Phành phành phành!!!
Kẻ xui xẻo đầu tiên chính là hàng ngàn chiến hạm của Hồng Cân Tặc cùng với một tòa vũ trụ yếu tắc, trong nháy mắt bọn chúng đã bị ánh sáng trắng đâm xuyên, oanh tạc đến mức lỗ chỗ khắp nơi.
Hồng Cân Tặc bên trong từng tên một phát ra tiếng kêu thảm thiết xé lòng, khi bị ánh sáng trắng chiếu rọi, toàn bộ cơ thể chúng đều bị bốc hơi, giống như được thăng hoa, bay lên thiên đường vậy.
Chỉ trong chốc lát, những tinh nhuệ Hồng Cân Tặc bình thường này đã chết sạch không còn một mống.
"Không không không!!!"
Ngô An cùng đám người hoảng sợ kêu lên, nhìn thấy tâm huyết bao năm của mình tan thành mây khói, bọn họ hận thấu xương đám thiên sứ đột nhiên xuất hiện này, trợn mắt muốn nứt, cố gắng phản kháng.
Nhưng đã quá muộn, vị thiên sứ khổng lồ kia cầm quyền trượng, khẽ điểm một cái, vô số đạo ánh sáng trắng giáng xuống, hóa thành một cơn mưa ánh sáng, bao phủ lấy tinh không.
"Á á á!!"
Đám người Ngô An phát ra từng tiếng kêu thảm thiết thê lương, trong khoảnh khắc, cơ thể bọn họ đã bị oanh thành một bãi thịt nát, nguyên thần tan biến, hiển nhiên là đã chết không thể chết thêm được nữa.
Đường đường là thủ lĩnh Hồng Cân Tặc cùng với vô số cao tầng, ngày thường làm điều ác không việc gì không làm, tiêu dao cả ngàn năm, né tránh sự truy lùng của bao nhiêu người, không ngờ cuối cùng vẫn chết tại nơi này, bị người ta đánh giết tại chỗ, dáng chết cực kỳ thê thảm.
Mà lúc này, Hạ Bình đứng tại chỗ, vận chuyển Bắc Minh Hộ Thể Công, trên người hiện ra vô số tầng hộ thể năng lượng, không ngừng lưu chuyển, bạch quang xung quanh cố gắng xâm thực nhưng đều bị chặn lại, không cách nào xâm nhập dù chỉ một chút.
Chàng giống như một sự tồn tại độc lập với thế giới màu trắng này, vô nhị vô song.
"Thiên sứ sao?"
Hạ Bình chắp tay đứng đó, tò mò nhìn hàng chục thiên sứ đột nhiên xuất hiện này, nói: "Viễn đạo mà tới, thật sự cảm ơn các ngươi đã giúp ta tiêu diệt đám hải tặc tinh tế này, vô cùng cảm kích."
Chàng xem như là lần thứ hai nhìn thấy thiên sứ, dù sao trong Sơn Hà Châu của chàng còn có một thiếu nữ tộc thiên sứ, nhưng nhìn thấy nhiều thiên sứ cùng lúc như vậy vẫn mang lại cho chàng cảm giác rất mới mẻ.
Hơn nữa trước kia chàng từng tu luyện tuyệt học Thiên Sứ Tán Ca, từng có chút quen thuộc với sức mạnh của thiên sứ, đáng tiếc tuyệt học này đã tàn khuyết, chỉ khiến chàng học được chút da lông.
"Cảm kích?"
Một tên thiên sứ cười lạnh nói: "Đừng vội cảm ơn, vì hôm nay ngươi cũng phải chết tại nơi này, giống như đám Hồng Cân Tặc kia thôi." Trên mặt hắn lộ ra vẻ dữ tợn, sát khí đằng đằng.
"Muốn giết ta? Ta tự nhận thấy mình và đám thiên sứ các ngươi không thù không oán, đây cũng là lần đầu gặp mặt, tại sao phải giết ta?" Hạ Bình nhướn mày, nhìn nhóm thiên sứ này.
"Không thù không oán thì không thể giết sao? Đúng là loài người ngu xuẩn, giết các ngươi còn cần lý do ư?!"
Một tên thiên sứ khác, đôi mắt tràn đầy vẻ khinh miệt, cười lạnh liên hồi: "Giống như loài người ti tiện dơ bẩn các ngươi, dù có chết bao nhiêu cũng không đáng tiếc, cũng giống như dẫm chết kiến hôi mà thôi."
Hắn nhìn ánh mắt của Hạ Bình hoàn toàn không có tình cảm, không chút dao động.
"Nghe giọng điệu các ngươi, tức là không còn gì để nói rồi?"
Hạ Bình thản nhiên nói.
"Nói cái rắm, loài người nhỏ bé như ngươi có tư cách gì để nói chuyện với chúng ta." Một tên thiên sứ chửi ầm lên, "Sống cùng một vũ trụ với loài người ti tiện như các ngươi, ta còn cảm thấy buồn nôn."
"Bớt nói nhảm đi, diệt tên nhân loại này thôi, ta cảm nhận được phía xa hình như có khí tức mạnh mẽ đang tới gần, có thể là viện quân của Càn Khôn Phái, tên này chắc đang kéo dài thời gian."
"Quả nhiên là loài người đê tiện, chết đến nơi rồi còn muốn kéo dài thời gian."
"Diệt sát linh hồn hắn trong nháy mắt, đừng làm tổn thương cơ thể hắn, ta muốn luyện chế cơ thể này thành một chiến đấu khôi lỗi mạnh mẽ, cả đời này phải chịu sự nô dịch của thiên sứ tộc chúng ta."
"Yên tâm đi, đội trưởng, loại chuyện này chúng ta quá thạo rồi, dưới Thiên Sứ Tịnh Hóa Đại Trận, mặc cho tên này có lợi hại thế nào đi nữa cũng khó thoát khỏi cái chết, cứ chờ xem kịch hay đi."
"Bị tịnh hóa hoàn toàn đi, loài người tội ác."
Đám thiên sứ cười lạnh liên hồi, ánh mắt lộ ra vẻ hung tàn, nhìn Hạ Bình như thể nhìn một người chết vậy.
Lời vừa dứt, bọn chúng căn bản chẳng buồn nói nhảm với Hạ Bình thêm câu nào, lập tức ra tay, thúc động Thiên Sứ Tịnh Hóa Đại Trận, gần như nâng uy lực của tòa đại trận này lên mức cực hạn.
Ầm!
Ngay lập tức, trong phạm vi đại trận, từng đạo ánh sáng trắng oanh sát tới, đan xen vào nhau, dường như muốn tịnh hóa mọi sự tồn tại bất khiết trong thế giới này.
"Ừm?!"
Hạ Bình nheo mắt lại, chàng có thể cảm nhận được sự đáng sợ của luồng năng lượng màu trắng này, cực độ bài ngoại, ăn mòn, hủy diệt, năng lượng ngưng tụ ở mức độ cao, chỉ cần ở trong đại trận này, cũng sẽ cảm thấy linh hồn mình sắp bị tịnh hóa, hóa thành hư vô hoàn toàn.
Pháp lực bao phủ xung quanh chàng đều hóa thành hư vô dưới ánh sáng trắng này, bị ăn mòn nhanh chóng, phát ra tiếng xèo xèo, giống như đang tắm trong axit vậy.
"Đây chính là năng lượng của thiên sứ tộc sao? Quả nhiên lợi hại." Đôi mắt Hạ Bình lóe lên tia tinh quang, chàng cũng xem như biết được tại sao thiên sứ tộc lại nổi danh như vậy, vang danh khắp Tây Vũ Trụ, được xưng là thần minh chủng tộc.
Chỉ riêng đặc tính sức mạnh như thế này thôi đã đủ để oanh sát mọi chủng tộc hạ đẳng, có thể gọi là sự tồn tại vô địch cùng cấp.
Chàng đứng tại chỗ, không hề động đậy, lặng lẽ cảm ngộ luồng năng lượng thuần trắng này.
"Chết tiệt, tên này rốt cuộc đã tu luyện hộ thể công pháp gì, vậy mà ngay cả ánh sáng tịnh hóa của Thiên Sứ Tịnh Hóa Đại Trận cũng không giết được hắn, còn bị chặn lại?" Đám thiên sứ quả thực không thể tin nổi, bọn chúng vốn tưởng rằng chỉ cần ánh sáng tịnh hóa thôi là đủ diệt sát loài người đáng chết này, không ngờ đối phương lại không hề hấn gì.
"Lập tức dùng Diệt Thế Chi Âm, diệt sát hắn hoàn toàn." Đội trưởng thiên sứ quyết đoán, quyết định thúc động sức mạnh tầng sâu nhất của tòa trận pháp này, khiến tên nhân loại này tan xác trong chớp mắt.
Đám thiên sứ lập tức gật đầu, vận chuyển Thiên Sứ Chi Lực, thúc động trận pháp.
Ầm!
Trong chớp mắt, tòa đại trận này vận chuyển, mơ hồ thấy vô tận năng lượng màu trắng hội tụ thành một chiếc tù và chiến tranh, trên đó khắc đầy những phù văn thiên sứ chằng chịt, mang sắc thái thánh khiết, ẩn chứa uy lực đáng sợ.
Ù ù!
Ngay tức khắc, đám thiên sứ thúc động tù và chiến tranh này, phát ra năng lượng âm thanh kinh khủng, lấy tù và chiến tranh làm trung tâm, từng vòng sóng âm hủy diệt lan tỏa ra ngoài, bao phủ bán kính vạn dặm.
Đi qua tới đâu, từng tảng thiên thạch đều bị phá hoại, trong nháy mắt bị hủy diệt, tro bụi bay tứ tung.
Dưới sự hủy diệt của sóng âm như vậy, có uy lực diệt thế.
"Uy lực phá hoại mạnh thật."
Hạ Bình kinh ngạc, chàng cảm nhận được uy lực phá hoại như thế này ngay cả Bắc Minh Hộ Thể Công cũng không chống đỡ nổi, 108 tầng hộ thể năng lượng trên người vỡ vụn từng tấc, thẩm thấu qua các lớp năng lượng, sắp sửa xâm nhập vào cơ thể chàng.
Loại trận pháp này cũng cực kỳ mạnh mẽ, ngưng tụ năng lượng của hàng chục thiên sứ, bộc phát trong chớp mắt, uy lực phá hoại như vậy căn bản ngay cả pháo laser cũng không thể sánh bằng.
"Tiểu Ngốc, ra tay đi."
Hạ Bình khẽ động ý niệm, nói với Gaia Tiểu Ngốc, để cô bé tự mình ra tay, phá hủy trận pháp.
"Vâng, ca ca."
Vút một tiếng, Tiểu Ngốc lập tức nhảy ra từ không gian Sơn Hà Châu, thân hình nhỏ bé ẩn chứa sức mạnh tựa như ngôi sao, thể phách của cô bé cường hoành vô song, ngay cả tinh hạch cũng hoàn toàn không thể so bì.
Từng vòng sóng âm oanh kích lên cơ thể cô bé, ngay cả gãi ngứa cũng không tính là gì.