Người Mai Táng

Lượt đọc: 1359 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 347: Thứ quỷ quái

❊ ❊ ❊

Vừa dứt lời, những người dân đang im lặng xung quanh lập tức xôn xao.

“Thưa cảnh sát, giờ các anh tin chúng tôi rồi chứ? Trong làng đã chết bốn người, tất cả đều tự cắn chết mình, hoàn toàn không phải bị dã thú cắn!”

“Đúng vậy! Bây giờ ngay cả bác sĩ cũng nói thế rồi, các anh nhất định phải điều tra cho rõ!”

Viên cảnh sát thấp béo nghe dân làng nói liền giơ tay ngắt lời:

“Mọi người yên lặng! Đừng ồn! Phải tin vào khoa học, tin vào cảnh sát! Chuyện này không liên quan gì đến quan tài đá hay ma quỷ gì cả. Bây giờ là thời đại nào rồi? Thế kỷ 21 rồi, đừng mê tín dị đoan như vậy!”

“Vậy các anh giải thích xem, người đang khỏe mạnh, không điên không dại, sao lại tự cắn chết mình?” Lập tức có người phản bác.

“Cái này… nói chung hãy cho chúng tôi chút thời gian, chúng tôi nhất định điều tra rõ ràng, cho mọi người một lời giải thích!” Viên cảnh sát béo đáp.

“Ê! Anh làm gì đấy? Đứng xa ra!”

Cảnh sát Lưu thấy tôi tiến lại gần liền quát.

Tôi phớt lờ, vẫn chăm chú nhìn th* thể.

“Này! Tôi nói anh không nghe à? Tránh xa người chết ra, đứng sang một bên!”

Cảnh sát Lưu đẩy vào tay tôi.

Tôi hít sâu một hơi, quay đầu liếc anh ta.

“Thưa anh cảnh sát, có thể cho tôi lại gần xem th* thể được không?”

“Anh xem cái gì? Anh là ai mà cho xem? Người chết có gì mà xem! Mau đứng sang một bên, đừng cản trở công vụ!” Anh ta nói với vẻ khó chịu.

Tôi nheo mắt, vuốt cằm:

“Có lẽ… tôi có thể giúp các anh phá án.”

“Cậu á? Giúp chúng tôi phá án? Đọc tiểu thuyết trinh thám nhiều quá cháy não rồi à? Không đi ngay thì tôi còng cậu về đồn vì tội cản trở công vụ!” Viên cảnh sát béo quát thẳng.

Tôi hừ lạnh, lười nói thêm. Ngồi xổm xuống, trực tiếp đưa tay về phía th* thể.

“Anh làm gì vậy?!”

Viên cảnh sát béo vội kéo tay tôi, nhưng đúng lúc đó, tay phải tôi kết kiếm chỉ, nhanh chóng điểm vài cái lên th* thể, miệng lẩm nhẩm chú ngữ, rồi vung tay quát lớn:

“Dậy!”

Vừa dứt lời, th* thể đã chết từ đêm qua thật sự ngồi bật dậy!

“Trời ơi!!!”

Cảnh tượng này khiến viên cảnh sát béo sợ đến mức chạy xa cả chục mét. Dân làng xung quanh cũng hoảng loạn, người nhát gan chạy thẳng ra khỏi sân. Nếu không phải đông người thì chắc đã chạy hết sạch.

Chớp mắt, trong phạm vi mười mét quanh th* thể chỉ còn lại tôi và bác sĩ pháp y.

Tôi thầm thán phục: người làm nghề tiếp xúc với xác chết đúng là gan lớn.

Đạo sĩ vốn là khắc tinh của cương thi và quỷ quái. Trước đây tôi thường theo Lý lảo tặc lăn lộn, học được vài chiêu. Kỹ năng nhiều không sợ thừa.

Tôi vung tay một cái, th* thể lại đổ xuống nằm thẳng. Nhưng lúc này không ai dám lại gần nữa.

Tôi hít sâu, bình tĩnh nói:

“Người này không phải tự s*t.”

Một câu nói như tảng đá ném xuống hồ, lập tức dậy sóng.

Bác sĩ pháp y đứng ra phản đối trước:

“Thưa anh, tôi không biết anh là ai. Nhưng nhìn động tác nãy giờ, anh rõ ràng không phải người ngoài nghề. Vậy anh không nhìn ra đây là tự s*t sao?”

Tôi đứng dậy, thuần thục rút một điếu thuốc, hất cổ tay cho vào miệng, bật lửa bằng hai ngón tay, thở ra một vòng khói rồi nói:

“Ý tôi là, anh ta đúng là tự cắn chết mình. Nhưng anh ta không hề muốn tự cắn chết mình.”

“Anh ta không thật sự tự s*t. Và kẻ gi*t anh ta… cũng không phải chính anh ta.”

Pháp y nhìn chằm chằm:

“Vậy anh cho rằng hung thủ là ai?”

“Hung thủ không phải con người.”

Ông ta im lặng một lúc rồi nói:

“Tôi hiểu rồi.”

Người làm pháp y tiếp xúc nhiều chuyện kỳ lạ, nên cũng có thể chấp nhận.

Lúc này trưởng thôn lên tiếng:

“Mọi người yên lặng! Đây là Ngô tiên sinh, bạn của đạo trưởng Thanh Vân ở Vân Dương Quán, được mời đến giải quyết chuyện trong làng.”

Tôi thầm nghĩ: ông già này nãy giờ đứng xem kịch à?

Một người dân hỏi:

“Thưa tiên sinh, đạo trưởng Thanh Vân đã trấn thứ quỷ đó rồi, sao trong làng vẫn có người chết?”

Đúng vậy. Trận pháp đóng bằng đinh quan tài đáng lẽ không thể sai.

Chắc chắn có chỗ nào đó không đúng.

Đúng lúc này, tôi chợt hiểu ra, lớn tiếng nói:

“Trận pháp không sai! Nhất định có người đã động vào trận. Chúng ta đến khu mộ xem ngay!”

Mọi người kéo nhau ào ào ra cánh đồng Đại Bình.

Quả nhiên…

Cửa hang vốn đã lấp nay lại bị đào mở. Bên cạnh còn thiếu hai cây đinh quan tài.

Mặt tôi lập tức đen như than.

Không cần nghĩ cũng biết: có người tham của chôn theo, liều mạng phá trận, đào mở cửa mộ.

Tôi nheo mắt, lớn tiếng nói với dân làng:

“Có người phá trận vì tham đồ chôn theo! Làm vậy không chỉ hại chết cả nhà mình, mà còn hại cả làng!”

“Tôi không cần biết là ai. Trước khi trời tối, mang đồ trả lại cho tôi. Tôi sẽ bỏ qua.”

Vừa dứt lời, dân làng lập tức náo loạn.

“Ai vậy? Đừng hại cả làng chứ!”

“Tham tiền thì tự đi chết, đừng kéo chúng tôi theo!”

Tôi thở dài, lặng lẽ nhìn cảnh đó.

Bản tính con người vốn ích kỷ. Người vì mình thì nhiều như cá qua sông, người vì người khác thì hiếm như lông phượng sừng lân.

Tôi ngẩng đầu nhìn chim bay trên trời, thầm nghĩ:

Trần Nhị gia gia à… nhân gian này thật sự đáng sao?

Tôi lớn tiếng ra lệnh:

“Được rồi! Tất cả phụ nữ rời đi! Những người tuổi Hợi, Tuất, Dậu, Ngọ, Mão, Tỵ cũng rời đi! Tôi phải bố trí lại trận pháp!”

Đông người cũng không có ích.

“Trưởng thôn, chuẩn bị cho tôi chín cái xương cổ họng gà sống, tôi cần dùng để lập trận.”

Cuối cùng chỉ còn lại hai người đàn ông thật thà ở lại giúp.

Tôi cầm la bàn phong thủy, đi quanh huyệt mộ dò thế đất. Cứ vài bước lại đánh dấu. Ở vị trí Càn và Khôn mỗi nơi đặt một đồng tiền trấn.

Đi hết một vòng, vừa tròn bốn mươi chín bước, không sai một bước.

Hai người tên Đông Thanh và Lý Nguyên Lãng dùng xẻng đào lỗ tại các điểm đánh dấu.

Đợi trưởng thôn mang xương cổ gà đến để hoàn tất trận.

Mặt trời dần ngả về tây.

Lúc này, một người phụ nữ lén tìm tôi, trả lại hai cây đinh quan tài và đồ chôn theo đã lấy trộm.

Bà ta còn xin tôi đừng nói với ai.

Tôi im lặng nhận lấy, không muốn nói thêm, chỉ phất tay bảo bà ta về.

Chuyện đã xảy ra, nói gì cũng vô ích.

“Mọi việc đều có nhân quả, người thiện kẻ ác, tự mình rõ nhất.”

Nguồn: Ting Ting Tang Tang
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »