Trong lòng tôi giật mình, chẳng lẽ lại là quỷ nước đang tìm người chết thay?
Cẩu Đản vừa kịp hét với bọn Đại Hà một tiếng “cứu…”, chữ “cứu” còn chưa dứt thì miệng mũi đã bị nước sông nhấn chìm.
Trong làn nước tối mờ, cậu thấy thứ kia đang bò dọc theo đùi lên trên. Nói chính xác hơn, nó đang kéo cậu xuống dưới.
Cẩu Đản túm lấy tay nó định giật ra, nhưng phát hiện bàn tay đó rất to, rất mềm, nhưng sức lại mạnh đến kinh người. Dù cậu có kéo thế nào cũng không nhúc nhích.
Cho đến khi thứ đó bóp lấy cổ cậu. Chẳng lẽ nó muốn dìm chết cậu sao?
Đầu óc đau nhói, cảm giác như có thứ gì đó đang cố chui vào trong đầu. Cậu hoảng loạn dùng hai tay đập lên đầu, nhưng kỳ lạ là không chạm được gì cả.
Chỉ nghe một tiếng thét chói tai. Âm thanh như xuyên qua làn nước, trực tiếp đâm vào trong đầu. Đầu đau như muốn nứt ra, rồi cậu ngất đi.
Không bị bóp chết thì cũng bị sặc nước chết.
Lúc này, Cẩu Đản cảm thấy cơ thể mình trở nên nhẹ bẫng. Cậu ngơ ngác nhìn hai tay mình - lại là trong suốt?
Chẳng lẽ… cậu đã chết?
Cậu mới chín tuổi thôi mà!
Đây là… linh hồn xuất khiếu sao?
Nghe đến trải nghiệm kỳ lạ này, tôi cũng vô cùng kinh ngạc.
Thứ gì đã bắt lấy Cẩu Đản dưới nước?
Cẩu Đản nhìn xuống, chỉ thấy một bóng đen đang nhanh chóng bỏ chạy về phía xa.
Không phải nó muốn kéo cậu chết thay để đi đầu thai sao? Sao lại bỏ chạy?
Chẳng lẽ có thứ gì đáng sợ hơn?
Cậu nhìn quanh, chỉ thấy bên bờ sông có một luồng sáng xanh nhạt đứng lặng lẽ. Nhìn dáng người thon dài, yểu điệu, giống như một chị gái xinh đẹp. Váy áo bay nhẹ theo gió, tựa như hoa sen mới nở.
Đang nghi hoặc, bỗng nghe giọng nói trong trẻo như chuông bạc:
“Thằng nhóc thối, nhìn cái gì? Còn không mau quay về!”
Cẩu Đản khó hiểu hỏi:
“Chị xinh đẹp, chị là ai vậy? Trong nước có thứ không sạch sẽ, em vừa bị nó bóp chết đấy, chị mau rời khỏi đây đi!”
Nghe Thím Vương kể đến đây, cách nhìn của tôi về thằng nhóc này lập tức thay đổi.
Thằng này đúng là… có tố chất si tình. Người sắp chết rồi, mạng cũng sắp mất, mà còn tranh thủ tán gái!
Chị gái kia khẽ nở nụ cười:
“Bản thân đã chết rồi, còn rảnh đi lo cho người khác sao?”
Cô ấy khẽ vung bàn tay trắng như ngọc.
Cẩu Đản lập tức bị đánh bay trở lại trong nước, lao thẳng vào cơ thể của mình.
Trong đầu cậu chỉ còn một ý nghĩ:
Chị gái xinh đẹp… chẳng phải nên dịu dàng sao?
Ý thức của Cẩu Đản dần mơ hồ, rồi hoàn toàn mất đi.
Đến sáng hôm sau, người trong làng ra sông lấy nước mới phát hiện ra cậu.
Nghe xong, tôi cảm thấy tình hình không ổn.
Cẩu Đản đã bị quỷ nước bám theo. Nhưng mạng thằng nhóc này cũng thật lớn. Xem ra là nữ quỷ kia đã cứu nó.
Không biết nó có duyên nghiệt gì, mà một nữ quỷ không thân không thích lại tiện tay cứu mạng.
Như vậy, con sông đó e rằng không còn yên ổn nữa.
Rất có thể… hai con quỷ đang đấu nhau ở đó.
Tôi hỏi:
“Thím Vương, trong nhà thím có tổ tiên nào từng chết bên sông không?”
Cũng không trách tôi tò mò. Chuyện này quá kỳ lạ. Thông thường, quỷ thấy quỷ nước hại người mà không xen vào đã là tốt rồi, chưa từng thấy ai chủ động cứu người.
Chuyện này đúng là mở mang tầm mắt cho tôi.
Thím Vương suy nghĩ một lúc lâu, rồi bỗng gật đầu:
“Đúng là có đấy, Ngô sư phụ. Nhà tôi thật sự từng có một vị… tiên nhỏ bên sông.”
Giọng bà trở nên thần bí:
“Chuyện này cậu đừng kể với người khác.”
Bà ghé sát tai tôi nói nhỏ:
“Nghe nói hơn trăm năm trước, có một vị tổ tiên, khoảng mười tám mười chín tuổi thì được Thủy Tề chọn, làm thần nhỏ cai quản khúc sông này. Nhưng sau đó phong trào bài trừ mê tín, chuyện này dần bị thất truyền.”
Còn có chuyện như vậy sao?
Tôi bắt đầu thấy hứng thú.
“Sau đó thì sao?”
“Sau này cũng chẳng còn ai thờ cúng nữa. Mấy năm nay mưa thuận gió hòa, mọi người cũng không để ý. Nếu cậu không nhắc, tôi cũng quên mất rồi. Trong làng chắc cũng ít người biết chuyện này.”
Bà nói với vẻ đầy tự hào.
Dù không biết thật giả, nghe như truyền thuyết, nhưng có thể chắc chắn rằng người phụ nữ trong nước có liên quan đến Cẩu Đản.
Có lẽ chính vì vậy mà cậu được cứu.
Thằng nhóc này đúng là mạng lớn. Xem ra trời chưa muốn nó chết.
Nếu không, cũng sẽ không để tôi gặp được.
Tôi lắc đầu.
Đã gặp rồi, thì mạng nó không thể chết lúc này. Dù thế nào, tôi cũng phải nghịch thiên cải mệnh cho nó.
“Thím Vương, dẫn tôi đi gặp Cẩu Đản đi.”
“Vâng, vâng!”
Bà vội vàng gật đầu.
Tính ra, Cẩu Đản cũng sắp mười tám tuổi. Kiếp nạn lần này e rằng đang đến gần.
Có lẽ đó cũng là lý do bà tìm đến tôi.
Phải nói rằng mạng thằng nhóc này thật sự rất cứng.
Bị quỷ nước đòi mạng lại được linh thể nghi là tổ tiên cứu, giờ đại nạn lại đến, nhưng lại gặp được tôi.
Có lẽ đây chính là số mệnh.
Dù có kiếp nạn, nhưng không phải mệnh chết. Nếu vượt qua được, e rằng sau này sẽ đại phú đại quý. Lần này tôi ra tay cũng coi như kết một thiện duyên.
Sau đó, tôi theo Thím Vương đến phòng của Cẩu Đản.
Chỉ thấy cậu ta đang ngồi chơi game, hoàn toàn không chú ý đến sự xuất hiện của chúng tôi.
Ngay khi nhìn thấy cậu, sắc mặt tôi lập tức căng thẳng.
Kiếp nạn của thằng nhóc này quả thật không nhỏ. Lúc này toàn thân cậu ta đang tỏa ra từng luồng hắc khí.
Người thường thì không nhìn thấy, nhưng trong mắt tôi, nó giống như bị khói đen bao phủ.
“E là kẻ đến không có ý tốt…”
Hình như tôi nhận lời hơi sớm rồi. Không chừng ngay cả tôi cũng khó mà đối phó.
Với tình hình này, e rằng cậu ta đã bị nhắm đến từ lâu. Có khi sự xuất hiện của tôi bây giờ cũng đã khiến thứ kia chú ý.
“Thím Vương, chúng ta ra ngoài trước đi.” Tôi khẽ nói.
Bà ấy tuy đầy nghi hoặc, nhưng vẫn theo tôi đi ra.
Tôi nói nhỏ:
“Thím Vương, chuyện này không dễ xử lý. Thứ đó lai lịch không nhỏ, hơn nữa là nhắm thẳng vào Cẩu Đản.”
“Cái gì?!”
Bà ấy lập tức hoảng hốt, gần như bật khóc.
“Ngô sư phụ, cậu nhất định phải cứu con tôi!”
Giọng bà ấy đã nghẹn lại, vẻ mặt vô cùng lo lắng.
“Thím đừng khóc. Tôi đã đến thì chắc chắn sẽ giúp, nhất định sẽ cứu được Cẩu Đản. Thím cứ yên tâm.”
Nghe tôi khẳng định như vậy, sắc mặt bà mới dịu lại phần nào, nhưng nỗi lo vẫn hiện rõ.
Tôi nói tiếp:
“Chuyện này khó xử lý. Hay thím dẫn tôi đến chỗ năm xưa Cẩu Đản được cứu đi. Biết đâu ở đó tôi có thể tìm được manh mối gì.”