Nửa canh giờ sau.
Sau một hồi thẩm vấn, Hứa Lương Ấn đã khai ra toàn bộ những gì mình biết, trong đó bao gồm cả những âm mưu hắn nhắm vào Hạ Bình, dĩ nhiên hắn cũng tiết lộ nơi sản xuất loại gạo pha lê này.
Bép!
Hạ Bình nhẹ nhàng vỗ một chưởng, lập tức khiến Hứa Lương Ấn chết tươi. Đối với kẻ luôn âm thầm bày mưu tính kế hại mình thế này, tốt nhất là nên chết đi.
Hơn nữa, môn bí pháp Hồn Ấn này nhiều nhất chỉ có thể khống chế chín người, hắn không muốn lãng phí một hạn ngạch lên người Hứa Lương Ấn.
Sau khi chém giết đối phương, ấn ký này sẽ ngưng tụ lại, ấn ký màu vàng nhanh chóng trở về sâu trong linh hồn Hạ Bình. Thứ này sẽ không vì cái chết của đối phương mà biến mất.
Đến đây, chín vị quản sự cùng thành chủ của Thủy Tinh Thành đều bị diệt sát, lực lượng cao cấp chết sạch không còn một mống.
Đám binh lính Thủy Tinh Thành xung quanh sớm đã sợ hãi bỏ chạy. Ngay cả cường giả cấp Chân Hỏa Cảnh như thành chủ cũng bị giết, đám gà mờ như họ mà xông lên thì chẳng khác nào nộp mạng.
"Đi thôi."
Hạ Bình lập tức đưa Giang Nhã Như cùng những người khác trở lại tàu Chúng Tinh, sau đó thu gom bảo vật trên người chín vị quản sự và thành chủ, tiện tay cuỗm luôn tất cả bảo vật của Tường Vân Lâu.
Rất nhanh, hắn đã rời khỏi Thủy Tinh Thành, hướng tới nơi trồng gạo pha lê.
Theo thông tin của Hứa Lương Ấn, nơi gạo pha lê sinh trưởng dường như nằm ở một khu vực cực Bắc của hành tinh này. Đó là nơi dấu chân người hiếm thấy, cũng là căn cứ bí mật quan trọng nhất của bọn Hồng Cân Tặc.
Dù căn cứ đó có mức độ phòng ngự nhất định, nhưng so với Thủy Tinh Thành thì vẫn còn kém xa, thế nên hắn chẳng hề lo lắng về việc sẽ gặp nguy hiểm khi đến đó.
Từ xa, một vài tên Hồng Cân Tặc đang nấp trong bóng tối của Thủy Tinh Thành nhìn theo bóng lưng rời đi của Hạ Bình và những người khác, kẻ nào kẻ nấy đều nghiến răng ken két, trong lòng vô cùng căm hận.
"Xong đời rồi, thành chủ đại nhân và chín vị quản sự đều bị diệt sát, đây là chuyện chưa từng có tiền lệ."
"Lập tức thông báo cho tổng bộ, báo với thủ lĩnh, tên Võ Thái Đẩu này tuyệt đối không thể trốn thoát."
"Dám gây rối trên địa bàn của Hồng Cân Tặc chúng ta, nhất định phải bắt tên Võ Thái Đẩu này trả giá."
Đám Hồng Cân Tặc nghiến răng nghiến lợi, chúng lập tức truyền tin, thông báo tình hình nơi này cho tổng bộ. Dù sao đây cũng là một trong những căn cứ quan trọng nhất của Hồng Cân Tặc, bất kỳ động tĩnh nào chúng đều vô cùng quan tâm.
Nhưng dù có quan tâm cũng vô ích, trong thời gian ngắn viện quân của chúng không thể nào đến kịp.
---❊ ❖ ❊---
Lúc này, tại một căn cứ ở phía Bắc Thủy Tinh Tinh.
Nơi đây chiếm diện tích hơn vạn mẫu, được bao quanh bởi tường rào thép cao lớn, thậm chí còn bố trí trận pháp phòng ngự quy mô lớn cùng huyễn trận, nhằm tránh kẻ xấu thám thính tình hình.
Có thể nói các biện pháp phòng ngự của căn cứ này đã được vũ trang đến tận răng, vô số tinh nhuệ của Hồng Cân Tặc đều tập trung ở đây.
Mà chuyện xảy ra ở Thủy Tinh Thành tạm thời vẫn chưa truyền tới đây. Dù sao Thủy Tinh Thành cũng cách nơi này một khoảng, sự việc diễn ra quá nhanh, bọn chúng vẫn chưa kịp phản ứng.
Lúc này, một nhóm binh lính đang tán gẫu.
"Haizz, thật là chán chường, lại là một ngày chẳng có chuyện gì xảy ra."
"Ngươi nói vậy là sai rồi, chẳng lẽ ngươi còn muốn xảy ra chuyện gì thật sao?"
"Cũng không phải, ta gia nhập Hồng Cân Tặc là vì muốn sống cuộc đời ăn to nói lớn, uống rượu mạnh ăn thịt đầy miệng, ai ngờ lại bị ném đến cái nơi khỉ ho cò gáy này làm bảo vệ."
"Có gì không tốt chứ, đây là căn cứ quan trọng nhất của Hồng Cân Tặc, giữ được nơi này chính là công lao lớn nhất."
"Công lao cái rắm, đây là căn cứ tuyệt mật, hơn nữa Thủy Tinh Tinh lại là một trong những đại bản doanh của Hồng Cân Tặc, canh phòng nghiêm ngặt, trăm năm qua chưa có ai xâm nhập vào đây, không ai xâm nhập thì lấy đâu ra công lao mà nói."
"Nói cũng đúng, dù sao kẻ xông vào nơi này đều cửu tử nhất sinh, cũng chẳng có tên ngu ngốc nào dám mò tới."
"Tóm lại ta thấy cuộc sống an nhàn thế này cũng khá tốt, không cần liếm máu trên lưỡi đao, cũng chẳng phải lo bị kẻ địch ám toán, xem như là nơi dưỡng lão tốt."
"Đúng vậy, thật sự đi cướp bóc khắp vũ trụ, lỡ đụng phải cường giả đi ngang qua thì có khi bị dọn dẹp sạch sẽ rồi."
"Trước kia chẳng phải có một tên đội trưởng rất chảnh sao? Dựa vào tu vi Thần Thông Cảnh của mình, tưởng mình là nhất, ai ngờ vừa mới cướp một con tàu khách liền bị hộ vệ của đối phương thu dọn, một thương đâm chết."
"Nói như vậy thì ở lại căn cứ này vẫn tốt hơn, không cần lo lắng quá nhiều nguy hiểm."
Không ít binh lính đều gật gù, bởi vì đã cả trăm năm chưa có ai tấn công nơi này, an toàn vô cùng, cũng chẳng ai nghĩ nơi đây sẽ bị kẻ địch tấn công, bọn chúng ít nhiều cũng đã có chút nuôi thân trong nhung lụa.
"Cũng chưa chắc, biết đâu có ngày lại thực sự bị kẻ địch tấn công, chúng ta cứ cẩn thận chút vẫn hơn." Binh lính Vương Ngũ lại có ý kiến trái ngược, cảm thấy thế sự chẳng có gì là tuyệt đối.
"Mẹ kiếp, thực sự có kẻ xâm nhập rồi, mọi người mau nhìn kìa, có tàu vũ trụ đột nhiên xuất hiện trên không trung căn cứ." Đột nhiên, có binh lính ngẩng đầu nhìn lên, kinh ngạc thấy một con tàu vũ trụ từ trong lỗ sâu chui ra, dừng lại trên không trung căn cứ."
Cái gì?!
Đám Hồng Cân Tặc đều kinh ngạc tột độ, đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên.
"Địch tập, địch tập, lập tức thông báo cho căn cứ trưởng ở đây!"
Có binh lính gào thét điên cuồng, kéo còi báo động.
Choang! Choang! Choang!
Ngay lập tức, có người liền gõ chuông, tiếng còi báo động vang vọng khắp căn cứ, kinh động toàn bộ nhân viên, đây là sự kiện xâm nhập chưa từng có, mức độ nguy hiểm lập tức nâng lên cao nhất.
"Đừng lo, dù có kẻ địch xâm nhập thì đã sao, đây là căn cứ bí mật của Hồng Cân Tặc chúng ta, không chỉ xây dựng vô số trận pháp, còn có lượng lớn vũ khí laser, đủ loại hệ thống phòng ngự. Dù là tu luyện giả cấp Chân Hỏa Cảnh tới đây, cũng sẽ bị đánh thành tổ ong vò vẽ trong nháy mắt, kẻ xâm nhập này chết chắc rồi."
Một đội trưởng đứng ra, phát biểu bài diễn văn nhằm ổn định lòng quân.
"Đội trưởng, ta cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy. Đã dám đến căn cứ của chúng ta, chắc chắn kẻ địch đã chuẩn bị kỹ lưỡng, lần này e là chúng ta lành ít dữ nhiều rồi." Binh lính Vương Ngũ lại không lạc quan như vậy.
Ầm!
Tiếng vừa dứt, đám Hồng Cân Tặc liền thấy con tàu kia hạ xuống, tựa như thiên thạch, chỉ trong nháy mắt đã xuyên thủng trận pháp căn cứ, vô số pháo laser bắn vào con tàu đó đều hoàn toàn vô dụng.
Chỉ vài nhịp thở, con tàu đó đã lao thẳng, hoành hành ngang ngược, cậy mình có phòng ngự vô địch, vũ khí của căn cứ bị phá hủy sạch sành sanh.
Lúc này, lá chắn năng lượng của căn cứ lập tức sụp đổ, lộ ra bộ mặt vốn có, khắp nơi đều là tường đổ vách nát.
"Xong đời, lần này tiêu đời rồi, trận pháp căn cứ, cùng với hệ thống phòng ngự đều bị phá hủy hoàn toàn, chúng ta lấy gì để chống lại kẻ địch." Không ít binh lính Hồng Cân Tặc đều tuyệt vọng, bọn chúng muốn chuồn lẹ.
"Đừng sợ."
Đội trưởng lại đứng ra ổn định lòng quân, bàn tay vung lên: "Chúng ta vẫn còn căn cứ trưởng chưa ra tay, hắn là cường giả cấp Chân Hỏa Cảnh, thực lực chỉ đứng sau thành chủ Thủy Tinh Thành, còn có đông đảo phó căn cứ trưởng cấp Luyện Bảo Cảnh."
"Có bọn họ ra tay, con tàu này sẽ bị đánh nổ trong vòng một nốt nhạc, chúng ta cứ chờ xem kịch hay là được."