Thần cấp đại ma đầu

Lượt đọc: 5867 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1365
Uy hiếp!

❊ ❊ ❊

"Chết!"

Ngay trong khoảnh khắc này, thừa dịp Hạ Bình vừa đánh tan năm vị quản sự, còn chưa kịp hồi phục pháp lực trên người, để lộ ra sơ hở, Hứa Lương Ấn cùng một vị quản sự khác liên thủ giết tới.

Đặc biệt là Hứa Lương Ấn, tay cầm một phương đại ấn màu vàng kim là Hoang Sơn Ấn, đập thẳng xuống đầu hắn.

Phương đại ấn này tựa như một tòa núi lớn nặng hàng tỷ tấn, một tòa trận pháp hiện lên, nghiền ép xuống, ẩn chứa năng lượng kinh khủng, một khi chạm phải, không chết cũng bị thương.

"Tìm chết!"

Hạ Bình thậm chí không thèm nhìn, xoay người tung một cước.

Đùng!

Cú đá này nện thẳng lên đại ấn màu vàng kim, tinh thần lực đáng sợ bộc phát, giống như hai tinh cầu va chạm, tạo ra tiếng nổ cực lớn, không khí xung quanh dường như bị xé rách từng tấc một, tựa hồ hình thành cả vùng chân không.

"Toang rồi!"

Sắc mặt Hứa Lương Ấn đại biến, hắn có thể cảm nhận được cự lực kinh người truyền đến từ cú đá của Hạ Bình, bên trong còn ẩn chứa lực xoắn ốc, trong nháy mắt đã xuyên thủng phòng ngự của trận pháp, pháp lực thẩm thấu vào bên trong cơ thể hắn.

Giây tiếp theo, hổ khẩu hai tay hắn tê dại, cơ thể chấn động, cả người cứ thế bị đánh bay ngược ra ngoài, không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi ngay giữa không trung, thậm chí cả Hoang Sơn Ấn cũng bị đá văng đi.

Ầm một tiếng, tòa trận pháp Hoang Sơn Ấn kia lập tức bị đá văng tan tác, vỡ nát giữa không trung.

Mà Hứa Lương Ấn cũng bay ngang ra ngoài, tiếp đó cày xới trên mặt đất, trượt đi hơn hai mươi dặm, dọc đường đi không biết đập vỡ bao nhiêu công trình kiến trúc, chấn động khiến từng tòa nhà đổ sập.

"Chạy mau!"

Vị quản sự còn lại sợ đến mức muốn tè ra quần, vốn dĩ hắn còn tưởng mình có cơ hội, có thể thừa dịp chém giết Hạ Bình, không ngờ chỉ một cước thôi đã khiến Hứa Lương Ấn sống dở chết dở.

Bây giờ chỉ còn lại một mình hắn, chuyện này còn ra thể thống gì nữa.

Ngay lập tức, thân hình hắn lóe lên, thi triển tốc độ cực hạn, nhanh chóng bỏ chạy, tránh né đòn tấn công của Hạ Bình.

Thế nhưng vị quản sự này còn chưa di chuyển được bao nhiêu mét, Hạ Bình đã bước tới, băng qua hư không, bất ngờ xuất quyền, đấm thẳng về phía hắn, bộc phát ra Đảm Sơn Chi Lực.

Bình!

Vị quản sự kia thậm chí còn không kịp hét lên một tiếng, đầu đã bị oanh nát như dưa hấu, máu me văng tung tóe, nửa đoạn thân thể cứ thế rơi xuống đất, hất tung một đám bụi mù.

"Mẹ ơi, mạnh quá, thằng nhóc này là quái vật à?"

"Chín vị quản sự Luyện Bảo Cảnh liên thủ, còn mở cả Tứ Tượng Địa Sát Trận, vậy mà bị thằng nhóc này đánh cho không có sức phản kháng, ta cứ ngỡ mình đang nằm mơ, thật quá khó tin."

"Đám ngu xuẩn, không thấy thằng nhóc này ngưng luyện Tinh Thần Thể sao? Đây là một trong những thể chất mạnh nhất vũ trụ, một khi ngưng luyện thành công, liền có hy vọng thành Thánh, đây là sự tồn tại vô địch cùng giai đấy."

"Đúng vậy, muốn trở thành Thánh nhân, thì phải vô địch cùng giai, đi một đường quét ngang thiên hạ, nếu không có bản lĩnh như vậy, làm sao có thể trở thành Thánh nhân?!"

"Quái vật như vậy sao lại xuất hiện ở Thủy Tinh Tinh, nơi này chẳng phải là vùng đất không pháp luật, thiên đường của tội phạm sao? Yêu nghiệt cỡ này dù có trở thành đệ tử chân truyền của môn phái cấp Thánh cũng chẳng có gì lạ."

"Ai mà biết được, có lẽ là vô tình đi ngang qua thôi."

"Xem ra đám quản sự Thủy Tinh Thành này lành ít dữ nhiều rồi."

Vô số người ở đằng xa đều bị cảnh tượng này dọa cho hồn phi phách tán, sau vài lần giao đấu, chín vị quản sự trong nháy mắt đã có tám kẻ bị đánh tàn phế, một kẻ bị đánh chết tươi, đây là chiến tích cỡ nào chứ.

Họ có thể cảm nhận được khí tức cuồng bạo của Hạ Bình giữa không trung, dường như chỉ cần một tia thôi cũng đủ đè chết họ, giống như một con hung thú cái thế bước ra từ hỗn độn.

Vút!

Hạ Bình thi triển Côn Bằng Bộ, giết về phía những quản sự kia, tuyệt đối không cho họ thời gian thở dốc.

Tức thì, Nghiêm Dũng và những kẻ khác sợ đến vỡ mật: "Khoan đã, Võ Thái Đẩu, chẳng lẽ ngươi không cần mạng sống của đồng bọn mình nữa sao?"

"Hửm?!"

Hạ Bình lập tức dừng tay, thần thức bao phủ toàn bộ thành trì, lập tức cảm nhận được, nơi phế tích Tường Vân Lâu lúc trước, không biết từ lúc nào đã xuất hiện hàng vạn binh lính.

Những binh lính này lập tức bao vây phế tích, vây chặt lấy Giang Nhã Như và những người khác, kẻ nào cũng lộ ra ánh mắt hung thần ác sát, dường như chỉ cần một tiếng ra lệnh, là có thể chém chết bọn họ.

"Muốn lấy mạng bọn họ để uy hiếp ta?"

Hạ Bình nheo mắt, chằm chằm nhìn Nghiêm Dũng và những kẻ khác, ánh mắt lộ ra vẻ nguy hiểm.

"Không phải uy hiếp, chỉ là giao dịch thôi."

Thấy biểu cảm này của Hạ Bình, Nghiêm Dũng lập tức lấy lại bình tĩnh, nói: "Dùng mạng của bọn họ để đổi lấy mạng của chúng ta, chẳng lẽ ngươi không thấy đây là một việc rất công bằng sao?"

Hắn cảm thấy mình đã nắm thóp được mấy người phụ nữ kia, thì có tư cách đàm phán với thằng nhóc này.

"Công bằng? Ta không cho rằng mạng sống của mấy kẻ sắp chết lại có giá trị gì đáng để trao đổi cả?"

Hạ Bình nhàn nhạt nói: "Nếu các ngươi chịu tự sát, có lẽ ta còn có thể giữ lại cho các ngươi một cái xác toàn thây."

Đối với loại Hồng Cân Tặc cùng hung cực ác này, đã đắc tội chết rồi thì phải nhổ cỏ tận gốc, nếu không mai sau chắc chắn sẽ để lại hậu họa, đến lúc đó có hối hận cũng không kịp.

"Kẻ sắp chết? Thằng nhóc cuồng vọng, ngươi nghĩ mình là ai chứ?"

"Còn muốn chúng ta tự sát? Đúng là nói đùa, nó căn bản không có ý định đàm phán."

"Nếu nó muốn đồng bọn của nó chết, thì để đồng bọn của nó cùng nó lên đường luôn."

"Nơi này là Thủy Tinh Thành, chúng ta còn hậu chiêu, đừng tưởng thật sự ăn chắc được chúng ta."

"Giết đám đàn bà kia, ngũ mã phanh thây, hãm hiếp rồi giết!"

Đám quản sự gầm rú, sắc mặt dữ tợn, bọn họ đã bị lời của Hạ Bình chọc giận hoàn toàn, dù có phải trả giá nhất định, cũng phải tiêu diệt toàn bộ đồng bọn của thằng nhóc này, không chừa lại một ai.

Nghe thấy những lời này, đám binh lính Thủy Tinh Thành lập tức hành động, lao về phía Giang Nhã Như và những người khác.

"Ngươi đừng hòng chạy thoát."

Tám vị quản sự còn lại lập tức giãy giụa bay lên khỏi mặt đất, bao vây Hạ Bình, muốn ngăn cản Hạ Bình cứu viện.

"Tiểu Kim, bắn giết bọn chúng."

Hạ Bình thậm chí không nhìn, lập tức truyền mệnh lệnh bằng thần thức.

Trước đó hắn đã cân nhắc đến tình huống này, cho nên đã để Tiểu Kim (Hoàng Kim Sử Lai Mỗ) ẩn nấp bên cạnh Giang Nhã Như và những người khác, chính là để đề phòng có kẻ muốn bắt họ để uy hiếp mình.

Vút vút vút!!!

Trong chớp mắt, từng lưỡi kiếm từ mặt đất chui lên, hàng ngàn hàng vạn lưỡi dao đâm ra, phương viên mười dặm dường như đã hóa thành đao sơn địa ngục, tản ra hàn mang vô tận.

"A a a!!!"

Tức thì, từng binh lính Thủy Tinh Thành đều phát ra những tiếng kêu thảm thiết, bọn họ còn chưa kịp chạm vào Giang Nhã Như và những người khác, cơ thể đã bị một lưỡi dao đâm xuyên, phân thành hai nửa, máu chảy đầm đìa.

Có người muốn chống đỡ, nhưng căn bản vô ích, loại kiếm lưỡi này chuyên phá hộ thân cương khí, trong nháy mắt đã đâm xuyên cơ thể bọn chúng, hơn nữa tốc độ cực nhanh, giống như rắn độc, thần không biết quỷ không hay.

Chỉ trong vài nhịp thở, đám binh lính Thủy Tinh Thành kia lập tức hóa thành một đống thịt vụn, hàng vạn binh lính bị tiêu diệt, không một ai sống sót, máu chảy thành sông, gần như biến mảnh đất này thành biển máu.

"Thứ gì vậy?!"

"Pháp bảo, tuyệt đối là pháp bảo trên người thằng nhóc đó?"

"Vậy mà có thể hóa thành hàng vạn lưỡi kiếm, sao lại kinh khủng đến thế này?!"

Đám người Hứa Lương Ấn trố cả mắt ra, bọn họ không ngờ lại xảy ra biến cố như vậy, hàng vạn tinh nhuệ binh lính Thủy Tinh Thành lại bị tiêu diệt trong chớp mắt.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1311
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »