Sử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia

Lượt đọc: 930 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
465. Ảnh hưởng của Huyền Môn Thiên Tông

❊ ❊ ❊

Nghe Nhạn Nam Lai nói chuyện, Yến Minh Nguyệt lập tức im lặng không nói, Huyền Lâm Đạo Tôn lại tỏ ra xa cách hơn nhiều.

Nhạn Nam Lai là phái bảo thủ, còn ông ta là phái cấp tiến, hai bên đạo bất đồng, nhưng Huyền Lâm Đạo Tôn vẫn giữ thái độ tôn trọng cơ bản nhất với Nhạn Nam Lai, cũng không nói thêm nữa, yên lặng nghe Nhạn Nam Lai nói chuyện.

"Lần này, Thục Sơn thu hoạch có lẽ còn lớn hơn cả chúng ta." Nhạn Nam Lai lặng lẽ nói: "Thông qua cuộc so tài với vị Huyền Môn Chi Chủ kia, Tân Long Sinh đã nhìn thấy một con đường hoàn toàn mới, một con đường mà Tiên Thiên Kiếm Khí vốn đã đi đến tận cùng, lại sinh ra những biến hóa mới."

"Tiên Thiên Kiếm Khí quả thực là kiếm đạo đệ nhất của Thiên Nguyên Đại Thế Giới chúng ta, đã đem huyền diệu của kiếm đạo trình bày đến mức cực hạn, nhưng cũng đã mất đi phương hướng để tiếp tục tiến lên, thế nhưng hôm nay, Tân Long Sinh đã nhìn thấy khả năng tiến xa hơn của Tiên Thiên Kiếm Khí."

Nghe đến đây, đừng nói là Yến Minh Nguyệt, ngay cả Nguyên Thần tam trọng cảnh Thái Hư Quan Thái Thượng Trưởng Lão - Huyền Lâm Đạo Tôn cũng trở nên nghiêm trọng.

Thái Hư Quan và Thục Sơn Kiếm Tông giao thiệp đã hơn vạn năm, ở Thần Châu Hạo Thổ, ngoài trừ chính bản thân Thục Sơn, Thái Hư Quan tuyệt đối là người hiểu rõ Tiên Thiên Kiếm Khí nhất, bất kể là Huyền Lâm Đạo Tôn hay Yến Minh Nguyệt đều biết sự cường đại của Tiên Thiên Kiếm Khí.

Vừa rồi trong Vân Lâm Giới, Tân Long Sinh chỉ là đang thử nghiệm mà thôi.

Lúc này biết được Tiên Thiên Kiếm Khí vẫn còn khả năng tiến thêm một tầng lầu, bọn họ làm sao có thể không biết điều này có ý nghĩa gì?

Huyền Lâm Đạo Tôn từ từ nói: "Huyền Môn Chi Chủ... tu vi kiếm đạo lại thực sự cường đại đến mức này sao?"

Nhạn Nam Lai bình tĩnh đáp: "Chỉ luận cao thấp về tu vi kiếm đạo, ta không cho rằng hắn có thể thắng được Tân Long Sinh, nhưng kiếm đạo của hắn đã vượt ra ngoài phạm vi vốn có của Thiên Nguyên Đại Thế Giới, điều này là có thể khẳng định."

Huyền Lâm Đạo Tôn chậm rãi nhắm mắt lại: "Chỉ bằng một lần giao thủ, Tân Long Sinh không thể nào đột phá giới hạn hiện tại của Tiên Thiên Kiếm Khí, hắn sẽ tìm cách mưu đoạt kiếm đạo của Huyền Môn Chi Chủ."

"Giữa Thục Sơn và Huyền Môn Thiên Tông, tất sẽ có một trận chiến!"

Yến Minh Nguyệt khẽ vén lọn tóc bên tai, nói: "Đại sư huynh vốn có ý định sắp đặt Huyền Môn Thiên Tông để chế ngự Thục Sơn Kiếm Tông. Bây giờ xem ra, lại không cần phí tâm tư nữa rồi."

"Trước kia cảm thấy giữa Huyền Môn Thiên Tông và Thục Sơn Kiếm Tông vẫn còn khoảng cách, nhưng bây giờ xem ra, vị Huyền Môn Chi Chủ kia quả thực thâm bất khả trắc, trước đây không ai ngờ tới, hắn lại là một vị đại kiếm tu."

Yến Minh Nguyệt từ từ nói: "Đệ tử trước kia vốn có ý định thăm dò gốc gác của hắn, muốn xem món pháp bảo được luyện chế từ Chu Diễm Yêu Đồng kia rốt cuộc có phẩm chất thế nào, nhưng trước đó tình thế trong Vân Lâm Giới quá khẩn cấp, vì để nhổ Vân Lâm Thụ, kết quả đã bỏ lỡ thời cơ."

Huyền Lâm Đạo Tôn nhắm hai mắt, không mặn không nhạt nói: "Thăm dò được thì đã sao? Cho dù hắn chỉ là tu sĩ Luyện Khí kỳ, cũng không thay đổi được sự thật là hắn đã có năng lực uy hiếp Thục Sơn Kiếm Tông, đây mới là sự thật rõ ràng."

"Tu vi của hắn càng thấp, chỉ có thể nói lên tiềm lực của hắn càng mạnh, nói lên người khác càng nên cảm thấy áp lực."

Yến Minh Nguyệt mỉm cười nói: "Đệ tử sẽ càng cảm thấy xấu hổ hơn, cảm giác đạo pháp bao nhiêu năm của mình đều tu luyện uổng phí rồi."

Trên mặt Huyền Lâm Đạo Tôn hiện lên vẻ mặt nửa cười nửa không, không nói gì.

Vân khí màu trắng cuốn lấy cả hai người, quay trở về Thần Châu Hạo Thổ. Trong vân khí truyền đến giọng nói của Nhạn Nam Lai: "Cửu Diệu Băng Thiên Trận và U Đô Minh Hoa lần lượt xuất hiện, thực lực Kim Bằng và Thiên Mị tăng mạnh, Yêu tộc tất sẽ có hành động, Thiên Nguyên Đại Thế Giới đã định trước sẽ lại dậy sóng. Thái Hư Quan chúng ta cần chuẩn bị sớm."

"Sự trỗi dậy của Huyền Môn Thiên Tông, chưa hẳn không phải là một chuyện tốt."

Huyền Lâm Đạo Tôn và Yến Minh Nguyệt đều lặng lẽ gật đầu, Yến Minh Nguyệt nhìn xa xăm vào hư không, trong lòng suy tính: "Huyền Môn Chi Chủ Lâm Phong, rốt cuộc ngươi sẽ mang lại ảnh hưởng như thế nào cho Thiên Nguyên Đại Thế Giới này?"

Cùng một câu hỏi đó, cũng đang xoay vần trong tâm trí những người khác.

Thiên Hoang Quảng Lục, một đạo kim quang xẹt qua bầu trời, trong chớp mắt xuyên qua mấy chục vạn dặm, rơi vào một dãy núi khổng lồ, trong dãy núi xây dựng rất nhiều tổ chim to lớn, trong đó có một cái lớn nhất, kim quang rực rỡ.

Tổ chim nhìn hoàn toàn không có vẻ đơn sơ, trái lại còn tỏ ra vô cùng lộng lẫy, uy nghiêm hùng vĩ, phong thái đế vương lộ rõ.

Kim quang rơi vào trong tổ này, hiện ra hình dáng của Kim Bằng Đại Thánh, sau khi hắn hạ xuống, miệng há ra, nhổ Khung Kỳ Đại Thánh, Thiên Luân Kim Bằng và các đại yêu khác ra.

Trong miệng Kim Bằng Đại Thánh sau đó bay ra một chấm đen, rơi trước mặt Khung Kỳ Đại Thánh: "Vòng ngoài trận đồ đã tách rời, hạt nhân vẫn còn, có thể dựa vào hạt nhân để suy diễn ra phần đã bị tách rời, vật bố trận, bản hoàng sẽ lại giúp ngươi tìm kiếm, chuẩn bị đầy đủ."

Khung Kỳ Đại Thánh thu hồi trận đồ, bình tĩnh gật đầu.

"Bằng Hoàng..." Thiên Luân Kim Bằng, Hải Long Ưng và các đại yêu khác đều biến sắc nghiêm trọng.

Lần này vì U Đô Minh Hoa, cái giá mà Kim Bằng Đại Thánh phải trả không thể gọi là không lớn, Cửu Diệu Băng Thiên Trận bị vỡ, mặc dù có thể bố trí lại, nhưng chắc chắn phải tốn rất nhiều công sức, mười mấy cây Vân Lâm Thụ chỉ vớt vát được hai cây, càng làm người ta đau lòng.

Mặc dù đã tế luyện thành công U Đô Minh Hoa, nhưng cũng không phải được độc hưởng, Đại Chu Hoàng Triều chia đi một phần còn chưa nói, mấu chốt là Thiên Mị Đại Thánh cũng nhận được một phần, điều này khiến người ta có chút khó mà chấp nhận.

Kim Bằng Đại Thánh nhìn bọn họ một cái, trong đôi đồng tử màu đen vàng đầy lạnh lẽo bình tĩnh, không có chút gợn sóng nào, thản nhiên nói: "Không sao."

Trong đôi mắt hắn bỗng nhiên ánh sáng chớp động, sau đó tan vỡ, hóa thành một mảnh hỗn độn nguyên thủy.

Thiên Luân Kim Bằng và các Yêu tộc đại thánh khác đều lộ vẻ chấn động, ngay cả Khung Kỳ Đại Thánh cũng kinh ngạc không thôi, sau đó ánh mắt liền trở nên vô cùng nóng bỏng.

"Đây là... Hỗn Nguyên Yêu Điển?!"

Kim Bằng Đại Thánh chậm rãi nói: "Trong U Đô Minh Hoa đã hòa tan yêu lực chân linh của Thiên Mị, muốn suy diễn ra Hỗn Nguyên Yêu Điển hoàn chỉnh, vẫn còn không ít khó khăn, nhưng chỉ cần thời gian đủ lâu, không làm khó được bản hoàng."

Trên mặt Thiên Luân Kim Bằng và các đại yêu khác lập tức nở nụ cười, nếu có thể có được Hỗn Nguyên Yêu Điển, thì những công sức bỏ ra trước đó đều hoàn toàn xứng đáng.

Trong ánh mắt của Kim Bằng Đại Thánh lại không có nhiều vui mừng, hắn ngoái đầu nhìn hư không, trong đầu hiện lên dáng vẻ thản nhiên của Lâm Phong và ngọn núi ngọc trắng nguy nga kia, trong lòng suy tư vạn mối: "Ngày sau tiến vào Thần Châu Hạo Thổ, người này sợ rằng sẽ là biến số lớn nhất."

Hầu như cùng lúc đó, Thiên Mị Đại Thánh, Chu Đế Lương Bàn, Tần Đế Thạch Vũ trong lòng cũng không ngừng suy tư, đối với họ mà nói, sau này dù có làm bất cứ kế hoạch nào, suy nghĩ bất cứ phương lược nào, Huyền Môn Thiên Tông đều sẽ trở thành một sự tồn tại không thể không cân nhắc, không thể bỏ qua.

"Huyền Môn Chi Chủ Lâm Phong, hắn và tông môn của hắn, rốt cuộc sẽ mang lại biến hóa gì cho Thiên Nguyên Đại Thế Giới này?"

Lâm Phong - người đang bị mọi người canh cánh trong lòng, lúc này đang ngồi ngay ngắn trên Ngọc Kinh Sơn, cũng đang suy nghĩ về ảnh hưởng hậu kỳ của chuyến đi Vân Lâm Giới lần này.

Vị thánh hoàng cuối cùng của Yêu tộc ngày xưa, đại thần thông U Đô Minh Hoa của Thiên Hải U Đô đã tái xuất thế, lần lượt rơi vào tay Thiên Mị Đại Thánh, Kim Bằng Đại Thánh và Đại Chu Hoàng Triều.

Xét về quan hệ và địa duyên, Đại Chu Hoàng Triều và Lâm Phong cùng thuộc Thần Châu Hạo Thổ, cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy, dễ xảy ra tiếp xúc và ma sát nhất.

Vừa rồi tranh đoạt bảo vật, Ngọc Kinh Sơn và Thái Hoàng Cung đã va chạm trực diện, vật vô chủ, kẻ mạnh thì chiếm, mọi người đều dựa vào bản lĩnh mà tranh đoạt, chuyện này cũng chẳng tính là gì, chút va chạm đó Lâm Phong và Lương Bàn đều sẽ không để trong lòng, qua hôm nay thì nên liên minh vẫn liên minh, nên đối địch vẫn đối địch.

Nhưng vì quốc thù gia hận của Nhạc Hồng Viêm, ân oán cha con của Chu Dịch và Chu Hồng Vũ, bất kể là Lâm Phong hay Lương Bàn, đều có thể dự đoán được, giữa Huyền Môn Thiên Tông và Đại Chu Hoàng Triều sau này sẽ có tranh chấp.

Trong tình huống này, thực lực Đại Chu Hoàng Triều tăng trưởng không phải tin tức tốt lành gì đối với Lâm Phong, chỉ là, U Đô Minh Hoa là sức mạnh chí tôn của Yêu giới, tu sĩ nhân tộc dù có lấy được cũng không thể tự do kiểm soát.

Thứ này rơi vào tay Lương Bàn, chỉ có thể luyện hóa để làm nguồn động lực cho Thái Hoàng Cung, khiến sức mạnh của món siêu cấp pháp bảo Thái Hoàng Cung này tăng cường hơn nữa.

Trái lại, Thiên Mị Đại Thánh và Kim Bằng Đại Thánh ở Thiên Hoang Quảng Lục, nhìn qua thì trong thời gian ngắn không có lợi hại xung đột gì, nhưng đạt được U Đô Minh Hoa lại có vô số ẩn họa.

Việc họ luyện hóa hoàn toàn thần quang này rồi thực lực cá nhân tăng vọt là điều chắc chắn, mà Thiên Mị Đại Thánh đã nắm giữ Hỗn Nguyên Yêu Điển, vốn đã là thiên tung kỳ tài thực lực cường đại, Lâm Phong rất nghi ngờ, nếu cho cô ta đủ thời gian, cô ta có thể nhờ vào U Đô Minh Hoa mà nghịch hướng suy diễn ra bí quyết của Thiên Đạo Yêu Kinh quyển thứ nhất hay không?

Dùng pháp quyết suy diễn thần thông thì chưa hẳn là quá khó, nhưng thần thông nghịch suy pháp quyết thì chưa từng nghe ai thành công, nhưng trên đời này thứ đáng sợ nhất chính là hai chữ "vạn nhất".

Cảnh tượng Cửu Diệu Băng Thiên Trận bị Kim Bằng Đại Thánh chia cắt, Lâm Phong cũng thu vào tầm mắt, hắn tin rằng Kim Bằng Đại Thánh sau khi có được hạt nhân vòng trong thì qua một thời gian vẫn có thể khuếch trương ra trận đồ hoàn chỉnh.

Chỉ không biết Thái Hư Quan, Thiên Mị Đại Thánh và Đại Tần Hoàng Triều, những người lần lượt có được một phần vòng ngoài, có thể thu hoạch được bao nhiêu?

Trong đó đặc biệt đáng chú ý là Đại Tần Hoàng Triều, nhìn qua thì có vẻ khiêm tốn nhất, nhưng Lâm Phong lại biết được từ kênh tin tức đặc biệt, Tần Đế Thạch Vũ ở đó đang chuẩn bị một loại vũ khí bí mật cực kỳ khủng khiếp.

Trận đồ vòng ngoài tàn khuyết chắc là không thể suy diễn ra Cửu Diệu Băng Thiên Trận hoàn chỉnh, nhưng có lẽ có thể từ đó mà mò mẫm ra huyền bí dẫn động cự lực của Cửu Diệu Tinh Thần, như vậy thì có lẽ có thể khiến món bí bảo kia của Đại Tần Hoàng Triều sớm ngày hoàn thành.

Nếu như vậy, Lương Bàn sẽ không thể nhẹ nhàng được nữa, Thái Hoàng Cung của hắn sẽ có một đối thủ tốt nhất.

Lâm Phong vừa suy nghĩ, đột nhiên cảm nhận được Vân Lâm Thụ mình vừa nhổ có chút dị động, không khỏi bật cười: "Bất kể bọn họ thế nào, lần này ta coi như là kiếm đậm rồi."

Chu Thiên Tử Khí thôn thổ, thả ra bốn cây Vân Lâm Thụ, trên những cây Vân Lâm Thụ này vốn bò đầy nấm, đều là phân thân do yêu lực của Tản Tiên Cô hóa thành.

Khi Lâm Phong và những người khác nhổ cây, kiếm quang mở đường, cưỡng ép đẩy lùi yêu lực của Tản Tiên Cô, bây giờ nấm trên cây đều đã biến mất sạch sẽ, lộ ra thân cây đen ngòm và cành lá xanh mướt ban đầu.

Chỉ có một cây Vân Lâm Thụ là ngoại lệ, tại một nơi nào đó trên thân cây, còn sót lại vài cái nấm lác đác, bị Tử Khí giam cầm lại, chính là thứ mà Lâm Phong cố tình để lại.

Lâm Phong nhìn những cây nấm này, chậm rãi nói: "Tản Tiên Cô, hoan nghênh đến Ngọc Kinh Sơn của bản tọa làm khách, hy vọng có một ngày, bản tôn của ngươi có thể tới đây."

Những cây nấm màu nâu đỏ đó khẽ run rẩy, hóa thành hình tượng bà lão áo nâu mà Tản Tiên Cô thường thể hiện, đứng bên cạnh cây Vân Lâm Thụ, phát ra một tiếng thở dài: "Trước mặt Huyền Môn Chi Chủ, lão thân xin đa lễ."

"Huyền Môn Chi Chủ nếu muốn Tiên Linh Tuyết Lộ, phân thân này của lão thân hiện tại cũng có thể miễn cưỡng thúc đẩy, nhưng trước đó trong Trung Thiên Thế Giới kia đã cung cấp cho Kim Bằng Đại Thánh trước rồi, về phương diện này, bản tôn và phân thân là nhất thể cộng sinh, cho nên lần sau Tiên Linh Tuyết Lộ ra đời cần phải đợi một thời gian rất dài, mong Huyền Môn Chi Chủ đừng trách."

Lâm Phong thản nhiên cười: "Tản Tiên Cô không cần khách sáo, cứ việc ở lại chỗ bản tọa là được."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:409
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »