“Đùa cái gì vậy? Thế mà đã toi rồi?” Trương Hàn ngẩn người, cậu thậm chí còn không nghe thấy tiếng giãy giụa của gã Ngự Quỷ Giả bên trong.
Cóc ghẻ trước khi chết còn phải nhảy lên mấy cái, dù không làm gì được thì ít nhất cũng phải co giật đôi chân chứ.
Triệu Khai Minh cười lạnh: “Tự tìm đường chết thì trách được ai? Tưởng rằng mình ngự quỷ là có thể muốn làm gì thì làm sao? Đây là con quỷ đang ở trạng thái hồi phục hoàn toàn, sự kiện đã được định nghĩa cấp độ S rồi, lũ quỷ trên người các ngươi so với thứ này hoàn toàn không cùng đẳng cấp.”
“Một khi đã bị nhắm tới thì chỉ có đường chết, cũng không xem lại bản thân mình là bao nhiêu cân lạng, nên nhớ ngay cả Diệp Phong còn xong đời rồi đấy.”
Nghe thấy lời này, lại nhìn cảnh tượng vừa rồi, những người khác chỉ cảm thấy một luồng hàn ý ập tới, toàn thân lạnh toát.
Vương Tiểu Minh cũng nhìn thấy, hắn vẫn dửng dưng không chút cảm xúc, chỉ nói: “Tiếp tục đi tới, lát nữa tránh xa mấy cánh cửa ra, đừng chạm vào.”
“Còn đi tiếp sao? Giáo sư Vương, cứ thế này thì khả năng cao là tất cả chúng ta đều phải chết ở đây đấy, hay là nghĩ cách khác đi.” Tôn Nghĩa có chút sợ hãi nói.
Vương Tiểu Minh đáp: “Các ngươi sẽ chết, ta cũng sẽ chết, ta là một người bình thường còn không sợ, tại sao các ngươi phải sợ?”
Đâu thể nói như vậy được chứ, ông là giáo sư danh tiếng lẫy lừng, còn tôi là kẻ khốn khổ gánh nợ mua nhà, sao có thể giống nhau được? Tôn Nghĩa đau đớn tột cùng trong lòng, cảm thấy mình chín phần mười cũng sắp tiêu đời tại đây rồi.
Quỷ ở nơi này giết người không chớp mắt.
Nhìn Vương Tiểu Minh cứ thế dấn thân đi tiếp mà không hề hối tiếc, những người khác chỉ đành nối gót theo sau.
“Dương Gian, anh nghĩ cách đi, cứ thế này thì không ổn đâu, mới có mười mấy phút mà đã chết mất một gã Ngự Quỷ Giả rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy thì sợ là chúng ta không ra khỏi bệnh viện này nổi đâu.” Trên đường đi, Trương Hàn áp sát lại gần, hạ thấp giọng nói: “Vương Tiểu Minh làm càn, chúng ta không thể làm càn theo hắn được.”
“Thực ra hắn không sai, nếu không giải quyết sự kiện linh dị này, tất cả chúng ta đều phải chết. Nhìn thì tưởng chúng ta có nhiều lựa chọn, nhưng thực tế là chẳng có lựa chọn nào cả, chỉ có thể liều mạng thôi.” Dương Gian vừa đẩy xe đẩy vừa bình tĩnh nói.
“Nhưng hy sinh vô ích thì vẫn không thỏa đáng.” Trương Hàn nói: “Muốn liều mạng cũng phải chọn đúng phương hướng mới được.”
Dương Gian nói: “Hiện giờ Vương Tiểu Minh đang tìm phương hướng đấy, cậu tưởng người kia chết oan à? Không, Vương Tiểu Minh đang dùng mạng của gã đó để thử nghiệm quy luật hành động của con quỷ này, chỉ có điều khá bất ngờ là kẻ đó hơi yếu, hoặc là con quỷ hơi mạnh, chết nhanh hơn dự tính.”
“Cái gì? Ra là vậy sao?” Trương Hàn lộ vẻ kinh ngạc, có chút không tin nổi.
Vương Tiểu Minh lại tàn nhẫn đến mức dùng mạng của bọn họ để làm vật thí nghiệm ư?
“Không cần như vậy, sau khi bị quỷ tấn công, chỉ cần ngươi có thể sống sót thì mọi chuyện đều không thành vấn đề, không sống nổi thì cũng không thể trách người khác.” Dương Gian nói.
Hơn nữa, đôi cánh tay màu xanh đen vừa rồi nhìn thế nào cũng giống như tay của một đứa trẻ, nghĩa là giai đoạn thứ hai của Quỷ Anh.
Có lẽ là nằm giữa giai đoạn hai và giai đoạn ba.
Tóm lại, tuyệt đối không thể đạt tới giai đoạn ba.
Nói cách khác, quỷ ở đây đã không chỉ có một con nữa rồi.
“Quỷ nhãn của tôi bây giờ càng ngày càng nhìn không rõ, đã bị thứ màu đen xanh kia xâm thực, trong cuộc đọ sức giữa hai bên, quỷ nhãn của tôi đang ở thế hạ phong tuyệt đối, hiện tại đang ở trạng thái bị áp chế.” Trong quỷ nhãn của Dương Gian, thế giới màu đỏ đang biến mất nhanh chóng, dần dần khôi phục lại một thế giới âm u màu xanh đen.
Quỷ nhãn đang lờ đờ buồn ngủ, muốn khép lại, thậm chí có phần không tự chủ được, muốn chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng.
Nếu là ngày thường, đây là một tin tốt, nhưng hiện tại, rõ ràng đây lại là một tin vô cùng xấu.
“Vương Tiểu Minh, đợi chút đã.”
Sau khi đi tiếp một đoạn đường nữa, vẫn không thể ra khỏi lối đi, lúc này Dương Gian cũng phát hiện quỷ nhãn đã nhắm lại, đành phải gọi mọi người dừng bước.
“Chuyện gì?” Vương Tiểu Minh hỏi.
Dương Gian nói: “Để tôi dẫn đường, cứ đi thế này thì mãi mãi không ra khỏi đây được đâu. Tuy chúng ta không bị mê hoặc, nhưng có thể khẳng định, mọi thứ ở đây đã bị thay đổi đến mức không còn nhận ra được nữa dưới tác động của sức mạnh lệ quỷ, đi bao nhiêu đường thế này, quỷ mới biết chúng ta đang ở đâu.”
“Dương Gian, cậu có cách gì hay thì mau dùng đi.” Tôn Nghĩa vội vã giục.
Dương Gian không do dự, lấy ngay Quỷ Nến từ trong ba lô ra.
“Cậu định dùng lúc này sao?” Vương Tiểu Minh nhíu mày: “Chỉ còn lại hai phần ba thôi, không trụ được lâu đâu.”
Hắn là người nghiên cứu ra Quỷ Nến, tất nhiên rất rõ công dụng của thứ này.
Nhưng hắn cảm thấy vật này nên để dành khi đối phó với nguồn cơn, trong tình thế không thể nhận được sự trợ giúp bên ngoài, đây là vật tư cấp chiến lược cuối cùng.
“Hiện tại dường như không phải lúc để tiết kiệm đâu, mà nếu tôi đoán không nhầm, thứ ông muốn lấy lại trong văn phòng của mình chính là cái ngón tay đó đúng không?” Dương Gian nói.
Vương Tiểu Minh bình tĩnh đáp: “Không sai, lấy được thứ đó thì phần thắng của chúng ta mới lớn hơn một chút.”
“Vậy thì đúng rồi.” Dương Gian đi phía trước, đồng thời châm lửa Quỷ Nến.
Ngọn lửa màu xanh lục quỷ dị nhảy múa, chiếu sáng xung quanh.
Ngay lập tức, luồng khí màu xanh đen bao trùm gần đó nhanh chóng tan biến, mọi thứ xung quanh cũng khôi phục lại chút ánh sáng.
Con đường gần đó đã nhìn rõ.
Tuy nhiên lúc này, Dương Gian lại phát hiện tốc độ cháy của Quỷ Nến trong tay có chút kinh người, dường như nó đang tăng tốc, bắt đầu cháy nhanh chóng, ngọn lửa xanh biếc lách tách bùng lên, như muốn bộc phát hết năng lượng để đối kháng với một thứ gì đó.
Tranh thủ lúc Quỷ Nến đang cháy, mọi người mới nhìn rõ xung quanh.
Cảnh tượng trước mắt khiến ai nấy đều hít một hơi khí lạnh.
Những thứ treo biển hiệu trước đó nào phải cửa phòng khám, tất cả những kẻ đang đứng đó đều là những cơ thể cứng đờ màu xanh đen. Không, không thể gọi là người nữa, tất cả đều là Quỷ Anh đang lớn dần, là quỷ thật sự.
Những con quỷ này nhắm nghiền mắt, cứng đờ bất động tại chỗ, dường như chưa hề thức tỉnh.
Hóa ra những phòng khám gặp trước đó đều là do quỷ biến hóa thành, bảo sao gã đá văng cửa kia lại chết, chắc chắn là đã đá trúng một con quỷ khiến nó thức tỉnh, không giết ngươi thì giết ai.
“Hộc!”
Thế nhưng khoảnh khắc tiếp theo, bên tai Dương Gian có cảm giác như có ai đó thổi một hơi.
Trong tích tắc, Quỷ Nến lụi tắt.
Xung quanh lại rơi vào bóng tối âm u.
“Không thể nào.” Dương Gian nhìn Quỷ Nến đã tắt trên tay, chấn động cả người.
Từ khi có được Quỷ Nến đến nay, đây là lần đầu tiên cậu gặp trường hợp Quỷ Nến tự tắt.
Hơn nữa cậu có thể khẳng định tuyệt đối không phải tự mình tắt, mà là bị thứ gì đó thổi tắt một cách cưỡng ép.
Luồng hơi lạnh lẽo đó, giống như có một con lệ quỷ đang nằm bò trên vai mình mà thổi hơi.
Theo hướng luồng hơi lạnh truyền tới nhìn sang.
Dương Gian nhìn thấy vẻ mặt âm trầm của Triệu Khai Minh.
Chuyện vừa rồi có liên quan đến gã sao?
Hay nói cách khác, là Triệu Khai Minh đã sử dụng sức mạnh lệ quỷ của mình để thổi tắt Quỷ Nến của cậu?
“Tất cả theo tôi.”
Thế nhưng không đợi cậu nghĩ nhiều, Vương Tiểu Minh đã tiên phong hành động, lập tức chạy về phía trước.
Ánh lửa phát ra từ Quỷ Nến vừa rồi đã khiến hắn nhận diện rõ con đường phía trước, biết cách ra khỏi cái nơi quỷ quái này.