Thần cấp đại ma đầu

Lượt đọc: 6557 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1556
Nhiệm vụ môn phái

❊ ❊ ❊

Ầm.

Theo sự rời đi của Hạ Bình, cái chết của Vô Tướng Quỷ Vương, Phá Sát Ma Vương, Độc Cung Ma Vương và Dương Giác Ma Vương cũng nhanh chóng lan truyền đi khắp nơi, khiến vô số nhân loại biết đến, gây ra một đợt chấn động to lớn.

Ngay cả ở tận cùng thế giới xa xôi, cũng có người nghe nói rằng thế giới này có một tòa Thánh thành của nhân tộc, cương vực ba mươi vạn cây số, có thể chống lại yêu ma và minh quỷ, chính là nhạc viên nhân gian, là thánh thổ duy nhất.

Sống ở nơi này, không cần lo lắng về minh quỷ, không cần lo lắng về yêu ma, không cần lo lắng về lương thực.

Khẩu hiệu như vậy, sự truyền bá như vậy, khiến Thanh Dương thành vang danh khắp nơi.

Rất nhiều nhân loại đều mộ danh mà đến, dắt díu cả gia đình, một số thành trì nhân loại vốn đã bị minh quỷ và yêu ma quấy nhiễu, thậm chí dời cả thành trì đến đây.

Chẳng bao lâu, dân số của Thanh Dương thành tăng lên theo cấp số nhân, trở nên vô cùng phồn hoa.

Trong đó cũng có vài lần, minh quỷ và yêu ma cấp Quỷ Vương từng muốn tấn công tòa thành nhân loại này, nhưng đều bị trấn sát, thi thể đều bị treo trên cổng thành, để răn đe kẻ khác.

Điều này lại càng làm cho Thanh Dương thành thêm nổi tiếng, thực sự trở thành Thánh thành của nhân tộc.

---❊ ❖ ❊---

Đùng!

Chúng Tinh Hào xuyên qua không gian, rời khỏi thế giới bí cảnh này.

Tuy nhiên, vị trí không gian của thế giới bí cảnh này đã sớm được Chúng Tinh Hào ghi lại, cho nên Hạ Bình cũng không lo lắng việc lần sau không tìm thấy thế giới bí cảnh này nữa.

"Miêu Tiên Nhân, đây là nơi nào?"

Hạ Bình nhìn xung quanh, đâu đâu cũng là những tinh cầu mờ mịt, tinh không bao la, nhưng lại không phân biệt được đây là đâu.

"Ừm, vẫn đang ở trong Nam Vũ Trụ, nhưng đã rời xa phạm vi thống trị của Vạn Độc Môn." Miêu Tiên Nhân kiểm tra bản đồ tinh không, tìm ra vị trí địa lý nơi mình đang đứng.

"Được rồi, bây giờ quay về Càn Khôn Phái thôi."

Hạ Bình gật đầu, cậu cũng chẳng bận tâm chuyện hàng hải, giao cho Miêu Tiên Nhân là đủ rồi.

Sau mười mấy ngày trôi qua, cậu cũng cuối cùng đã trở về Càn Khôn Tinh, phi thuyền cũng hạ cánh xuống Viêm Hoàng Phong.

"Ừm?!"

Lúc này trên Bắc Minh Phong, Bắc Minh Thánh Nhân đột nhiên mở mắt, cảm nhận được khí tức trên người Hạ Bình, lộ ra vẻ ngạc nhiên: "Mới chỉ vài tháng không gặp, vậy mà đã tấn thăng đến Kim Đan cảnh, hơn nữa đây không phải là cưỡng ép đột phá, tiêu hao tiềm lực, mà là tự nhiên mà đột phá, căn cơ vô cùng vững chắc, rốt cuộc là đã đạt được kỳ ngộ gì."

Ông cũng rất kinh ngạc, thông thường mà nói, người tu luyện Chân Hỏa cảnh muốn tấn thăng Kim Đan cảnh, tiêu tốn vài trăm năm, thậm chí cả ngàn năm cũng là chuyện rất bình thường, thiên tài cũng như vậy.

Nhưng hiện tại Hạ Bình đột phá lại đơn giản như uống nước vậy, ông cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Tuy nhiên cũng chỉ thế mà thôi, tuy tốc độ tu luyện nhanh một chút, nhưng trong vũ trụ bao la, chuyện gì xảy ra cũng không có gì lạ, thân là Thánh nhân, ông đã thấy quá nhiều chuyện rồi.

"Đã tấn thăng đến Kim Đan cảnh, vậy thì có thực lực để bước vào tầng quản lý môn phái rồi, có thể ủy thác nhiệm vụ." Bắc Minh Thánh Nhân suy nghĩ một chút, ông lập tức truyền âm thần thức, thông báo cho trưởng lão Càn Khôn Phái.

Làm xong những việc này, ông nhắm mắt lại, tiếp tục tham ngộ.

Đối với Thánh nhân mà nói, một lần tu luyện kéo dài vạn năm cũng là có khả năng, chuyện đột nhiên bị đánh thức này, cũng chỉ là chợp mắt một cái mà thôi.

---❊ ❖ ❊---

Vài ngày sau, Viêm Hoàng Phong, buổi sáng.

Hạ Bình tỉnh lại từ trong tu luyện, quay về Càn Khôn Phái, cậu cũng củng cố tu vi đang tăng vọt của mình, hấp thu thiên địa nguyên khí, pháp lực cũng mạnh thêm một chút, càng ngày càng gần đến đỉnh phong giai đoạn đầu của Kim Đan cảnh.

Nhưng muốn đột phá một cảnh giới nhỏ ở Kim Đan cảnh, khó hơn Chân Hỏa cảnh không biết bao nhiêu lần, chỉ riêng năng lượng mà Kim Đan cần thôn phệ thôi, cũng không phải người tu luyện Chân Hỏa cảnh có thể so sánh được.

Nếu không có ngoại lực hỗ trợ, e rằng cần cả ngàn năm tu luyện, mới có cơ hội đột phá từ giai đoạn đầu Kim Đan cảnh lên trung kỳ Kim Đan cảnh, đây cũng chỉ là có cơ hội mà thôi.

Nếu như cơ duyên chưa tới, e rằng sẽ bị mắc kẹt mãi ở giai đoạn đầu Kim Đan cảnh.

Tít tít.

Ngay lúc này, máy liên lạc trên người Hạ Bình vang lên, cậu mở ra nhìn, chính là trưởng lão Ngư Tu Quân gọi tới, đối phương là trưởng lão Càn Khôn Phái, địa vị cao quý.

Cậu lập tức bắt máy, hình chiếu ảo hiện ra, sau đó bóng dáng của Ngư Tu Quân xuất hiện trước mặt Hạ Bình.

"Hạ Bình, ngươi đã tấn thăng đến Kim Đan cảnh?"

Ngư Tu Quân nhìn Hạ Bình.

"Đúng vậy, nhưng Ngư trưởng lão làm sao biết được ạ?" Hạ Bình chớp chớp mắt, cậu nhớ mình quay về Càn Khôn Phái xong là lập tức quay về Viêm Hoàng Phong, lẽ ra không ai biết tiến độ tu vi của mình mới đúng.

"Là Bắc Minh Thánh Nhân nói cho ta biết."

Ngư Tu Quân có chút khó mà tin nổi: "Ban đầu ta còn tưởng ông ấy đang nói đùa, không ngờ đây là thật, ngươi mới gia nhập Càn Khôn Phái hơn hai năm thôi nhỉ, vậy mà đã từ Tử Phủ cảnh tấn thăng lên Kim Đan cảnh, tốc độ tiến bộ thật sự quá nhanh, lẽ nào thiên tài đều không nói lý lẽ như vậy sao?"

Thực lòng mà nói, ngay cả khi đã gặp vô số thiên tài, bản thân cũng là thiên tài, nhưng đối với tốc độ tu luyện như Hạ Bình, tình trạng đột phá đơn giản như uống nước thế này, ông cảm thấy ghen tị.

"Mặc dù con muốn khiêm tốn, nhưng có vẻ dù con có che giấu thế nào, dường như cũng không giấu được điểm này. Ngài nói đúng, con chính là thiên tài." Hạ Bình thản nhiên nói.

Khóe miệng Ngư Tu Quân giật giật, không hiểu sao, ông muốn đấm cho tên này một phát.

Nhưng ông vẫn kìm nén sự thôi thúc trong lòng, đi thẳng vào vấn đề, nói ra lý do tìm Hạ Bình, nói: "Lần này ta tìm con, là vì một chuyện."

"Chuyện gì ạ?"

Hạ Bình hỏi.

"Nhiệm vụ môn phái."

Ngư Tu Quân trầm giọng nói: "Vì con đều đã tấn thăng đến Kim Đan cảnh, thì có nghĩa là con cũng đã có năng lực tự bảo vệ mình trong vũ trụ, không cần lo lắng bị vài tai nạn đơn giản giết chết."

"Theo môn quy Càn Khôn Phái, đệ tử tấn thăng đến Kim Đan cảnh, đã coi như là có thể xuất sư, cho nên mỗi đệ tử Càn Khôn Phái tấn thăng lên Kim Đan cảnh đều cần phải phái ra ngoài, thực hiện nhiệm vụ môn phái."

Hạ Bình không nói gì, tiếp tục nghe lời Ngư Tu Quân.

"Và nhiệm vụ môn phái lần này của con chính là đi tới một tinh cầu thương mại ở biên giới Càn Khôn Phái chúng ta, Giới Thủ Tinh, trở thành Cầu trưởng của tinh cầu này, quản lý các công việc lớn nhỏ của tinh cầu này, nhiệm kỳ là mười năm."

Ngư Tu Quân nói ra nhiệm vụ môn phái lần này của Hạ Bình.

"Trở thành Cầu trưởng của một tinh cầu? Đây mà gọi là nhiệm vụ sao? Chẳng lẽ đây không phải là ban thưởng ạ?"

Hạ Bình tò mò hỏi.

"Sự việc tất nhiên sẽ không đơn giản như vậy."

Ngư Tu Quân mỉm cười: "Giới Thủ Tinh tinh cầu này không hề đơn giản, nó nằm ở biên giới tinh vực do Càn Khôn Phái thống trị, tiếp giáp với Tây Vũ Trụ, các loại thế lực đều sẽ xuất hiện ở tinh cầu này, đan xen chằng chịt, tình hình vô cùng hỗn loạn."

"Hơn nữa vì nằm ở biên giới, thế lực của Càn Khôn Phái phép vua thua lệ làng, nói thật thì nó chỉ trên danh nghĩa thuộc về Càn Khôn Phái, thực tế thì quyền lực của nó đã sớm bị các thế lực địa phương chia cắt sạch sẽ rồi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1311
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »