Khủng Bố Phục Sinh

Lượt đọc: 1563 | 9 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1174
Những người tụ họp

❊ ❊ ❊

Thang máy rời đi tuy đã đoạn tuyệt đường lui, nhưng đối với Dương Gian hiện tại mà nói, đây không phải là chuyện quá quan trọng. Cậu ta còn có thể thông qua nước của Quỷ Hồ kết nối với bên ngoài để kịp thời rút khỏi khách sạn Caesar, cũng có thể mở ra Quỷ Vực để thử thoát khỏi tầng ba.

Cách thức vẫn còn đó, cho nên việc quan trọng nhất bây giờ là hoàn thành kế hoạch của chuyến đi này.

Lò lửa đang dần dần cháy lại, lúc này mọi người cảm thấy có chút chậm chạp, nhưng lại không thể rời đi, chỉ có thể đứng tại chỗ nhìn chằm chằm vào lò lửa không ngừng cháy lại kia, đồng thời cảnh giác an nguy xung quanh.

May mắn là ánh lửa yếu ớt trong lò đã xua tan bóng tối xung quanh, khiến tầm nhìn khôi phục được một chút, không đến mức đưa tay không thấy năm ngón.

Lý Dương và Đồng Thiến đã có thể nhìn rõ môi trường xung quanh.

Mặc dù vẫn còn lờ mờ, nhưng ít nhất có thể phán đoán bên cạnh có nguy hiểm xuất hiện hay không.

Quỷ Nhãn của Dương Gian ở nơi này không phải chịu ảnh hưởng quá lớn, tầm nhìn của cậu bỏ qua bóng tối nơi đây, có thể nhìn rõ tất cả mọi thứ xung quanh, tuy nhiên lại không thể xuyên thấu bức tường do thi thể chất chồng tạo nên.

"Quỷ tại sao lại muốn chồng những thi thể này ở đây? Là bản năng thu thập thi thể, hay nói cách khác những thi thể này có điểm gì đặc biệt sao?" Dương Gian cầm cây thương nứt nẻ trong tay, vô cùng cảnh giác, cậu đi tới trước một bức tường thi thể chất chồng rồi dừng bước.

Quỷ Nhãn khẽ chuyển động.

Cậu đang quan sát những thi thể trên bức tường này.

Âm lãnh, hôi thối, cứng đờ, đủ loại chết chóc thê thảm, nhìn vào khiến người ta rợn cả tóc gáy.

Tuy nhiên, những thứ này đối với Dương Gian hiện tại mà nói đã thành thói quen, cậu nhìn chằm chằm vào thi thể ở ngay trước mắt mà trong lòng không có bất kỳ sự khó chịu nào, tựa như đang đứng ở sạp thịt heo ngoài chợ nhìn miếng thịt heo bị chia thành nhiều mảnh trên thớt vậy.

"Thi thể đã bị lây nhiễm linh dị, cho nên không thể xem những thi thể này như thi thể bình thường." Dương Gian đưa tay chạm vào một cánh tay chìa ra ngoài.

Rõ ràng chủ nhân của cánh tay này đã chết từ rất lâu, nhưng lại không hoàn toàn thối rữa, chỉ là trên đó hơi có chút hôi thối mà thôi.

Đột nhiên. Cánh tay tỏa ra mùi hôi thối này động đậy một cái, sau đó nắm chặt lấy cánh tay của Dương Gian, năm ngón tay kia lạnh lẽo thấu xương, sức lực lớn đến mức vô lý như muốn bóp nát cánh tay của cậu.

"Đã đến nước này rồi mà vẫn còn có thể cử động sao?" Ánh mắt Dương Gian khẽ động, không hề cảm thấy sợ hãi.

Thứ này đối với Ngự Quỷ Giả không có tính sát thương, chỉ là dưới sự thúc đẩy của sức mạnh linh dị khiến thi thể có vài hành vi quỷ dị mà thôi.

Nâng Quỷ Thủ đen sì lên, Dương Gian nắm lấy cánh tay kia, bàn tay vốn đang siết chặt lấy cánh tay cậu lập tức mất đi sức lực, trực tiếp buông ra.

Linh dị trên một cái xác chết đơn thuần tuyệt đối không thể đối kháng với Quỷ Thủ.

Dù sao thì Quỷ Thủ cũng là quỷ thực sự.

"Độ nguy hiểm tuy không lớn, nhưng nếu thi thể ở đây toàn bộ tỉnh lại, đoán chừng đối với chúng ta cũng là một phiền phức." Lý Dương nhìn thấy cảnh này liền lên tiếng.

"Sẽ không xảy ra tình huống đó đâu, thật sự đến lúc đó tôi sẽ ra tay." Đồng Thiến nói.

Tiếng khóc của cậu ta vang vọng không phân biệt mục tiêu, thi thể dù nhiều bao nhiêu cũng phải nằm xuống, không cấu thành uy hiếp.

"Còn năm phút nữa, hiện tại nhìn qua mọi thứ đều thuận lợi, hy vọng năm phút tiếp theo đừng xảy ra vấn đề gì thì tốt." Dương Gian xoay người lại.

Cậu liếc nhìn một cái, lò lửa tái cháy vẫn đang tiếp tục, lúc này ngọn lửa trong lò đã có một chút nhen nhóm nhỏ, ánh sáng xung quanh lại sáng thêm không ít.

Nhưng khoảng cách đến mức độ đốt cháy được đống thi thể xung quanh vẫn còn kém khá xa.

"Con quỷ ở tầng ba hiện tại không xuất hiện ở gần đây, nhưng tôi lại cảm thấy có một luồng nguy hiểm đang tới gần, dường như đang đi về phía này." Đồng Thiến cau mày.

Đồng Thiến cau mày, khẽ lắc lắc cổ, khuôn mặt quỷ chuyển động, sự bất an trong lòng đang dần dần được phóng đại.

Cảm giác này không phải không có căn cứ, mà là sự cảm nhận của Ngự Quỷ Giả đối với sự hung hiểm linh dị xung quanh.

"Nguy hiểm thực sự đến thì đối đầu trực diện, chúng ta chống đỡ vài phút chắc cũng không vấn đề gì lớn." Lý Dương nói.

Ngay khi mấy người đang canh giữ lò lửa chờ đợi thi thể ở tầng ba bị đốt cháy.

Ở một tầng lầu khác.

Hương Lan dẫn theo Đổng Ngọc Lan cùng với Vương Căn Toàn lần nữa đi tới vùng hành lang nguy hiểm kia để xuyên qua, vì quen đường nên bọn họ không những tránh được nguy hiểm, mà còn giảm bớt thời gian đi lạc, cuối cùng tìm thấy A Nam ở gần phòng 651.

A Nam lúc này đang đi lại ở đây với vẻ nghi hoặc bất an, giống như một người mới vừa đi lạc vào đây, không còn sự can đảm trước đó nữa.

"A Nam, đi với chúng tôi." Hương Lan gọi cậu ta lại.

"Cô quen tôi sao? Đây là nơi nào, tại sao tôi lại đến đây." A Nam nhìn thấy Hương Lan bọn họ giống như thấy được cứu tinh, vội vàng truy hỏi.

"Đi theo tôi, cô sẽ biết." Hương Lan nói.

A Nam không hề do dự liền đi theo, dù sao ở nơi này một mình vẫn rất nguy hiểm, đi theo người khác ít nhất cũng có chút chỗ dựa.

"Chu Kiến vẫn chưa tìm thấy."

Đổng Ngọc Lan nói: "Chúng ta là muốn đi tìm anh ta hay là bây giờ quay đầu lại?"

"Phải tìm được anh ta." Hương Lan lạnh mặt, không chút do dự.

Bốn người lại lên đường.

Trong quá trình này mặc dù vài lần gặp phải nguy hiểm, nhưng đều được Hương Lan hóa giải, cuối cùng lãng phí một chút thời gian thì cũng tìm thấy Chu Kiến trong một hành lang.

Chu Kiến cũng đã chết. Nhưng lúc này anh ta cũng đã sống lại, giống như A Nam, trở thành một người mới.

Hai người đối với tất cả mọi thứ ở đây đều xa lạ, họ đã mất trí nhớ, chỉ biết trước khi mở mắt ra thì vẫn còn đang ở trên đường cái, vẫn đang sống cuộc sống của người bình thường, khoảnh khắc tiếp theo liền xuất hiện ở nơi này, căn bản không thể tưởng tượng được họ đã bị nhốt ở đây mấy chục năm, lần này chỉ là một trong vô số lần phục sinh mà thôi.

"Người đủ rồi, chúng ta phải rời khỏi đây càng nhanh càng tốt, tôi cảm thấy hành động bên phía Dương Gian bọn họ đã sắp thành công rồi, thời gian còn lại cho chúng ta không nhiều lắm."

Sau khi Hương Lan tìm thấy Chu Kiến liền lập tức đi theo con đường ngắn nhất để rời khỏi đây.

Nơi cô muốn đến không phải khách sạn Caesar, mà là một căn phòng vô cùng đặc biệt đối với bọn họ.

Căn phòng đó lưu giữ một số chuyện quá khứ của họ. Cũng bao gồm cả sức mạnh linh dị từng ngự trị.

Những thứ này chỉ có thể sử dụng vào thời điểm mấu chốt như thế này, mà trước mắt đã đến lúc quan trọng nhất rồi.

Nếu không sử dụng nữa, lối ra bị phong tỏa, bọn họ sẽ vĩnh viễn ở lại đây không ngừng phục sinh, không ngừng chết đi, không còn cơ hội giải thoát.

Tuy nhiên đối với họ mà nói, sự hung hiểm thực sự không phải đến từ Dương Gian, mà là đến từ chính khách sạn Caesar.

Hay nói cách khác là đến từ trên người một con Lệ Quỷ nào đó.

Ngay khi nhóm người Hương Lan đi về phía căn phòng đặc biệt đó, trên hành lang, cô nhìn thấy một thứ quen thuộc.

Đó là một chuỗi dấu chân màu đen. Nói là dấu chân thì đúng hơn, chi bằng nói là vệt nước hình thành do chất lỏng thối rữa nhỏ giọt lên tấm thảm.

"Con quỷ đó vẫn còn ở đây..." Hương Lan cảm thấy nỗi sợ hãi không tên.

Cô biết ở nơi này lảng vảng một con Lệ Quỷ khủng bố vô cùng, con Lệ Quỷ đó từng khiến cô chết vài lần, chỉ là khoảng thời gian gần đây con Lệ Quỷ đó biến mất, và chính sự biến mất của con Lệ Quỷ đó mà mọi thứ ở đây đang dần dần mất khống chế.

Hương Lan cũng từng nghĩ con quỷ đó có thể đã rời khỏi khách sạn Caesar. Hiện tại xem ra, con quỷ đó vẫn còn ở đây, căn bản không hề rời đi.

"Nhanh hơn chút nữa, thời gian còn ít hơn so với tôi tưởng tượng." Hương Lan lúc này trở nên sốt ruột.

Bởi vì chuỗi dấu chân này đang hướng ra bên ngoài kéo dài đi.

Nói cách khác, con Lệ Quỷ mà cô luôn kiêng kị đang bị thứ gì đó thu hút, từ một nơi nào đó đi ra, rồi rời khỏi nơi này.

Có lẽ kế hoạch bên phía Dương Gian đã sắp thành công rồi.

"Chúng ta đây là muốn đi đâu, còn nữa các người rốt cuộc là người thế nào, đây là nơi nào?" A Nam trên đường không ngừng truy hỏi, cậu ta bây giờ mơ hồ không biết gì, thậm chí còn không biết nơi này có quỷ.

Hương Lan nói: "Đợi đến khi đến căn phòng đó rồi, các người sẽ hiểu rõ mọi chuyện, ở nơi đó còn có một phần ký ức của các người, lúc để lại đường lui năm đó cũng đã nghĩ đến sẽ có tình huống như vậy."

Cô không giải thích quá nhiều, chỉ tranh thủ thời gian hành động.

Rất nhanh. Nhóm người bọn họ đã đi tới trước một căn phòng không cách lối ra bao xa.

Đây là phòng số mười.

Cửa lớn của căn phòng cũng mở ra, nhưng bên trong không có động tĩnh, cũng không có nguy hiểm.

"Đi theo tôi." Hương Lan dẫn nhóm người đi vào, sau đó nhanh chóng đi về phía phòng ngủ.

Lật mở tấm nệm giường trong phòng ngủ ra. Ở phía dưới ẩn giấu bốn bức tranh, trong tranh vẽ chính là A Nam, Chu Kiến, Đổng Ngọc Lan bọn họ, chỉ là bọn họ trong tranh thần sắc quỷ dị, biểu cảm chết lặng, không giống người sống, ngược lại giống như người chết.

Theo tình huống bình thường, ở đây vốn dĩ nên có tranh của năm người. Tấm còn lại là của Hương Lan, chỉ là bức tranh đó đã bị cô lấy đi rồi.

Cũng chính vì như vậy, Hương Lan mới biết nhiều như vậy.

"Bức họa của tôi..." A Nam nhìn bức họa của chính mình lập tức ngẩn người ra một chút, sau đó cậu bị dọa giật nảy mình.

Bởi vì A Nam trong bức họa kia lại còn chuyển động đôi mắt, đang nhìn chằm chằm vào mình.

"Nhặt bức họa của mỗi người lên, sau đó các người có thể lấy lại tất cả những gì ký gửi ở đây trước kia." Hương Lan nói.

"Thật hay giả vậy?" Đổng Ngọc Lan bán tín bán nghi, nhưng vẫn đưa tay cầm lấy bức họa thuộc về mình.

Vừa cầm lên, dị thường liền xuất hiện.

Bức họa đang nhanh chóng phai màu, sau đó Đổng Ngọc Lan cảm nhận được một luồng khí tức âm lãnh dọc theo bức họa xâm thực cơ thể mình.

Tựa như có một người khác đang tiến vào trong đầu, trong cơ thể mình vậy.

Cảm giác này rất quái dị.

Sau đó, một phần ký ức quen thuộc mà xa lạ xuất hiện trong đầu Đổng Ngọc Lan.

"Á!"

Thế nhưng đột nhiên, Đổng Ngọc Lan lại phát ra tiếng thét thảm thiết, toàn thân cô đột nhiên trở nên đau đớn vô cùng, gân xanh nổi lên, mặt mũi dữ tợn, cơ thể đang vặn vẹo theo một cách không hợp lý.

"Cô ấy không sao, cô ấy đang bị Lệ Quỷ xâm nhập, nhưng cô ấy có thể ngự trị con Lệ Quỷ đó, lấy lại được ký ức phong tồn trong bức họa thì cô ấy cũng sẽ lấy lại được con quỷ phong tồn trong bức họa." Hương Lan thấy cảnh này liền lập tức giải thích, tránh để tạo ra hoảng loạn.

Những người khác nghi hoặc không yên, rõ ràng không quá tin lời Hương Lan.

Nhưng rất nhanh. Nỗi đau trên người Đổng Ngọc Lan dần dần biến mất, cô từ từ bình phục lại, nhưng từng vết bầm tím trên người lại vẫn luôn không biến mất, nhưng cô có thể cảm nhận được, bản thân đã bị Lệ Quỷ ký sinh rồi.

"Các người có thể tin tưởng Hương Lan, lời cô ấy nói không sai." Đổng Ngọc Lan thở dốc, ngẩng đầu nhìn Hương Lan, ánh mắt lạnh lùng mà lại mang theo vài phần tán đồng.

Xem ra người lấy lại ký ức như cô cũng đã hiểu rõ cảnh ngộ hiện tại, giữa đôi bên không cần quá nhiều lời giải thích.

"Tôi có thể từ chối không?" Chu Kiến thấy vậy liền có ý nghĩ thoái lui.

"Từ chối sẽ chết rất thảm, ở nơi này nếu không có sức mạnh linh dị bảo hộ, thì không sống nổi quá một giờ đâu."

Đổng Ngọc Lan nói: "Cho dù anh không đồng ý tôi cũng sẽ cưỡng ép bắt anh đồng ý, đợi sau khi lấy lại ký ức rồi anh sẽ hiểu rõ tất cả, đến lúc đó không những anh không trách tôi mà ngược lại còn cảm ơn tôi nữa."

Nói xong, cô túm lấy Chu Kiến trực tiếp dùng bạo lực ấn anh ta vào bức họa thuộc về mình.

Gương mặt dán lên bức họa, khoảnh khắc tiếp theo Chu Kiến liền phát ra tiếng thét thảm thiết.

Cơ thể anh ta đang bị xâm thực, chân dung nhân vật trên bức họa đang nhanh chóng tiêu tán.

"Đừng lãng phí thời gian nữa." Hương Lan cũng túm lấy A Nam trực tiếp ấn vào bức họa.

Vương Căn Toàn thấy vậy cũng không nói nhiều, rất phối hợp cầm lấy bức họa thuộc về mình.

Tiếng thét thảm thiết đau đớn vang lên, nhưng rất nhanh tất cả lại khôi phục yên tĩnh.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, bọn họ đã lấy được ký ức phong tồn ở đây trước kia, thậm chí còn ngự trị con Lệ Quỷ mới.

"Hóa ra là vậy, đã đến thời điểm quan trọng nhất rồi sao? Lần này là tình huống thế nào."

Chu Kiến thần sắc khôi phục bình tĩnh, nỗi đau của anh ta dần dần biến mất, cũng đã hiểu rõ mọi chuyện, lúc này khẽ ngẩng đầu nhìn về phía mấy người còn lại.

Hương Lan cũng không lề mề, nhanh chóng kể lại sự xuất hiện của Dương Gian cũng như chuyện khách sạn Caesar hiện tại đang mất khống chế một lượt.

"Hiện tại Dương Gian đã đang hành động rồi, cậu ta sẽ làm ra chuyện gì tôi không biết, tôi chỉ biết đây có lẽ là cơ hội cuối cùng để chúng ta rời khỏi nơi bị giam cầm mấy chục năm nay."

"Thời gian cấp bách, vậy còn chờ gì nữa." Chu Kiến không nói hai lời, xoay người đi về phía ngoài phòng.

Những người khác gật đầu, cũng lập tức hành động.

"Hương Lan." A Nam gọi một tiếng, ánh mắt nhìn Hương Lan có chút quan tâm.

"Chúng ta phải thoát khỏi nơi này, nếu không tất cả đều không có ý nghĩa." Hương Lan nghiêm túc nói.

Đã từng rất nhiều lần, cô và A Nam gặp gỡ nhau, giữa đôi bên từng trở thành tình nhân, cũng từng trở thành vợ chồng, tất nhiên cũng có lúc trở thành kẻ địch... vô số lần phục sinh khiến bọn họ trải qua quá nhiều, nhưng mỗi một lần chết đi, bọn họ đều là quen biết lại từ đầu, bắt đầu lại từ đầu.

"Tôi hiểu." A Nam gật đầu, thu lại nhi nữ tình trường.

Hương Lan nói đúng. Không thể thoát khỏi lời nguyền để sống sót rời khỏi nơi này, thì tất cả đều là hư ảo, không có ý nghĩa.

Tình cảm bền chặt đến đâu cũng sẽ tan biến sạch sẽ theo mỗi lần chết đi rồi sống lại.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1142
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »