Khủng Bố Phục Sinh

Lượt đọc: 1485 | 9 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1078
Hồ nước mất khống chế

❊ ❊ ❊

Dưới đáy hồ, thứ phiền phức nhất không phải là chiếc Quỷ Trù vẫn luôn xuất hiện bên cạnh Dương Gian.

Hiển nhiên, cỗ quan tài màu đen kia mới là tồn tại nguy hiểm nhất.

Thông qua khe hở của nắp quan tài bị mở ra, Dương Gian thậm chí cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn trộm mình.

Đây không phải ảo giác, ánh mắt đó vừa rồi vẫn luôn ở đó, cậu sẽ không cảm nhận sai, trong quan tài xác thực có thứ gì đó đang chằm chằm nhìn mình.

“Lệ Quỷ đầu nguồn của Quỷ Hồ nghi là đang ở trong cỗ quan tài đen này.” Sự lạnh lẽo và tê dại trên cơ thể Dương Gian lúc này đã tan biến đi không ít.

Cậu hiện tại cảm thấy mình đã có thể hoạt động gần như bình thường.

Nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức đó, cậu không thể vận dụng thêm sức mạnh linh dị nào nữa, không biết là do nước hồ xung quanh, hay là bản thân xảy ra vấn đề, tóm lại, cậu hiện tại đã bị hạn chế.

Cũng chính vì vậy, Dương Gian mới không lập tức tới gần cỗ quan tài đen kia, mà thay vào đó là sử dụng tờ giấy nguyện vọng và Quỷ Trù để cứu A Hồng.

“Tình trạng hiện tại của mình có thể đối phó với con quỷ trong quan tài không?” Trong lòng cậu đang do dự.

Trong thâm tâm không nắm chắc lắm.

Nhưng cũng không đến mức tuyệt vọng, vì Dương Gian hiện trong tay vẫn còn đinh quan tài, còn dao chẻ củi, dù cho linh dị có bị hạn chế thì vẫn có tư bản để đối kháng với bất kỳ linh dị nào.

“Nhưng mình cảm thấy cơ thể đang hồi phục, mình nên chờ thêm một chút, hay là bây giờ thử ra tay luôn?” Dương Gian siết chặt cây thương rạn nứt trong tay.

Cậu có thể cảm nhận được, tình trạng của bản thân đang dần dần hồi phục.

Ảnh hưởng của Quỷ Hồ lên người cậu đang không ngừng suy yếu.

Dường như Dương Gian đang dần thích nghi với môi trường ở nơi này.

Tình huống này có chút trái với lẽ thường, bởi vì Lý Quân và Tào Dương vẫn đang ngâm mình trong nước hồ, không thể cử động, cậu cũng là Ngự Quỷ Giả, theo lý mà nói thì kết cục cũng nên giống như họ, vậy mà bản thân lại trở thành trường hợp ngoại lệ.

Đây tuyệt đối không phải ngẫu nhiên.

Chắc chắn có liên quan đến trạng thái của bản thân trên chiếc thuyền nhỏ màu đen lúc trước.

“Không thể nóng vội nhất thời, đã tình trạng của mình đang tốt lên thì mình nên chờ thêm chút nữa, con quỷ bây giờ chưa ra tay với mình nghĩa là mình vẫn còn an toàn, hơn nữa cỗ quan tài này đã ở trong nước hồ lâu như vậy rồi, chờ thêm một lát nữa chắc cũng không vấn đề gì.”

Sau khi cân nhắc, Dương Gian chọn cách để bản thân thích nghi thêm chút nữa rồi mới ra tay.

Nhưng Quỷ Nhãn của cậu vẫn nhìn chằm chằm vào khe hở của cỗ quan tài đang mở ra kia.

Thế nhưng dưới sự nhìn trộm này, Dương Gian dần dần phát hiện thứ bên trong cỗ quan tài kia dường như có chút quen thuộc với mình, có mối liên hệ không rõ ràng nào đó.

Cảm giác này rất kỳ lạ.

Ngoài ra, cùng với sự trôi qua của thời gian, cảm giác này càng ngày càng mãnh liệt.

Trong khi cậu đang nhìn trộm Lệ Quỷ, dường như Lệ Quỷ trong quan tài kia cũng đang nhìn trộm mình.

Mặc dù Dương Gian không thể thông qua khe hở của cỗ quan tài đang mở ra để nhìn rõ tình hình bên trong, nhưng cậu lại có thể cảm nhận được ánh mắt quỷ dị đó ở bên trong quan tài.

Tuy nhiên, điều cậu không biết chính là.

Trong lúc cậu đang cảnh giác với cỗ quan tài màu đen kia và chờ đợi cơ thể hồi phục, thì toàn bộ Quỷ Hồ lại đang âm thầm xảy ra một số biến đổi quỷ dị.

Xung quanh Dương Gian, trong nước hồ dường như xuất hiện từng đạo dòng nước vô hình, những dòng nước này khuấy động mặt hồ chết lặng, khiến cho những cái xác đang ngâm trong nước hồ cũng theo đó mà đung đưa, những cái xác này dần dần lại bắt đầu trôi nổi, hơn nữa phương hướng trôi dạt lại kinh người giống nhau.

Tất cả đều hướng về mục tiêu là Dương Gian mà tới gần.

Nhưng cũng không phải tất cả cái xác đều như vậy, phần lớn cái xác vẫn lẳng lặng nổi trên mặt nước, không hề cử động.

Sự xuất hiện của tình huống này cũng có nghĩa là, Dương Gian đang âm thầm ảnh hưởng đến sự vận hành của toàn bộ Quỷ Hồ, đang phá vỡ một sự cân bằng lâu dài nào đó.

Cùng lúc đó.

“Ầm!”

Một tiếng phá nước vang lên trên mặt hồ, chỉ thấy một bàn tay bị nước hồ ngâm đến trắng bệch đột nhiên vươn ra từ sâu trong làn nước hồ u ám.

Sóng nước dao động.

Một chiếc thuyền giấy đang nổi trên mặt nước lúc này lắc lư dữ dội.

Thế nhưng bàn tay trắng bệch kia lại chính xác nắm lấy chiếc thuyền giấy này, tựa như nắm lấy một chiếc phao cứu sinh vậy.

Thuyền giấy lắc lư, quỷ dị là một chiếc thuyền giấy nhỏ bé như vậy lại không hề chìm xuống.

Khoảnh khắc tiếp theo.

Đầu của Liễu Tam đâm từ dưới nước lên, toàn thân hắn ướt sũng, trông như đã ngâm nước rất lâu, thế nhưng sau khi chui từ trong nước ra, hắn lại không hề hít thở lấy không khí trong lành, ngay cả một hơi thở hắn cũng không thở, cả người không chút thay đổi sắc mặt, chỉ là trong mắt lộ ra vài phần may mắn.

“Quả nhiên, giống như ta đã đoán, chiếc thuyền giấy này có thể nổi lên từ sâu trong Quỷ Hồ chứng tỏ Quỷ Hồ không thể nuốt chửng nó, có thể nổi trên mặt hồ chứng tỏ chiếc thuyền giấy này tuyệt đối không dựa vào lực nổi, mà là một loại sức mạnh linh dị không thể diễn tả bằng lời.”

“Nhìn bề ngoài là thuyền giấy, thực tế mà nói về khả năng chịu tải, chưa biết chừng còn vượt qua cả con thuyền gỗ nhỏ màu đen kia.”

Liễu Tam một tay nắm lấy chiếc thuyền giấy, dù hắn có dùng sức thế nào đi nữa cũng không thể ấn chiếc thuyền giấy này xuống nước.

Chiếc thuyền giấy này đủ sức chịu tải trọng lượng một mình hắn.

Vì thế, hắn được cứu rồi, tạm thời không còn nguy hiểm chìm xuống đáy hồ.

Nhưng tình hình vẫn không mấy lạc quan, vì Liễu Tam còn phải nghĩ cách rời khỏi nơi này, hắn không định cả đời trôi nổi trên mặt hồ này, hoặc là ở lại mảnh đất quỷ dị này.

“Có thể thử bơi lên bờ không?”

Liễu Tam nhìn về phía không xa.

Quỷ Hồ không phải là vô tận, cũng có điểm cuối, hơn nữa khoảng cách đến chỗ mình cũng không quá xa, dựa vào chiếc thuyền giấy bơi một đoạn đường có lẽ có thể lên bờ thoát khỏi Quỷ Hồ.

Nghĩ là làm.

Liễu Tam bắt đầu bơi.

Dựa vào lực nổi của một chiếc thuyền giấy, hắn cố gắng dùng phương pháp vụng về nhất để bơi lên bờ.

Mặc dù phương pháp này không nhất định hữu dụng, nhưng đây cũng là cách tốt nhất mà hắn có thể nghĩ ra lúc này, dù sao cơ thể hắn hiện tại vẫn đang ngâm trong nước hồ, trong tình huống này linh dị của bản thân hắn đã bị can thiệp và áp chế cực lớn, dù có thủ đoạn cũng không thể thi triển ra được.

Nhưng lúc này, những thay đổi xảy ra với Quỷ Hồ lại càng lúc càng lớn, mặc dù Quỷ Hồ vẫn yên bình một mảnh, nhưng ở bên ngoài lại không giống vậy.

Ngoài Thái Bình Cổ Trấn.

Phùng Toàn lúc này đang dùng xẻng vỗ vào nấm mộ, theo thói quen hắn đã xây một ngôi mộ cho hai người vô tội đã chết này, để lại một chút dấu vết để thuận tiện cho việc nhận dạng sau này, dù sao hắn không phải hung thủ, chôn xác cũng không phải vì muốn hủy thi diệt tích, nên không có gì phải chột dạ.

“Toi rồi.”

Tuy nhiên đúng lúc này, ông chủ Lưu đang ngồi xổm bên cạnh hút thuốc lại không biết từ khi nào đã đứng dậy, ông nhìn về phía xa, mày nhíu chặt lại.

“Cái gì toi rồi?” Phùng Toàn cũng nhìn theo ánh mắt đó.

Đó là một con sông, con sông kia kéo dài về phía Trung Châu Thị, tuy là buổi tối, nhưng mơ hồ có thể nhìn thấy đường nét của thành phố ở phía cực xa.

“Thứ đó quay lại rồi.” Ông chủ Lưu vô cùng nghiêm trọng nói.

Phùng Toàn không có Quỷ Nhãn, không thể nhìn trộm tình hình ở phía cực xa, hắn vẫn hỏi: “Rốt cuộc ông đang nói cái gì?”

“Quỷ Hồ, chính là mảnh Quỷ Hồ mà các người nhắc tới, nó thoát khốn rồi, sắp sửa xuất hiện rồi.”

Ông chủ Lưu nhận ra điều gì đó, lập tức chạy về hướng Thái Bình Cổ Trấn: “Nếu mảnh Quỷ Hồ kia xuất hiện, Thái Bình Cổ Trấn chắc chắn sẽ bị nhấn chìm, không được, tôi phải mau chóng đi chuẩn bị...”

Tốc độ ông chạy rất nhanh.

Chỉ nghe thấy một tràng tiếng bước chân dồn dập vang lên, chẳng mấy chốc, bóng dáng đã biến mất trong đêm tối, cả người cũng không còn tìm thấy đâu nữa.

“Quỷ Hồ thoát khốn? Sắp xuất hiện?” Phùng Toàn không ngu, lập tức nhận ra điều gì đó, hắn nhìn về hướng vừa rồi.

Khoảnh khắc tiếp theo.

Sương mù dày đặc xung quanh bắt đầu dâng lên, Phùng Toàn lập tức nhanh chóng tiến gần về phía nơi nghi là Quỷ Hồ xuất hiện.

Không nghi ngờ gì nữa, xuất hiện tình huống này chắc chắn là Dương Gian, Lý Quân bọn họ đã làm việc gì đó, gây ra hiện tượng đặc thù, hắn phải đi xem thử.

Tuy nhiên ở phía bên kia.

Ông chủ Lưu vừa mới trở về Thái Bình Cổ Trấn, còn chưa vượt qua cổng chào cũ kỹ kia, tiến vào khu nhà cũ của Thái Bình Cổ Trấn thì đã bị chặn lại.

Chặn ông lại là ông lão trông coi từ đường, tay cầm một chiếc đèn dầu lay động không yên, một con mắt trắng dã đảo qua đảo lại đầy bất an, đứng bất động ở giữa con đường đá xanh cũ kỹ, dường như đang đợi người ở đây.

“Xảy ra chuyện rồi.” Ông chủ Lưu cũng xách đèn dầu, ông vào thẳng vấn đề.

“Tôi biết, chờ những người khác chút nữa.” Ông lão một mắt chậm rãi nói, dường như đã biết trước tình hình bên ngoài.

Rất nhanh.

Trong con hẻm gần cổ trấn bước ra một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi, người đàn bà này trông rất già, hơn nữa phong cách ăn mặc cũ kỹ, có chút không phù hợp với xã hội hiện đại này, hơn nữa trên tay cũng xách một chiếc đèn dầu.

“Để mặc cho người bên ngoài làm càn, quả nhiên vẫn xảy ra vấn đề, lúc trước đáng lẽ nên ấn đám người đó vào trong nước sông dìm chết, tuy nói sớm muộn gì cũng xảy ra vấn đề, nhưng rốt cuộc cũng có thể kéo dài thêm mấy năm tháng mà, bây giờ tôi đi lại thì quần áo trong nhà ai giặt?”

Người đàn bà này lên tiếng, giọng không chỉ hơi khàn, mà lời nói cũng rất độc địa.

Ông lão một mắt hừ nhẹ một tiếng, tỏ vẻ rất không hài lòng: “Ngự Quỷ Giả bên ngoài một người cũng không được động, đây là quy củ.”

“Người thế hệ trước đều chết sạch rồi, còn giữ cái quy củ rách nát đó làm gì.” Người đàn bà cười khẩy, vô cùng phiền chán.

“Quy củ chính là quy củ, Thái Bình Cổ Trấn là sống nhờ quy củ, không có quy củ, thì cũng không còn Thái Bình Trấn nữa.” Ông lão một mắt không nói gì, chỉ sầm mặt lại.

Ông chủ Lưu lúc này chuyển đề tài hỏi: “Chỉ có ba chúng ta thôi sao?”

“Còn một người nữa.” Ông lão một mắt nói.

Lời ông vừa dứt, trên con đường đá xanh sau lưng, một người đàn ông cao lớn, không có ngũ quan không biết từ lúc nào đã xuất hiện một cách quỷ dị, và từng bước từng bước đi về phía này, hắn vẫn không thể nói chuyện, chỉ dùng tay vẽ nguệch ngoạc mấy chữ trong không trung: “Tôi đến rồi.”

“Mất nửa ngày mới gom được bốn người, đổi lại mười lăm năm trước, tùy tiện cũng có thể lôi ra được hai mươi mấy người, quả nhiên đàn ông trong trấn đều chết sạch rồi, lúc đầu tôi không nên gả vào cái nơi này, hại tôi suốt ngày phải giữ tiết hạnh thủ tiết.” Người đàn bà kia giọng điệu vẫn độc địa như cũ.

“Đi thôi.” Ông lão một mắt lạnh lùng nói.

Địa vị của ông dường như không đơn giản, có quyền quyết định.

Vừa lên tiếng, mặc dù người đàn bà kia có không tình nguyện thế nào thì cũng ngoan ngoãn đi theo phía sau.

Bốn người cùng đi về một hướng.

Nơi họ muốn đến là hướng Trung Châu Thị, ở vùng ngoại ô thành phố đó chính là nơi Quỷ Hồ tương ứng với thực tại.

Vốn dĩ chỗ đó chẳng có gì cả, chỉ là một mảnh đất hoang cỏ không mọc nổi.

Thế nhưng bây giờ.

Một mảng nước hồ mờ ảo lạnh lẽo đang hiện lên trên mặt đất, hơn nữa càng lúc càng rõ ràng, xung quanh thậm chí đã bắt đầu trở nên ẩm ướt.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1078
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »