta vung tay lên, muốn dẫn theo một nhóm người rời đi, đã chứng minh Hạ Bình không liên quan đến chuyện này, vậy bọn họ cũng không cần tiếp tục ở lại đây.
“Đúng rồi.”
Chưa đợi lão già mặc y phục đen rời đi, Hạ Bình kêu lên: “Căn biệt thự này cũng bị nổ ra một cái lỗ lớn, không phải là ta làm, thuộc về thiên tai, là tai nạn ngoài ý muốn, loại chuyện này trường học có bồi thường không vậy?”
Cậu còn muốn để lão già mặc y phục đen bồi thường tiền sửa chữa biệt thự.
“Đi tìm phòng giáo vụ mà hỏi.”
Sắc mặt lão già mặc y phục đen tối sầm lại, suýt chút nữa bị lời này của Hạ Bình làm cho tức đến lảo đảo, ông ta vung tay, khóe miệng co giật, bước chân căn bản không dừng lại, hướng về phía xa đi tới, sợ rằng còn bị Hạ Bình níu lại, tiếp tục đòi bồi thường.
Dáng lưng này, có chút mùi vị hoảng hốt không chọn đường chạy.
Những người khác cũng tăng nhanh bước chân, nhanh chóng rời khỏi nơi này, bọn họ coi như đã sợ cái thằng nhóc vô liêm sỉ này rồi, dám mặt đối mặt tống tiền cường giả Vương Giả Cảnh, tên này còn là đệ nhất nhân trong vô số sinh viên của Đại học Viêm Hoàng.
---❊ ❖ ❊---
Vài phút sau, những vị Hộ Pháp trưởng lão này nhanh chóng rời đi, căn biệt thự to lớn chỉ còn lại một mình Hạ Bình.
“Hỗn Nguyên Tẩy Tủy Đan sao? Lần này coi như đạt được thu hoạch lớn.” Hạ Bình mở bình sứ màu trắng này ra, lập tức nhìn thấy một viên đan dược màu vàng kim, tròn vo, lan tỏa hương khí dược liệu nồng đậm.
Cậu lập tức biết ngay, viên đan dược này tuyệt đối không đơn giản, giá trị ước chừng đều vượt qua những loại đan dược như Huyền Âm Đan các loại đã đạt được trước đó, tuyệt đối là loại giá trị liên thành.
Ngược lại không ngờ tới, cậu lại thật sự tống tiền được từ trên người những vị Hộ Pháp trưởng lão này, thật là vận may.
“Bất quá không ngờ lại có thể gạt được sự dò xét của cường giả Vương Giả Cảnh, đem lực lượng chân nguyên trên người ẩn nấp không còn dấu vết, thật sự là lợi hại, không hổ là huyết mạch Địa Ngục Kim Ô.”
Hạ Bình cũng chỉ là thử một chút mà thôi, nhưng hiệu quả vượt ngoài tưởng tượng của cậu, không ngờ cường giả Vương Giả Cảnh đích thân tra xét, đều không tra ra bất kỳ sơ hở nào trên người cậu.
Như vậy, cậu đã có được một năng lực vô cùng hữu dụng.
“Đúng rồi, hệ thống, trong khoảng thời gian này điểm cừu hận của ta có tăng lên không?” Hạ Bình lập tức hỏi thăm, cậu nhớ kỹ mình lúc ở Vân Vụ Sơn Mạch đắc tội không ít người, nên nhận được không ít điểm cừu hận mới đúng.
Hệ thống đáp: “Hiện tại ký chủ tổng cộng sở hữu sáu triệu chín trăm năm mươi nghìn điểm cừu hận.”
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
Hạ Bình giật mình kinh hãi, nhớ lại trước đó cậu vì dung hợp huyết mạch Địa Ngục Kim Ô, tiêu tốn năm triệu điểm cừu hận, sớm đã tiêu sạch sành sanh điểm cừu hận trên người mình.
Nhưng hiện tại ngủ dậy một giấc, lại xuất hiện thêm hơn sáu triệu điểm cừu hận, quá mức khoa trương.
Cậu tỉ mỉ hỏi thăm, phát hiện mình chọc phải một tôn cường giả cấp Vương Giả, khiến đối phương sinh ra sát ý mãnh liệt, điều này đã thu hoạch được lượng lớn điểm cừu hận.
Ngoài ra, cũng có vô số người sinh ra hận ý, sát ý các loại đối với cậu, cho nên hiện tại cậu tổng cộng sở hữu sáu triệu chín trăm năm mươi nghìn điểm cừu hận, đây là một khoản tiền khổng lồ.
Thậm chí còn nhiều hơn trước khi dung hợp huyết mạch Địa Ngục Kim Ô.
“Nhưng Nhiếp gia sinh ra sát ý đối với ta, cái này không ổn rồi.” Ánh mắt Hạ Bình lóe lên, Nhiếp gia chính là đại diện cho gia tộc Vương Giả của Vân Tiêu Giới, thế lực không biết lớn hơn Hứa gia ở Hoa Kinh Thành bao nhiêu lần.
Nếu so sánh hai bên, một cái là thần long, cái khác chính là con kiến, căn bản không thể so sánh được, lực đe dọa cũng hoàn toàn khác biệt, khiến cậu cũng cảm nhận được áp lực vô cùng mạnh mẽ.
“Dường như có lệnh treo thưởng của Nhiếp gia.”
Hạ Bình cũng phát hiện chuyện liên quan đến lệnh treo thưởng của Nhiếp gia trên mạng, lệnh treo thưởng này bị người ta dán lên trên mạng, dường như Nhiếp gia cũng căn bản không che giấu, quang minh chính đại.
Ước chừng bọn họ cũng hy vọng tin tức này nhanh chóng truyền bá ra ngoài, muốn mau chóng tìm được Võ Vô Địch, đem hắn chém giết, báo thù rửa hận.
“Chậc chậc, lợi hại.”
Hạ Bình nhìn lệnh treo thưởng bên trên, cũng chậc chậc tán thưởng: “Năm trăm tỷ liên bang tệ, một kiện bảo khí, một viên Bách Niên Quy Thọ Đan, thủ bút lớn, Nhiếp gia thật là thủ bút lớn mà.”
“Ngay cả ta cũng không nhịn được mà động tâm, đều muốn đem đầu của chính mình nộp lên trên luôn rồi.”
Ngay cả cậu còn động tâm như vậy, huống chi là những võ giả khác, ước chừng vào lúc này đây, toàn bộ Vân Tiêu Giới đều sôi trào lên, không biết bao nhiêu người muốn hái đầu cậu, đưa tới Nhiếp gia lãnh thưởng.
Vốn dĩ cậu cho rằng sự che giấu của mình phải là thiên y vô phùng, nhưng cũng khó đảm bảo, chỗ nào đó xuất hiện cao nhân nào, liền vạch trần bộ mặt thật của cậu ra.
Đến lúc đó chỉ sợ cậu phải đối mặt với lửa giận của Nhiếp gia, đối mặt với sự phẫn nộ của Lang Vương Nhiếp Vô Đạo.
“Phải biến mạnh.”
Hạ Bình nắm chặt nắm đấm, nội tâm dâng lên cảm giác cấp bách vô tận, ngay cả chút đắc ý khi tấn thăng đến Võ Sư Cảnh cũng biến mất.
So với Nhiếp gia, so với Lang Vương Nhiếp Vô Đạo, chút thành tựu hiện tại của cậu căn bản không đáng nhắc tới.
Nếu như một khi thân phận của mình tiết lộ, đến lúc đó sẽ phải đối mặt với sự truy sát phủ thiên cái địa.
Nhưng nếu tu vi võ đạo của cậu không ngừng tấn thăng, đạt tới Tông Sư Cảnh, thậm chí là Vương Giả Cảnh, thì dù có bại lộ thân phận của mình, đó cũng không tính là gì nữa.