Tầm Bảo Thần Đồng

Lượt đọc: 4468 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1317
Thăm hỏi

❊ ❊ ❊

"Chào cô An."

"Cô An."

"Cô An, cô còn nhớ em không ạ?"

Mấy người bạn học cũ lần lượt bước tới chào hỏi, cô An vốn đang nằm trên giường bệnh lúc này ánh mắt bỗng sáng lên vài phần, cố gắng gượng dậy.

"Mẹ, để con giúp mẹ nâng giường lên."

Con trai cô An nhanh chóng quay cần nâng giường cao lên, sau đó lót một chiếc gối phía sau lưng bà.

"Nhớ, nhớ chứ, sao cô có thể quên được. Trước đây hễ có thời gian rảnh là cô lại lấy ảnh tốt nghiệp của các em ra xem, phía sau lưng đều có ghi tên các em mà."

Cô An thực sự nhớ tên mọi người, lần lượt gọi từng người một, đợi đến khi gọi tới Lý Mặc thì lại cười chỉ tay về phía cậu nói: "Thằng nhóc này thì cô không nói nữa, mỗi ngày mở mắt ra là có thể nghe thấy rất nhiều tin tức liên quan đến nó. Thời gian trước còn chạy tới Colombia đào bảo, không ngờ đã về nước rồi."

"Cô An, em có chút áy náy ạ, ngày nào cũng làm phiền đến tai cô, không biết có bị chai sạn không?" "Chai thì chưa thấy, nhưng da trong tai chắc chắn đã dày lên rồi."

Trong phòng bệnh lập tức vang lên một tràng cười.

Cô An cười cười, ánh mắt lại tìm kiếm ai đó trong đám đông.

"Cô An, cô đang tìm ai vậy ạ?" Sở Lê tò mò hỏi.

"Ôi chao, cô xem thử cô gái mà năm xưa Lý Mặc thầm mến có đến không?"

Lý Mặc lập tức cảm thấy khá câm nín, cô An này chọn thời điểm cũng thật biết cách. Các bạn học khác nhìn nhau, hóa ra trước đó lớp trưởng Sở không phải nói bậy, thì ra hồi cấp ba Lý Mặc cũng có đối tượng thầm mến. Không biết là cô gái nào, khiến ai nấy đều ngứa ngáy khó chịu.

"Cô An, đó đều là chuyện xấu hổ thời niên thiếu rồi, cô nể tình tha cho em một mã đi ạ?"

"Ha ha, chính vì xảy ra vào thời niên thiếu, nó mới càng đáng để hoài niệm, mới càng khiến người ta hiểu rằng phải biết trân trọng hiện tại."

"Em nhất định sẽ luôn ghi nhớ lời dạy của cô An."

Lúc này một y tá đi vào phòng bệnh, thấy bên trong có quá nhiều người liền tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn nói: "Tránh ra một chút, giường số 26, các người thiếu phí rồi, tìm thời gian mà đóng bổ sung đi."

Con trai cô An vội vã đưa tay định nhận lấy hóa đơn, có chút hoảng sợ nói: "Yên tâm, chúng tôi hai ngày nữa chắc chắn sẽ đóng đầy đủ."

"Sao lại là hai ngày nữa, anh đã nói hai lần rồi, tôi vừa nãy còn bị chủ nhiệm mắng một trận đây. Dù sao thì tôi cũng nói thẳng tại đây, nếu còn không mau đi đóng phí, thì từ ngày mai sẽ ngừng mọi hành vi điều trị."

Lời nói và cử chỉ của y tá khiến Lý Mặc rất khó chịu, cậu đi trước một bước giật lấy hóa đơn từ tay y tá trước khi con trai cô An kịp cầm lấy, liếc nhìn rồi cười nói: "Lớp trưởng Sở, các cậu cứ trò chuyện thêm với cô An đi, tớ đi xử lý chuyện viện phí."

"Mẹ, mẹ cứ ngồi xuống trước đi, con đi một chút rồi về."

Con trai cô An đuổi theo ra ngoài phòng bệnh.

Lúc này cô y tá mới chợt nhớ ra người đàn ông vừa rồi là thần thánh phương nào, nghĩ đến thân phận địa vị cao không thể với tới của anh ta, lập tức cảm thấy cả người lạnh toát. Đó là Lý Mặc đấy, nếu chọc giận anh ta, anh ta mà kiện cáo trước mặt lãnh đạo, có khi cô còn chưa hết ca làm hôm nay đã bị gọi đi trao đổi công việc mới rồi.

"Anh Lý, hóa đơn này để em trả, trên người em vẫn còn chút tiền."

"Anh đã gọi tôi một tiếng anh rồi, có chuyện gì cứ nói thẳng là được."

Con trai cô An nhìn bóng lưng Lý Mặc, vừa đi vừa nói: "Sau khi mẹ tôi phát hiện bệnh nặng, tôi đã ly hôn. Người phụ nữ đó cầm một nửa tiền tiết kiệm của gia đình bỏ đi, căn nhà vì là nhà tập thể của trường nên không thể bán dưới danh nghĩa cá nhân, nên tiền trong nhà đều... Bố tôi đã đi gom tiền rồi, rất nhanh có thể trả lại cho anh."

Lý Mặc cũng không biết nên an ủi anh ta thế nào, vỗ vỗ vai anh ta nói: "Chuyện đã xảy ra rồi, cậu vẫn phải vực dậy tinh thần. Chuyện tiền bạc không cần lo lắng, cậu cứ chăm sóc tốt cho cô An là được."

Lý Mặc cầm thông báo nợ phí đến quầy tài chính, trả một lúc một triệu, khiến người thu tiền sững sờ một chút.

"Không nhận tiền à?"

Lý Mặc nhíu mày hỏi.

"Xin chờ một chút, tôi nhập sổ ngay đây."

Xử lý xong chuyện đóng tiền, Lý Mặc lại chuyển một khoản tiền cho con trai cô An.

"Anh Lý, cái này..."

"Lúc này không cần phải khách sáo đẩy qua đẩy lại với tôi." Lý Mặc ngăn anh ta tiếp tục nói, sau đó đến quầy tiếp tân y tế khiếu nại một lần, cuối cùng để lại một câu: "Tôi sẽ bảo lưu quyền truy cứu trách nhiệm đối với nhân viên y tế các người, hy vọng các người nghiêm túc chấn chỉnh thái độ đối xử với bệnh nhân của nhân viên."

Đợi Lý Mặc đi xa, một nhân viên ở quầy y tế mới nghi hoặc nói: "Vừa rồi có phải Lý Mặc lừng danh không?"

"Chắc chắn là cậu ta rồi."

Sau đó sắc mặt hai người đột nhiên thay đổi, vị đại thần kia lại đến khiếu nại. Chuyện này nhất định phải báo cáo ngay cho lãnh đạo, nếu không đối phương chỉ cần một câu nói, toàn bộ bệnh viện sẽ rơi vào vòng xoáy dư luận, đến lúc đó không biết có bao nhiêu người giống như phản ứng dây chuyền mà bị tổ điều tra cấp trên bắt ra xử lý làm điển hình.

"Mau đi báo cho chủ nhiệm."

Chủ nhiệm phụ trách phí nằm viện nghe tin liền biến sắc, vội vàng chạy như bay về phía văn phòng viện trưởng. Trời ạ, đáng sợ quá. Sao Lý Mặc lại đột nhiên xuất hiện ở bệnh viện, lại còn đích thân đi khiếu nại. Không xong rồi, nhất định phải xử lý nghiêm khắc cô y tá đó.

Vì tinh thần cô An không tốt, cần nghỉ ngơi nhiều hơn, mọi người ở trong phòng bệnh khoảng nửa giờ đồng hồ thì cáo từ rời đi.

Cô An rất không nỡ, bà có nhiều lời muốn nói với Lý Mặc hơn, nhưng nhiều bạn học ở đây như vậy, cũng không tiện giữ riêng cậu lại.

"Cô An, mấy ngày nay em đều ở Ma Đô, vài ngày nữa em lại tới thăm cô."

Lý Mặc đọc được ánh mắt mong chờ của đối phương, xem ra có chuyện cần riêng tư để nói chuyện sau.

Buổi trưa, tất nhiên là Lý Mặc mời khách, mọi người khó khăn lắm mới có cơ hội "chặt chém" cậu một bữa, nên ai nấy đều dốc hết sức mình mà oanh tạc.

"Lý Mặc, không biết lần sau gặp mặt là vào lúc nào? Tớ lấy trà thay rượu kính cậu một ly." Khâu Bỉ Đặc nâng tách trà nói, "Chúng ta từ khắp nơi hội tụ về đây, gặp nhau một lần không dễ dàng gì, chúc cho tình bạn của chúng ta mãi mãi bền lâu."

Lý Mặc cũng nâng tách trà, chạm nhẹ với cậu ta: "Vì tháng năm đã mất của chúng ta, vì tình bạn của chúng ta, cạn ly."

Ban đầu, Lý Mặc toàn uống nước, nhưng một đám bạn cũ nói cười rôm rả, càng uống càng hăng, cuối cùng nước trà đổi thành rượu, chén qua ly lại, uống không ngừng nghỉ.

Còn về việc cậu làm thế nào về nhà, Lý Mặc hoàn toàn không biết gì, nếu không nhờ Sở Lê liên lạc với Liễu Doanh Doanh, thì chỉ còn cách mở cho cậu một phòng trong khách sạn ngủ nướng thôi.

"Sở Lê, để tớ pha chút nước mật ong cho cậu uống, có thể bảo vệ dạ dày không bị tổn hại." Liễu Doanh Doanh bảo cô cứ tùy ý ngồi, sau đó đi vào bếp pha một cốc nước mật ong ấm.

"Không phải các cậu đi thăm cô An bị bệnh sao? Lý Mặc uống ở đâu mà say khướt thế kia, không biết trời đất gì nữa." Liễu Doanh Doanh còn bóc một quả quýt, đưa cho cô rồi nói tiếp, "Tiểu Mặc tửu lượng ba ly là gục, quá ba ly là lập tức nằm bò dưới bàn ngay."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1312
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »