Sử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia

Lượt đọc: 186 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
134. Sơn Thần Ngọc (2/3)

❊ ❊ ❊

Lâm Phong đi sâu vào trong sơn động, bụng núi trống rỗng một mảng lớn, tạo thành một cái hốc khổng lồ. Lâm Phong từ trong đường hầm bước ra, trước mắt bỗng nhiên thoáng đãng rộng mở.

Trong không gian lay động ánh sáng màu thổ hoàng, mờ mịt một mảng.

Tiếp xúc với ánh vàng, Lâm Phong cảm thấy hơi thở của mình hơi nghẽn lại, tựa như bị cát bụi chôn sống vậy.

"Thổ tướng tinh khí thật đậm đặc." Mắt Lâm Phong sáng lên, liền thấy ở trung tâm cái hốc, đặt một khối bảo ngọc màu vàng to bằng chậu rửa mặt, chất ngọc trong sáng nhu hòa, toàn thân tròn trịa tựa như một cái đĩa.

Hoàng ngọc lấp lánh ánh sáng thổ hoàng, thổ tướng tinh khí nồng đậm chính là phát ra từ khối hoàng ngọc này.

Trên mặt Lâm Phong lộ ra nụ cười: "Xem ra thứ này chính là bảo vật mà Càn Khôn Kính chỉ dẫn ta đến tìm. Thổ tướng tinh khí nồng đậm tinh thuần như thế, nghĩ đến có thể cường hóa Trung ương Mậu Thổ Thần Quang của Càn Khôn Kính."

"Tuy nhiên, dường như có người không hoan nghênh ta lấy bảo vật a." Lâm Phong cười một tiếng, thân hình biến mất tại chỗ.

Giây tiếp theo, một bóng đen khổng lồ lao đến vị trí ban nãy Lâm Phong đứng.

Sức mạnh cường đại trực tiếp chấn sơn nham nát vụn, trong bụi mù bay tán loạn, hiện ra một con Mậu Thổ Thạch Viên vạm vỡ, thân hình còn to lớn hơn con Thạch Viên bị Lâm Phong trảm sát trước đó.

Mậu Thổ Thạch Viên mất dấu vết của Lâm Phong, tức giận gầm thét dữ dội.

Lúc này Lâm Phong đã xuất hiện bên cạnh hoàng ngọc, chộp lấy nó: "Ừm, Sơn Thần Ngọc sao? Trời sinh trời dưỡng, trong Thập Vạn Đại Sơn mới có khả năng xuất hiện một viên tinh hoa sơn thạch, đúng là tiên thiên chi linh, trách không được có thể tư dưỡng Trung ương Mậu Thổ Thần Quang."

Lâm Phong đang tán thưởng, đột nhiên cảm thấy dưới chân hơi động, ẩn hiện có chấn cảm truyền đến.

"Trước đó không cảm nhận được, vừa nhấc Sơn Thần Ngọc lên liền có, chẳng lẽ Sơn Thần Ngọc này trấn áp thứ gì đó?" Lâm Phong hơi nhíu mày, thầm lấy làm lạ.

Không đợi Lâm Phong suy nghĩ kỹ, thấy hắn lấy đi Sơn Thần Ngọc, con Mậu Thổ Thạch Viên kia càng giận dữ lôi đình, miệng nói tiếng người: "Để thứ đó xuống!"

Nói xong, nó đột nhiên hít sâu một hơi, lồng ngực phồng to lên.

Nhìn dáng vẻ này là sắp tung đại chiêu, Lâm Phong vội vàng tránh né.

Thân thể vừa tránh ra, Mậu Thổ Thạch Viên liền há cái miệng lớn, khói đặc màu xanh vàng theo một đường thẳng tắp, điên cuồng phun ra.

Phàm là nơi tiếp xúc với khói đặc, tất cả đều phủ lên một tầng màu xanh xám, biến thành nham thạch cứng rắn nhất.

Ánh mắt Lâm Phong lóe lên: "Pháp lực trong làn khói này, có thể khiến thứ khác hóa đá sao?"

Mậu Thổ Thạch Viên đánh một đòn không trúng, lập tức lại hít sâu một hơi, sau đó phun ra một đạo khói đặc cuồn cuộn, mục tiêu nhắm thẳng Lâm Phong.

Lần này Lâm Phong không tránh né nữa, trên mặt ngược lại lộ ra nụ cười: "Vừa vặn dùng ngươi để luyện tập phỏng đoán pháp thuật."

Trước đó đạt được cảm ngộ từ Chu Thiên Tử Khí, thu hoạch của Lâm Phong không chỉ là thăng cấp Trúc Cơ hậu kỳ.

"Tha sơn chi thạch, khả dĩ công ngọc", từ Chu Thiên Tử Khí, Lâm Phong đã có được một vài gợi ý, cảm thấy có thể dùng cho môn pháp thuật tự sáng tạo thứ hai mà mình đang tham ngộ.

Hồi tưởng đặc tính bài xích vạn vật của Chu Thiên Tử Khí, Lâm Phong giơ tay phải lên, năm ngón tay chụm lại như đao, trong không trung trước mặt mình, nhẹ nhàng vung xuống dưới, tựa như đang chém vào thứ gì đó vậy.

Theo động tác này của Lâm Phong, trong không khí không có bất kỳ biến hóa nào, nhưng làn khói xanh vàng do Mậu Thổ Thạch Viên phun ra, lại như đột nhiên đụng phải một bức tường vô hình, tán loạn ra bốn phía, không thể tiến thêm bước nào nữa.

Dáng vẻ đó, giống như dòng nước chảy xiết không ngừng, đột nhiên đụng phải một con đập kiên cố.

Đập lớn không hề lay chuyển, dòng nước bất lực, chỉ có thể chảy sang bên cạnh, nhưng không cách nào vượt qua con đập nửa bước.

Lâm Phong thấy vậy, mỉm cười thư thái: "Quả nhiên, lại tiến bộ không ít, chỉ cần làm thêm vài điểm hoàn thiện cuối cùng, môn pháp thuật tự sáng tạo thứ hai của ta liền triệt để thành hình."

Mậu Thổ Thạch Viên sững sờ, nhưng sau đó lập tức bộc phát ra tiếng gầm thét cuồng dại hơn: "Loài người đáng chết!"

Nếu là ngày thường, bản năng sinh vật có lẽ sẽ khiến nó phát hiện ra nguy hiểm, nhưng sau khi Lâm Phong lấy đi Sơn Thần Ngọc, con yêu thú này liền rơi vào điên cuồng, thề phải bất tử bất hưu với Lâm Phong, không cướp lại Sơn Thần Ngọc thì không bỏ qua.

Hai con cự viên bọn chúng, từ mấy chục năm trước đã phát hiện ra Sơn Thần Ngọc, nhưng khi đó Sơn Thần Ngọc vẫn chưa chín muồi, nên hai con cự viên đành kiên nhẫn canh giữ một bên, chờ đợi ngày Sơn Thần Ngọc chín muồi hoàn toàn.

Đến lúc đó chia nhau ăn Sơn Thần Ngọc, bọn chúng có khả năng rất lớn phá vỡ bình cảnh, kết thành Yêu Đan, thăng cấp Yêu Soái.

Nhưng bây giờ không chỉ một đồng bạn bị giết, ngay cả Sơn Thần Ngọc cũng bị Lâm Phong lấy đi, con Mậu Thổ Thạch Viên này liền triệt để cuồng bạo.

Lâm Phong tự nhiên sẽ không sợ nó, mỉm cười: "Vừa vặn lấy ngươi để làm quen pháp thuật mới."

Đang nghĩ ngợi, Lâm Phong đột nhiên trong lòng khẽ động, lấy Càn Khôn Kính ra, khẽ quát một tiếng: "Thăm dò!"

Trên mặt gương Càn Khôn Kính sáng lên một vầng hoàng quang, chiếu ra một chấm đỏ, đang ở vị trí trung tâm mặt gương.

Ngay sát chấm đỏ là một chấm vàng lấp lánh, mà cách chấm đỏ không xa, còn có hai chấm vàng nhỏ hơn một chút tồn tại.

Hai chấm vàng này đang nhanh chóng tiến lại gần chấm đỏ.

Lâm Phong hơi nhíu mày, chấm đỏ đại diện cho vị trí của chính hắn, chấm vàng ngay sát mình, tự nhiên là con khỉ ngốc trước mắt này.

Mà hai chấm vàng còn lại, thì đại diện cho việc có hai người đang tiến lại gần mình, nhìn độ sáng của chấm vàng, hẳn là trình độ Trúc Cơ kỳ.

Lâm Phong vừa xoay xở với Mậu Thổ Thạch Viên, vừa đem pháp lực của bản thân khuếch tán ra xung quanh, rất nhanh liền cảm nhận được hai tu sĩ nhân tộc Trúc Cơ kỳ, đang dọc theo đường hầm cửa động đi xuống, hướng về phía mình chạy tới.

Lâm Phong thậm chí có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng nói chuyện của họ.

"Ca, thổ tướng tinh khí ở đây nồng đậm như vậy, xem ra nha đầu kia không gạt chúng ta, nơi này thật sự có linh bảo tồn tại." Người nói chuyện là một thanh niên mặc áo xanh, pháp lực hệ Phong trên người lưu chuyển tự nhiên, mênh mông như biển.

Dáng vẻ ăn mặc của hắn, ngược lại giống với Tần Thao, Lý Hưởng và những người khác, rõ ràng cũng là một bộ trang phục của đệ tử Phong Thần Tông.

Phía trước hắn, một thanh niên mặc áo xanh khác đang đi nhanh, xông về phía sâu trong sơn động, ngũ quan ngoại mạo của hắn giống hệt người thanh niên lên tiếng nói trước ở phía sau, hai người vậy mà là một cặp anh em song sinh.

Người anh Trương Sâm hừ một tiếng: "Cho dù có, cũng là thổ hệ linh bảo, không hợp với chúng ta sử dụng."

Người em Trương Lâm cười nói: "Chúng ta tuy không thể dùng, nhưng có thể dùng để trao đổi với người khác a, nghĩ đến có thể đổi được bảo vật hệ Phong phù hợp với chúng ta."

Hắn đảo đảo con ngươi: "Thực sự không được, còn có thể hiến cho Liệt Phong trưởng lão, anh cũng biết Liệt Phong trưởng lão thích nhất cái thể diện, thích cái mới lạ, thứ này nếu có thể lọt vào pháp nhãn của lão nhân gia, tùy tiện ban thưởng chút đồ tốt xuống, chúng ta đều là thu hoạch lớn a."

Trương Sâm nói: "Liệt Phong trưởng lão gần đây e rằng không có tâm trạng nhàn nhã như vậy, Cao Long mất tích đã gần một năm, vẫn luôn bặt vô âm tín, ngay cả Phi Liêm thú dưới trướng lão cũng không thấy bóng dáng."

"Cách đây một thời gian Liệt Phong trưởng lão vất vả lắm mới cảm ứng được Phi Liêm thú ở ngay gần đây, cho nên mới vội vàng hấp tấp mang chúng ta ra ngoài."

Trương Lâm hừ lạnh: "Không nghĩ thông suốt Cao Long có điểm gì tốt, mà Liệt Phong trưởng lão lại yêu quý hắn như vậy."

"Người với người có hợp duyên hay không, cái này rất khó nói." Trương Sâm nói: "Đích truyền sư phụ của anh em chúng ta chết rồi, ở trong tông môn giống như nước không rễ, cây không gốc, cứ tiếp tục như vậy không phải là cách."

"Lần này theo Liệt Phong trưởng lão ra ngoài, là một cơ duyên to lớn, ngoan ngoãn nghe lời làm tốt việc nên làm, biết đâu có cơ hội đầu quân dưới trướng Liệt Phong trưởng lão."

Trương Lâm gật đầu lia lịa: "Đúng là như vậy."

Lâm Phong nghe cuộc nói chuyện của họ, thầm nghĩ: "Liệt Phong trưởng lão kia, hóa ra là sư tôn của Cao Long sao? Trước đó khoảng cách xa không dễ nói, nhưng hiện tại Phi Liêm thú đã đến phạm vi dãy núi Côn Lôn, trách không được lão lại nảy sinh cảm ứng."

Lâm Phong thu liễm tinh thần, một lần nữa dồn sự chú ý lên con Mậu Thổ Thạch Viên trước mắt.

Lần này không đợi Thạch Viên phun khói đặc, Lâm Phong giành trước một bước, sau khi áp sát nó, tay phải trong không trung hướng về thân thể nó nhẹ nhàng vung lên.

Mậu Thổ Thạch Viên chớp chớp mắt, đảo mắt nhìn toàn thân trên dưới, không có lấy một vết thương.

Ngoại lệ duy nhất, nằm ở trước ngực, lớp hộ giáp bằng phiến đá dày cộm, bị cắt ra một vết nứt dài.

Nơi vết nứt phiến đá, miệng cắt vô cùng chỉnh tề, tựa như bị một thanh thần binh lợi khí, một hơi cắt ra vậy.

Nhưng hộ giáp phiến đá tuy nứt ra, nhục thân của Mậu Thổ Thạch Viên giấu bên trong phiến đá, lại không hề tổn hại chút nào.

Đừng nói là máu, ngay cả sợi lông cũng không đứt một cọng.

"Hóa ra là vậy!" Lâm Phong cũng ngẩn ra, nhưng tỉ mỉ suy ngẫm một chút, trong nháy mắt hiểu ra đạo lý trong đó, không khỏi cảm thán: "Môn pháp thuật này, xem ra không thích hợp dùng để cường công a."

Đang suy nghĩ, cách đó không xa truyền đến tiếng động, hai anh em Trương Sâm và Trương Lâm, xuyên qua đường hầm, cũng đã đến bên trong bụng núi trống rỗng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:127
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »