Khủng Bố Phục Sinh

Lượt đọc: 1607 | 9 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1189
Nguyền rủa và ăn mòn

❊ ❊ ❊

Vào khoảnh khắc này, Đồng Thiến gần như không thể kiểm soát mà muốn bật cười.

Mà tiếng cười của Quỷ Mặt lại là chí mạng, cho dù Dương Gian có thể ngăn cản, nhưng nó cũng sẽ gây ảnh hưởng đến toàn bộ người trong bệnh viện. Nếu không ngăn chặn kịp thời, thậm chí trong chốc lát, tất cả mọi người trong bệnh viện đều sẽ bị tiếng cười này giết chết.

Nhưng may thay, Đồng Thiến đã ý thức được sự mất kiểm soát của bản thân, gồng mình ngăn chặn tình trạng đó xảy ra.

Anh không bật cười thành tiếng, cưỡng ép kìm nén một loại xung động giết người.

Dương Gian lúc này chậm rãi thu lại nụ cười, sắc mặt bình tĩnh nói: "Anh không muốn quay đầu lại đúng không, nhưng khoảnh khắc tôi cười, đã kích hoạt quy luật giết người của Quỷ Mặt. Bản năng tiềm ẩn này ảnh hưởng đến anh, khiến anh không thể kiểm soát mà xoay người hướng về phía tôi. Khoảnh khắc này, tôi cảm thấy anh thậm chí còn muốn phát ra thứ tiếng cười của Lệ Quỷ đó. Một khi anh không thể kìm chế được mức độ này, bản năng của Lệ Quỷ sẽ không ngừng phóng đại trong lòng anh, cho đến cuối cùng, anh bị bản năng của Lệ Quỷ thôn phệ, trở thành một Lệ Quỷ mới."

"Đây chính là Lệ Quỷ khôi phục, dù là dị loại cũng không cách nào hoàn toàn tránh khỏi."

Trên mặt Đồng Thiến lộ ra vài phần kinh nghi, bởi vì những lời Dương Gian nói là đúng. Khoảnh khắc vừa rồi anh thực sự mất kiểm soát, không, thậm chí đây không phải là mất kiểm soát, mà là bản thân anh không kiềm chế được mà quay đầu lại.

Giống như bản năng của chính mình, chứ không phải quy luật giết người của Lệ Quỷ.

"Đội trưởng, tình huống này thì nên làm thế nào?" Lý Dương hỏi.

Dương Gian nói: "Trước đây tôi cũng từng có cảm giác này, cơ thể bị linh dị ăn mòn dẫn đến thối rữa, đến mức tôi nhìn thấy cơ thể tươi mới là có xung động muốn thay đổi. Nhưng Quỷ Dây Chuyền lại có thể tu sửa cơ thể tôi, khiến cơ thể tôi duy trì trạng thái khỏe mạnh, bản năng này mới không bị kích hoạt, cho nên tôi mới có thể sống bình thường đến tận bây giờ. Còn anh, nếu muốn tránh tình trạng này xảy ra, cách tốt nhất chính là đừng để xung quanh xuất hiện tiếng cười hay tiếng khóc."

"Cho dù thực sự nghe thấy tiếng khóc hoặc tiếng cười, anh cũng phải cố gắng hết sức kìm chế, để sự kìm chế trở thành một bản năng, căng chặt sợi dây trong lòng. Chỉ có như vậy mới không mất kiểm soát. Còn nếu lần đầu anh thất bại trong việc tự kiểm soát, để Lệ Quỷ giết người, thì sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba, đến cuối cùng lực kiểm soát của anh sẽ không ngừng suy yếu, giống như nghiện thuốc lá vậy."

Đồng Thiến nghe xong lập tức im lặng một chút, trịnh trọng gật đầu: "Tôi hiểu rồi, tôi sẽ kìm chế."

"Việc này thật đúng là đủ nguy hiểm." Lý Dương nghe xong không nhịn được cảm thán một câu.

Dương Gian nói: "Đối kháng với Lệ Quỷ là chuyện cả đời, đã bước lên con đường Ngự Quỷ Giả này thì không cách nào quay đầu, trừ khi các người nguyện ý chết một lần, sau đó dùng Quỷ Gương phục sinh, làm một người bình thường."

"Có vài chuyện luôn cần phải có người làm, tôi sẽ không trốn tránh."

Đồng Thiến nói: "Cho nên tôi sẽ không để lại cái bóng của mình trên Quỷ Gương."

Anh đã sớm có giác ngộ, cho rằng dùng Quỷ Gương phục sinh, trở thành một người bình thường sinh sống là một chuyện vô cùng nhục nhã.

Bởi vì trên thế giới này có quỷ, thì nhất định phải có Ngự Quỷ Giả, nhất định phải có người đối kháng với Lệ Quỷ. Nếu anh vứt bỏ thân phận Ngự Quỷ Giả, lựa chọn cuộc sống người bình thường, điều này đồng nghĩa với việc phải có người khác thay thế chức trách của mình, lựa chọn đối kháng với Lệ Quỷ.

Đã như vậy, Đồng Thiến hy vọng người đối kháng với Lệ Quỷ là chính mình. Dù sao anh cũng có kinh nghiệm, cũng đã kiên trì lâu như vậy, người phía sau chưa chắc đã làm tốt hơn anh.

"Phải rồi, có vài chuyện luôn phải có người đi làm." Lý Dương nhìn cánh tay khô gầy của mình cũng cảm thán một tiếng.

"Anh cứ quan sát trạng thái của mình thêm đi, nếu không có vấn đề gì thì chúng ta phải trở về Đại Xương Thị. Tình huống ở đây tạm thời đã được xử lý, trong khoảng thời gian rất dài tới, Khách Sạn Caesar sẽ không náo quỷ nữa. Nhưng thời hạn này rốt cuộc duy trì được bao lâu thì tôi cũng không biết, tôi chỉ có thể nói với anh, một ngày nào đó trong tương lai, Khách Sạn Caesar kinh hoàng sẽ lại xuất hiện. Đây là mảnh đất hiểm nguy không thể xóa bỏ hoàn toàn, cũng giống như Phúc Thọ Viên chôn vùi Lệ Quỷ ở Đại Hải Thị vậy."

Dương Gian nói.

"Có thể làm được đến mức này đã là rất tốt rồi, chuyện sau này ai mà nói chắc được chứ." Đồng Thiến nói.

"Vậy anh nghỉ ngơi cho tốt đi, xác định bản thân không vấn đề gì rồi thì xuất viện. Tôi và Lý Dương đi dạo quanh thành phố này một chút, xem có chỗ nào bỏ sót không." Dương Gian nói.

Nói xong, anh và Lý Dương rời khỏi phòng bệnh, để lại cho Đồng Thiến một chút thời gian để điều chỉnh trạng thái của bản thân.

Sau khi hai người đi khỏi. Đồng Thiến ngồi trên giường bệnh rất lâu, bất chợt anh khẽ quay đầu lại, nhìn về phía sau lưng mình.

Một xác chết âm lãnh quỷ dị cứ thế cứng đờ đứng sừng sững sau lưng anh, dường như đang đi theo anh, đang nhìn trộm anh.

"Con quỷ đó vẫn còn sao?"

Đồng Thiến lập tức quay đầu trở lại, bóng dáng Lệ Quỷ phía sau lại nhanh chóng biến mất trước mắt.

Đây là loại Lệ Quỷ chỉ cần quay đầu lại là có thể nhìn thấy.

Nhưng lần nào Đồng Thiến cũng dùng Quỷ Mặt để quay đầu, mà Quỷ Mặt nhìn thấy Lệ Quỷ lại không kích hoạt quy luật giết người của Lệ Quỷ, cho nên lần nào anh cũng có thể quan sát trạng thái sau lưng mình một cách an toàn.

"Bị một con Lệ Quỷ như vậy bám theo quả không phải là chuyện tốt." Ánh mắt Đồng Thiến khẽ động.

Tuy nhiên lúc này anh đã không còn quá nhiều tinh lực để suy nghĩ về chuyện này, anh phải thích ứng với trạng thái này của bản thân càng sớm càng tốt. Luôn dùng hình tượng Quỷ Mặt để đối mặt với tất cả mọi thứ sau này.

Khuôn mặt của mình sau này đoán chừng chỉ là một vật trang trí, để cho bản thân thỉnh thoảng có thể nhìn một chút, ghi nhớ dáng vẻ từng có của mình.

Dương Gian và Lý Dương thực thi chức trách của một người phụ trách, tuần tra một vòng trong thành phố này, xác định không có sự kiện linh dị còn sót lại mới buông lỏng tâm trí. Dù sao anh cũng không muốn chân trước vừa đi, chân sau trong thành phố đã xảy ra chuyện Lệ Quỷ giết người, đến lúc đó lại phải chạy một chuyến.

Mặc dù anh chỉ phụ trách Đại Xương Thị.

Nhưng thành phố này là quê hương của Đồng Thiến, anh vẫn chưa từ bỏ thành phố này, cho nên nơi đây không có người phụ trách mới, vì vậy đội ngũ của Dương Gian phải kiêm nhiệm nơi này.

Tuy nhiên đây cũng là một chuyện tốt. Ít nhất Khách Sạn Caesar có thể nằm trong tầm kiểm soát của chính Dương Gian, tránh bị một vài Ngự Quỷ Giả không biết trời cao đất dày làm loạn, cuối cùng không cách nào thu dọn tàn cuộc.

"Đồng Thiến đã hồi phục gần như rồi, chúng ta có thể về Đại Xương Thị được rồi." Sau đó, Lý Dương nhận được tin nhắn của Đồng Thiến.

Dương Gian lúc này lại đang nói chuyện với liên lạc viên của thành phố này: "Việc phong tỏa Khách Sạn Caesar phải tiếp tục, hơn nữa phải là lâu dài. Nơi đó đừng để cho ai bén mảng tới, chuyện này liên quan đến việc thành phố này có an toàn hay không. Còn những chuyện khác tôi đã giải quyết ổn thỏa rồi, sự kiện linh dị sẽ không xảy ra nữa, các người có thể tạm thời yên tâm. Hôm nay tôi phải trở về Đại Xương Thị, cho nên công việc tiếp theo là của các người."

"Dương đội xin hãy yên tâm, chúng tôi sẽ hoàn thành tốt công việc." Liên lạc viên kia biểu thị không vấn đề gì.

"Rất tốt."

Dương Gian tin rằng những người có thể làm liên lạc viên thì giác ngộ cần có chắc chắn là có, cho nên anh cũng không nói nhiều điều gì nữa. Sau đó anh và Lý Dương lập tức biến mất tại chỗ, tiếp đó họ quay trở lại bệnh viện, đón Đồng Thiến, trực tiếp đi tới Đại Xương Thị.

Đại Xương Thị cách nơi này không xa. Trong tình huống dùng Quỷ Vực để di chuyển, trong vòng một phút đã đi tới khu Quan Giang quen thuộc.

"Chuyến công tác kết thúc rồi, các người về nghỉ ngơi trước đi, chuyện còn lại tôi xử lý là được rồi." Dương Gian nói.

"Được, đã không còn chuyện gì khác nữa thì tôi về nghỉ ngơi trước đây." Lý Dương đưa cái túi đựng xương đang cháy qua.

Sau khi Dương Gian nhận lấy, lại nhìn về phía Đồng Thiến: "Sau lưng cậu vẫn còn một con quỷ đi theo, trước khi vấn đề này chưa giải quyết xong, cậu phải chú ý việc đi lại của mình, tuyệt đối không được để xảy ra tình trạng mất kiểm soát. Còn nữa, hãy quan sát sau lưng mình nhiều hơn, đảm bảo con quỷ đó vẫn ở bên cạnh, chứ không phải một lúc nào đó quay đầu lại thì Lệ Quỷ đó biến mất. Đây là Đại Xương Thị, không thể để xảy ra loạn lạc, hy vọng cậu hiểu."

"Tôi biết, tôi sẽ chịu trách nhiệm với bản thân." Đồng Thiến gật đầu.

Trên người anh có nhân tố không thể kiểm soát, tự nhiên phải chú ý nhiều hơn.

"Vậy thì tốt." Dương Gian gật đầu.

Anh và Đồng Thiến là Ngự Quỷ Giả cùng thời kỳ, quen biết đã rất lâu, đều không phải người mới, chuyện cần làm chắc chắn là có thể làm tốt, anh vẫn có thể yên tâm.

Sau khi Dương Gian và Lý Dương, Đồng Thiến tách nhau ra, anh liền đi tới phòng an toàn, anh cất xương đang cháy kia đi, chỉnh đốn lại đồ đạc một chút.

Nhìn Quỷ Thủ đen thui của mình, anh suy nghĩ một chút, lấy ra chiếc găng tay vàng đã một thời gian không dùng tới đeo lên.

Ngọn lửa quỷ dị vẫn đang cháy bên trong Quỷ Thủ, mùi khét lẹt xua mãi không tan, để ngăn chặn linh dị ảnh hưởng đến xung quanh, anh chỉ đành đeo găng tay vào lần nữa.

"Một vài tình huống linh dị lần này khiến cho tình trạng bản thân tôi bị Quỷ Hồ ăn mòn ngày càng trầm trọng."

Ánh mắt Dương Gian khẽ động, anh biết mình rất nhanh lại phải tìm cách đối mặt với sự khôi phục linh dị mới.

Thứ khó giải quyết không phải là ngọn lửa lò linh dị của xương đang cháy kia, mà là nước Quỷ Hồ không ngừng ăn mòn cơ thể mình.

Anh hơi cúi đầu nhìn xuống dưới chân. Nơi đứng để lại một dấu chân ẩm ướt.

Hơi nước trên người đã rất nặng rồi. Nếu không phải ngọn lửa lò vẫn đang cháy trên Quỷ Thủ, e là lúc này trên người anh đang nhỏ nước rồi.

Thế nhưng Dương Gian lại không đặc biệt lo lắng, bởi vì tình huống lần này tuy nghiêm trọng, nhưng lại không hung hiểm như mấy lần trước. Anh tự tin mình có thể giải quyết, dù sao hiện tại anh vẫn còn Quỷ Trù và Nhân Bì Chỉ là hai con át chủ bài cực đoan này.

Tiện tay nắm lấy Quỷ Kéo. Lời nguyền trên người hiện ra trước mắt.

Dương Gian liếc mắt nhìn về phía góc tường, chiếc tủ gỗ màu đỏ kia vẫn quỷ dị đứng sừng sững ở đó, chỉ là phía trước chiếc tủ gỗ đó, còn có một bóng dáng Lệ Quỷ đáng sợ và mờ ảo đang chặn ở đó.

Đó cũng là một con Lệ Quỷ đáng sợ, có thể thực hiện nguyện vọng của người sống, nhưng cái giá phải trả chính là có một người thân sẽ chết đi.

"Vẫn đang giằng co sao?" Dương Gian đặt Quỷ Kéo xuống, thầm nghĩ trong lòng.

Lời nguyền Quỷ Trù này thật đúng là đủ phiền phức, bất kể là anh đình chỉ giao dịch, hay là dùng Củi Đao chém nát Quỷ Trù, thứ này vẫn luôn như hình với bóng.

Cuối cùng vẫn là anh dùng nhãn dán nguyện vọng và nguyện vọng của Quỷ Trù xung đột lẫn nhau, tạm thời xử lý phần lời nguyền này.

Thế nhưng cụ thể có thể duy trì bao lâu, anh vẫn chưa rõ. Chỉ biết hiện tại lời nguyền của Quỷ Trù vẫn chưa xuất hiện.

Đã quen với việc này, Dương Gian không bận tâm chuyện đó nữa, anh bước ra khỏi phòng an toàn, dừng lại ở trong khu tiểu khu một chút, đột nhiên nhìn về một hướng của tiểu khu. Đó là nơi ở của Vương San San, nơi đó cũng có một cánh cửa vàng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1142
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »