Sử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia

Lượt đọc: 186 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
132. Đời mới Đạo môn Thiên hạ hành tẩu (Chương thứ ba!)

❊ ❊ ❊

Đường Trạch thong dong nói: "Gần đây có một vị Lâm đạo nhân, khá là náo nhiệt đấy, có người không vừa mắt hắn, muốn đối phó với hắn, ngươi dường như có thể cung cấp vài tình báo có giá trị?"

Lưu Dương ngẩn ra: "Lâm đạo nhân?"

Đường Trạch cười một tiếng: "Sao, giờ ngươi còn không biết đối phương rốt cuộc tên họ là gì sao? Người đó có thói quen mặc một thân trường bào màu trắng, ăn mặc như đạo nhân, y phục lông vũ, đội tinh quan."

Lưu Dương sắc mặt tức thì âm trầm xuống, mặt mày xanh mét, răng cắn vang lên cộp cộp.

Đường Trạch nói tiếp: "Có người từng thấy hắn thu một thứ tử của Huyền Cơ Hầu làm đồ đệ, ngày đó đám di dân Tuyết Phong Quốc bắt vị thứ tử kia vào đây, người của Huyền Cơ Hầu phủ đuổi theo vào, kết quả toàn quân bị diệt."

"Vài tháng sau, nhị quản sự của Huyền Cơ Hầu phủ là Đào Nhị, bị Lâm đạo nhân kia chém chết ở trong dãy núi phía Nam Đại Tần." Đường Trạch liếc nhìn Lưu Dương một cái: "Người tiến vào Hắc Vân địa cung ngày đó, chỉ có ngươi là không rõ tung tích, sau đó bị người ta phát hiện ra ở đây, đang phong tỏa U Minh Huyết Hà."

"Con người ngươi thế nào ta vẫn biết, sao có thể có ý nghĩ hy sinh bản thân để phong tỏa huyết hà, nghĩ lại chắc là bị người ta bức bách, hoặc là hãm hại..."

Lưu Dương ngắt lời Đường Trạch: "Ta là trúng phải quỷ kế của thằng nhãi ranh đó, nhất thời sơ sẩy nên mới bị nhốt ở đây."

"Thằng nhãi ranh?" Đường Trạch nghe Lưu Dương dùng từ khinh miệt để gọi Lâm Phong, trong lòng bèn khẽ động: "Tên này xem ra thật sự biết một vài chuyện không ai hay biết."

Nghĩ đến đây, Đường Trạch cười nói: "Dù sao thì, trước tiên ta dẫn ngươi ra ngoài đã."

Lưu Dương khẽ cau mày: "Huyết Ma Quyết ngươi tu luyện tuy là một nhánh của Huyết Hà Chân Pháp, nhưng cũng không thể điều khiển Huyết Hà Chân Thủy như cánh tay sai khiến chứ?"

Đường Trạch chỉ hắn, mỉm cười nói: "Việc này cần đến chín lá Huyết Hà Phiên trên người ngươi, nhắc mới nhớ, ta còn phải cảm ơn ngươi đã diệt tên sư đệ đáng ghét của ta, không có hắn lải nhải bên tai, thế giới thật sự thanh tịnh hơn nhiều."

Lưu Dương hừ một tiếng không đáp, trân trối nhìn Đường Trạch thi pháp thu lấy chín lá Huyết Hà Phiên.

"Lên!" Đường Trạch ngón tay liên tục điểm, từ đầu ngón tay hắn bay ra chín giọt huyết châu màu đen tối, lần lượt dung nhập vào trong chín lá Huyết Hà Phiên.

Chín lá Huyết Hà Phiên lập tức biến đổi, đón gió phất phơ, nối thành trận thế, thế mà lại định trụ được Huyết Hà Chân Thủy cuồn cuộn.

"Ta tu luyện không phải Huyết Hà Chân Pháp chính tông, nhưng nơi này cũng chỉ là một chi lưu nhỏ của U Minh Huyết Hà mà thôi." Đường Trạch tiếc nuối lắc đầu: "Đáng tiếc, vì thay ngươi định trụ U Minh Huyết Hà, chín lá Huyết Hà Phiên này không mang đi được nữa."

Lưu Dương liếc mắt nhìn hắn: "Ngươi cũng quản xem huyết hà có tác quái, xông ra mặt đất hay không?"

Đường Trạch nhún vai: "Những nơi khác ta có thể không quản, nhưng nơi này quá gần Thiên Kinh thành, kinh đô Đại Chu, ta cứu ngươi ra ngoài, chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ nhặt."

"Nhưng thật sự dung túng cho huyết hà xông ra mặt đất, hai vị trong Thiên Kinh thành kia, bất kể là ai, một ngón tay cũng bóp chết ta rồi. Nói chính xác hơn, không cần hai vị kia ra tay, người có thể bóp chết ta cũng có khối."

Lưu Dương rít lên một tiếng, kiếm và thân hợp nhất, hóa thành một đạo kiếm quang, xông ra khỏi U Minh Huyết Hà.

Bị đè dưới huyết hà hơn một năm, cả người Lưu Dương không ổn chút nào, khí tức vô cùng cuồng táo, điều khiến hắn phiền muộn hơn là, tiên kiếm của chính mình vì chống lại sự xâm lấn của Huyết Hà Chân Thủy, đã bị máu bẩn làm ô nhiễm, không biết phải tốn bao nhiêu công phu mới tẩy rửa sạch sẽ được.

Đường Trạch cười nói: "Bị Huyết Hà Chân Thủy làm bẩn, cho dù ngươi có quay về Thục Sơn, cũng rất khó rửa sạch."

Lưu Dương đột nhiên quay đầu, hung hăng trừng hắn một cái.

Đường Trạch không hề bận tâm nhún vai, trên mặt đầy nụ cười cợt nhả: "Ta đã nhận lời người khác cứu ngươi ra, từ sớm đã nghĩ đến việc ngươi bị huyết hà đè một năm, sẽ chật vật đến mức nào."

"Vật phẩm để tẩy rửa máu bẩn đã chuẩn bị xong rồi, đi theo ta đi."

Mắt Lưu Dương sáng lên: "Thứ có thể tẩy rửa sạch sẽ hoàn toàn sự ô uế của Huyết Hà Chân Thủy, chỉ có Thiên Nhất Chân Thủy đứng trong sáu đại chân thủy, được xưng là mẹ của vạn nước, có thể hòa tan vạn vật, ngươi thế mà có thứ này?"

Đường Trạch vừa đi vừa nói: "Ta không có, nhưng người nhờ ta tìm ngươi thì có, cứ đi theo là được."

Lưu Dương nheo mắt, không nói gì, không chút do dự đi theo sau lưng Đường Trạch.

Hai người cùng bay về phía Tây hơn mấy ngàn dặm, rơi vào trong một thung lũng yên tĩnh, Đường Trạch dẫn đầu, Lưu Dương theo sát phía sau, hai người cùng bước vào thung lũng.

"Ngươi dường như rất coi thường Lâm đạo nhân kia?" Đường Trạch như vô ý liếc nhìn Lưu Dương: "Ngoài ngươi ra, đã có một trưởng lão Kim Đan kỳ của Liệt Hỏa Kiếm Tông, một cung phụng Kim Đan kỳ của gia tộc họ Vu, nhị quản sự của Huyền Cơ Hầu phủ là Đào Nhị, đệ tử Đại Lôi Âm Tự là Tuệ Không, bốn tu sĩ Kim Đan kỳ bại trong tay hắn."

"Đào Nhị và vị cung phụng kia của nhà họ Vu, chết còn thảm hại hơn."

Lưu Dương sững sờ, dứt khoát nói: "Không thể nào! Một thằng nhãi ranh Luyện Khí tầng mười, sao có thể đánh bại nhiều tu sĩ Kim Đan kỳ như vậy?"

Đường Trạch trong mắt lóe lên tinh quang: "Luyện Khí tầng mười? Ngươi chắc chứ?"

"Tất nhiên!" Lưu Dương không chút do dự đáp: "Nếu không phải lúc trước ta trúng quỷ kế của hắn bị U Minh Huyết Hà nhốt lại, thì ngón út cũng chẳng cần dùng đến, chỉ cần thổi một hơi là có thể diệt hắn."

Hắn liếc mắt nhìn Đường Trạch: "Những người đó, cũng là trúng quỷ kế của hắn?"

Đường Trạch lắc đầu: "Không phải, tất cả đều là dưới sự chứng kiến của bao người, giao chiến chính diện bị hắn đánh giết." Ngừng lại một lát sau, bổ sung: "Trong đó Đào Nhị, cùng với vị cung phụng kia của nhà họ Vu, đệ tử Đại Lôi Âm Tự là Tuệ Không, là ba người xa luân chiến đánh một mình hắn, kết quả hai người bị đánh chết tại chỗ, một người bị bắt sống."

Lưu Dương trợn mắt há hốc mồm, liên tục nói: "Không thể, tuyệt đối không thể..."

Sau khi nghe Đường Trạch thuật lại quá trình lúc đó, Lưu Dương rõ ràng thở phào một hơi, dứt khoát nói: "Là con rối đó, rõ ràng con rối đó sở hữu sức mạnh cực mạnh, tên nhãi ranh đó chó ngáp phải ruồi, không biết làm sao luyện hóa được con rối đó, mới có thể đánh bại ba tu sĩ Kim Đan kỳ."

"Mất con rối đó đi, hắn chẳng là cái thá gì cả." Lưu Dương trầm giọng nói: "Ta khẳng định, thằng nhãi đó một năm trước ở địa cung chỉ có trình độ Luyện Khí tầng mười cỏn con, dù cho hắn một năm nay tiến bộ vượt bậc, cũng cùng lắm là mới Trúc Cơ, ngay cả Linh Đài cũng chưa dựng lên được."

Đường Trạch khẽ gật đầu, về việc phán đoán tốc độ tăng trưởng đạo pháp của Lâm Phong, hắn đồng ý với Lưu Dương.

Một năm thời gian từ Luyện Khí tầng mười đến Trúc Cơ tiền kỳ, đã là tiêu chuẩn của thiên tài tuyệt thế rồi.

Tất nhiên, tiền đề là, Lâm Phong đúng như lời Lưu Dương nói, tu vi một năm trước chỉ có Luyện Khí tầng mười.

Lưu Dương gật đầu thật mạnh: "Sẽ không sai đâu, hắn thực sự có loại bí pháp nào đó che giấu sự phán đoán của thế giới bên ngoài về đạo cảnh pháp lực của hắn, nhưng chỉ cần thực sự ra tay, lập tức có thể nhìn thấu hư thực của hắn."

Lúc này, một giọng nói trong trẻo đột nhiên vang lên từ bên trong thung lũng.

"Nếu là như vậy, thì mọi chuyện dễ xử lý hơn nhiều rồi."

Lưu Dương và Đường Trạch tiến vào trong thung lũng, bên cạnh một con suối núi, đứng một thanh niên áo trắng, đang nhìn họ mỉm cười.

"Trần Cương, hóa ra là ngươi." Lưu Dương chợt hiểu: "Sao, Thái Hư Quan các ngươi cũng không vừa mắt thằng nhãi đó?"

Đệ tử Thái Hư Quan Trần Cương mỉm cười: "Chỉ là một tên hề nhảy nhót, nhưng lại thích nhảy nhót tưng bừng, can thiệp vào một vài bố cục trong kế hoạch tổng thể của Bàng sư huynh, cho nên ta phụng mệnh Bàng sư huynh loại bỏ hắn."

Trần Cương nhìn về phía Lưu Dương: "Ta vốn dĩ đã hoài nghi về tu vi thật sự của người này, giờ nghe ngươi nói như vậy, trong lòng ta đã hoàn toàn nắm chắc."

"Con rối kia của hắn, ta đã có cách đối phó." Trần Cương chậm rãi nói: "Nhưng mà, thời gian trước hắn ở Cổ Vực Đại Trạch, đột nhiên lôi ra một tấm trận đồ, dùng một pháp trận chưa từng thấy chôn vùi ba ngàn Thần Võ Quân do tu sĩ Kim Đan kỳ cầm đầu, phá vỡ Thần Võ Tru Tiên Trận của họ."

Lưu Dương và Đường Trạch nhìn nhau, đồng thời kinh hãi.

Ba ngàn tu sĩ tổ thành quân đội, còn có Thần Võ Tru Tiên Trận do tu sĩ Kim Đan kỳ thống lĩnh, ba người có mặt ở đây cộng lại cũng không phải là đối thủ.

Lưu Dương không thể tin nổi kêu lên: "Điều này sao có thể?"

"Chuyện đã xảy ra rồi, không có gì là không thể, người của ta đã chứng kiến toàn bộ quá trình." Trần Cương nói: "Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, lần này, vị Lâm đạo nhân này vẫn không tự mình ra tay."

"Cho nên ta suy đoán, mấu chốt nằm ở tấm trận đồ đó, thực lực người này có lẽ không cao, nhưng trong tay quả thực có vài thứ tốt." Trần Cương vừa nói vừa bấm niệm pháp quyết: "Nếu chỉ là con rối đó, ta không để tâm, nhưng pháp trận kia, ta bắt buộc phải cầu viện Bàng sư huynh."

Trần Cương vung tay, nước suối bên cạnh lập tức bay vút lên, hợp thành một vòng tròn, vòng tròn lơ lửng giữa không trung, cao hơn người một cái đầu.

Trung tâm vòng tròn ánh sáng biến ảo, dần dần biến thành một mảng trắng xóa, giống như sóng nước không ngừng lay động, hồi lâu sau mới khôi phục bình tĩnh, lộ ra hình ảnh của một người thanh niên.

Thanh niên diện mạo thanh tú, một thân bạch bào sạch sẽ, khí tức trên người nhẹ nhàng tựa như mây gió, không mang theo một chút sắc bén nào, tựa như một cơn gió mát, một vũng suối linh, chỉ có đôi mắt giống như sao trời trong màn đêm sáng lấp lánh, ánh mắt dường như có thể xuyên thấu tâm hồn người khác.

Trần Cương cúi người nói: "Trần Cương bái kiến Bàng sư huynh."

Lưu Dương và Đường Trạch đều cảm thấy trong lòng rùng mình: "Người này chính là Thiên hạ hành tẩu đương nhiệm của Thái Hư Quan, Bàng Kiệt?"

"Ba đời Thiên hạ hành tẩu trước của Thái Hư Quan, đều là nữ giới, lúc đó các sư huynh đệ ở Thục Sơn còn cười nhạo Thái Hư Quan âm thịnh dương suy." Lưu Dương thầm nghĩ trong lòng: "Lần này cuối cùng đã xuất hiện một Thiên hạ hành tẩu nam giới sao?"

"Thiên địa nhân tam tài chi số, âm dương tuần hoàn, gặp ba thì biến, chính hợp với đạo lý chí cao của thiên đạo, có gì kỳ lạ?"

Lưu Dương đang thầm cười trong lòng, một giọng nói bình đạm không gợn sóng đột nhiên vang lên từ trong thâm tâm hắn.

Giọng nói đó, trực tiếp bắt nguồn từ tận đáy lòng Lưu Dương, giống như là hắn đang tự nói chuyện với chính mình vậy.

Lưu Dương tức thì sắc mặt đại biến, ngẩng đầu nhìn về phía Bàng Kiệt đang mang vẻ mặt mây trôi nước chảy trong ánh sáng, trong lòng kinh hãi: "Người này lại có thần thông tu vi như thế này? Không chỉ có thể biết được suy nghĩ trong lòng ta, mà còn có thần thông Nguyên Tâm Điện Triệt?"

"Vậy chẳng phải nói, chỉ cần hắn muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể xóa sổ thần hồn của ta, chiếm lấy nhục thân của ta?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:127
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »