Dương Gian nhận được rất nhiều thông tin hữu ích từ người đàn ông tên Lão Lý này. Những thông tin đó vô cùng mấu chốt và quan trọng, giúp cậu hiểu được đại khái tình hình ở tầng năm của Quỷ Bưu Cục.
Từ miệng Lão Lý, cậu biết được rằng tín sứ ở tầng năm đã ngừng gửi thư từ lâu. Chính vì phong thư màu đen này bị bỏ lại trong phòng 502, nên sự vận hành của Quỷ Bưu Cục không thể tiến hành bình thường, còn những tín sứ tầng năm trước kia cũng nhờ đó mà được sống yên ổn.
Một bộ phận tín sứ đi từ tầng bốn lên trước kia nhờ vậy mà có được sự tự do ngắn ngủi. Cũng có một số người chọn cách giống như Dương Gian, tiến vào phòng 502 cố gắng lấy đi phong thư màu đen để Quỷ Bưu Cục khôi phục bình thường, nhưng đáng tiếc là những người đó đều thất bại.
Sự giằng co kéo dài khiến Lão Lý cũng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.
Quỷ Bưu Cục đang mất kiểm soát.
Hậu quả do mất kiểm soát mang lại càng đáng sợ hơn, thế nên Lão Lý vẫn luôn chờ đợi một tín sứ có khả năng xử lý phong thư màu đen này.
Sự xuất hiện của Dương Gian không phải là ngẫu nhiên, mà là vì cậu có thực lực xử lý sự kiện linh dị trong phòng 502.
Nói một cách đơn giản, cậu đủ mạnh mẽ.
Những tín sứ trước kia có lẽ có vận may, trí tuệ, năng lực, nhưng thực lực lại kém hơn một chút, chỉ có thể để lại sự nuối tiếc rồi chết ở nơi này.
“Đúng rồi, ông có quen một người phụ nữ tên Ngân Tử không?” Dương Gian chợt hỏi.
“Đúng là có một người như thế. Cô ta cũng từng vào căn phòng 502 này, tôi có ấn tượng rất sâu sắc.” Lão Lý im lặng một lát, dường như đang hồi tưởng lại chuyện cũ.
Dương Gian nhìn đống thi thể tàn tạ đầy đất: “Cô ta chết rồi sao?”
Người phụ nữ lấy bí danh là Ngân Tử kia là nhân vật cấp đội trưởng do tổng bộ mặc định, thân thế bí ẩn, nghi ngờ đã là tín sứ của Quỷ Bưu Cục từ rất lâu. Nhưng hiện tại cô ta lại mất tích, không một ai biết cô ta ở đây, trước khi mất tích chỉ có Chu Đăng trên chuyến xe buýt linh dị là từng gặp qua.
“Không, cô ta không chết. Cô ta là người duy nhất không mang theo phong thư màu đen mà vẫn trốn thoát được khỏi căn phòng này. Sau đó thì tôi không bao giờ gặp lại cô ta nữa, cô ta cũng không xuất hiện ở tầng năm của Quỷ Bưu Cục.” Lão Lý nói.
“Là vậy sao...” Dương Gian nhíu mày.
Từ ý tứ trong lời nói của Lão Lý, không khó để phán đoán ra trước cậu, vị đội trưởng tên Ngân Tử kia cũng đã vào phòng 502, cũng cố gắng mang đi phong thư màu đen. Mặc dù cuối cùng thất bại, nhưng lại thành công sống sót, sau đó thì biến mất?
Lão Lý lại nói: “Có lẽ các tín sứ khác biết tung tích của cô ta. Tôi bị nhốt ở đây quá lâu, không thể bước ra ngoài, cho nên biết cũng không nhiều. Bây giờ cậu nên đi đi, tiếp tục nán lại chỉ càng thêm nguy hiểm.”
Lúc này.
Hiện tượng linh dị trong căn phòng này xuất hiện thường xuyên, lệ quỷ đang phục tô, nơi này trở nên cực kỳ hung hiểm, không thích hợp cho bất kỳ ai nán lại.
Dương Gian vì muốn hỏi thêm thông tin tình báo mà đã mạo hiểm nán lại rất lâu rồi.
Đây là lần thứ hai Lão Lý thúc giục.
“Tôi biết rồi, chuyện phong thư màu đen tôi sẽ xử lý.” Dương Gian không nói thêm nữa, cậu xoay người rời đi.
Lão Lý đứng giữa phòng khách, giống như một u hồn tách biệt với thế giới bên ngoài, bị nhốt ở đây không thể giãy giụa, không thể có được tự do, cảm xúc của ông ta đã bị mài mòn, kiên trì đến tận bây giờ chẳng qua là vì một niềm tin.
Có thể đến được tầng năm, và khi đó tình nguyện hy sinh bản thân để lại phong thư màu đen này, chắc chắn cũng có lý tưởng mà bản thân không thể không kiên trì.
Đây tuyệt đối không phải điều người bình thường có thể hiểu được.
Cũng như Tôn Thụy vậy, thân là người phụ trách Đại Hán Thị, thân phận địa vị đều không tầm thường, có thể mặc sức hưởng thụ cuộc đời, nhưng ông lại đặt cược mạng sống của mình vào tầng một của Quỷ Bưu Cục, chỉ vì muốn xử lý Quỷ Bưu Cục.
Rốt cuộc thì, có vài việc luôn cần có người làm.
Mà Lão Lý, Tôn Thụy, chính là loại người như vậy.
Trong các bức tranh sơn dầu, từng đôi mắt kia lại đang chằm chằm nhìn cậu, có ánh mắt vẫn tỏa ra ác ý, có ánh mắt thì đang đánh giá, cũng có những cái nhìn quỷ dị... Những người trong các bức tranh sơn dầu này đều là những tồn tại đã thoát ly khỏi Quỷ Bưu Cục thành công.
Là những tín sứ đỉnh cao nhất.
Nếu người trong bức tranh sơn dầu vẫn còn sống, đó chắc chắn là một vị Ngự Quỷ Giả ghê gớm.
“Những ánh mắt này, đều đang khát khao phục sinh sao?”
Quỷ Nhãn của Dương Gian chuyển động, chằm chằm nhìn vào bức chân dung nghi là cha mình: “Nếu sau ba phong thư ở tầng năm thật sự có thể phục sinh một người trong bức tranh sơn dầu, vậy ông có muốn phục sinh không?”
Người đàn ông trong bức tranh sơn dầu chuyển động ánh mắt, dường như đang đối mắt với Dương Gian.
Người trong tranh và người ngoài tranh có dáng vẻ giống nhau đến bảy tám phần, điều này đủ để chứng minh mối quan hệ giữa họ không hề bình thường.
“Nếu mình dùng một cơ hội vào việc phục sinh người, nghĩa là chuyến đi tầng năm của Quỷ Bưu Cục này của mình là uổng phí. Đến lúc đó mình lại phải quay về tầng một của Quỷ Bưu Cục, bắt đầu lại từ đầu... Điều này không đáng, nhưng nếu bỏ lỡ, có lẽ cả đời này mình sẽ không bao giờ có cơ hội phục sinh cha mình nữa.”
Dương Gian thầm nghĩ trong lòng.
Cậu không có bao nhiêu tình cảm với người cha đã khuất, cho dù có, một năm trở thành Ngự Quỷ Giả cũng đã mài mòn gần hết. Những gì còn sót lại chẳng qua chỉ là một chấp niệm, muốn có một kết quả tốt đẹp mà thôi.
Cuối cùng Dương Gian thu hồi ánh mắt với tâm trạng phức tạp.
Cậu không tiếp tục nhìn bức chân dung kia nữa.
Lúc này còn chưa phải là lúc nghĩ đến những chuyện đó, đêm nay vẫn chưa kết thúc, cậu nên tranh thủ cơ hội của đêm nay tiếp tục đi thám hiểm tầng năm của Quỷ Bưu Cục.
“Lúc trước Lão Lý nói, có một cái bình thủy tinh đựng mảnh thi thể ở trong một bức tranh sơn dầu, còn một cái ở phòng 501. Nhưng phòng 501 chắc chắn là có lệ quỷ, hôm nay mình không muốn trêu chọc thêm một con lệ quỷ nữa, trước tiên xem có tìm được cái bình thủy tinh trong tranh sơn dầu đó không đã.”
Dương Gian lại tiếp tục ngắm nghía các bức tranh sơn dầu, tìm kiếm những manh mối hữu ích.
Cuối cùng, cậu cũng tìm thấy.
Một bức tranh sơn dầu trông không mấy nổi bật.
Bức tranh đó treo ở góc tường, phủ đầy bụi bặm, đã bị bỏ hoang ở đó từ rất lâu. Nhưng trong bức tranh sơn dầu đó không có gì cả, chỉ có một căn phòng, trong phòng có đủ loại đồ vật kỳ quái.
Có bình hoa cắm hoa khô héo, bàn ghế cũ kỹ, con rối tàn khuyết, và cả khung cửa sổ bị đóng đinh bởi ván gỗ... Mà trên sàn nhà trong căn phòng cũ kỹ này, một cái bình thủy tinh đựng một cánh tay người chết đang nằm đó.
Dương Gian bước tới, không nói hai lời liền trực tiếp gỡ bức tranh sơn dầu đó xuống.
Cậu đưa tay chạm vào bề mặt của bức tranh.
Chuyện quỷ dị xảy ra, tay cậu đang biến mất, đồng thời trên bức tranh sơn dầu xuất hiện một bàn tay.
“Hóa ra là vậy, những bức tranh sơn dầu này đều là một không gian linh dị, có thể tiến vào, giống như Quỷ Họa lúc trước vậy.”
Cậu rút tay về, vì cậu không định tiến vào trong tranh sơn dầu vào lúc này, chỉ cần tìm được bức tranh này là được, đợi lát nữa an toàn rồi lấy cái bình thủy tinh đó cũng không muộn.
Tuy nhiên, ngay khi cậu rút tay về, cảnh vật trong bức tranh sơn dầu đột nhiên thay đổi.
Phần mép của bức tranh sơn dầu xuất hiện một bóng đen đáng sợ, cái bóng đó giống như một bóng người đang tiến vào căn phòng cũ nát này.
Sau đó, bàn tay Dương Gian thò vào cảm nhận được sự khác thường, dường như có một người bên trong đột nhiên chộp lấy mình.
Đúng vậy.
Không sai, Dương Gian nhìn thấy từ sâu trong đường nét bóng người màu đen một nửa kia trong bức tranh, một bàn tay đen mờ mịt đã phủ lên vị trí bàn tay của mình.
Đồng thời cơ thể cậu đang dần bị kéo vào trong bức tranh sơn dầu.
Không, không phải cơ thể đang bị kéo đi, mà là bức tranh sơn dầu đang chủ động áp sát lại, dường như muốn nuốt chửng cậu vào trong.
“Trong tranh này cũng có quỷ sao?”
Sắc mặt Dương Gian chùng xuống, cậu không do dự quá nhiều, trực tiếp bỏ luôn cánh tay này, tránh đêm dài lắm mộng.
Năng lực ghép nối thi thể của Quỷ Ảnh giúp cậu dễ dàng thoát khỏi sự trói buộc, một cánh tay bị để lại trong bức tranh sơn dầu, sau đó bị đường nét bóng người màu đen mờ mịt kia mang đi.
Cậu vận dụng năng lực của Quỷ Lừa Dối.
Cánh tay mới lại xuất hiện.
“Để chắc chắn hơn thì nên dùng Quỷ Thủ.” Dương Gian thầm nghĩ trong lòng.
Vừa rồi Quỷ Thủ đang cầm súng trường, cậu lo lắng đại sảnh tầng năm có chuyện bất ngờ, nên mới dùng bàn tay bình thường để thăm dò bức tranh sơn dầu.
Không ngờ đại sảnh không có bất ngờ gì, mà trong bức tranh sơn dầu ngược lại xuất hiện nguy hiểm.
“Mỗi bức tranh ở đây đều không thể xem thường, biết đâu đều ẩn giấu lệ quỷ không rõ lai lịch.” Dương Gian nhìn vị trí cái bình thủy tinh kia.
Ở tận sâu bên trong căn phòng cũ nát đó.
Điều này có nghĩa là cậu vươn tay vào cũng không thể chạm tới, muốn lấy được thì bắt buộc phải mạo hiểm tiến vào trong mới được.
Con quỷ trong bức tranh sơn dầu dường như không thể thoát khỏi tranh để ra ngoài, sau khi lấy đi một cánh tay của Dương Gian, cái bóng mờ mịt kia lại biến mất, bức tranh sơn dầu lại khôi phục dáng vẻ như trước.
Không còn cách nào.
Dương Gian chỉ đành mang nó về phòng 507 trước.
“Lý Dương, mở cửa.” Cậu đi tới trước cửa phòng.
“Đội trưởng?” Lý Dương rất cẩn thận mở ra một khe cửa, thậm chí đã chuẩn bị sẵn sàng để ra tay.
Khi thấy Quỷ Nhãn của Dương Gian và vũ khí linh dị trong tay cậu, anh mới tin chắc.
Quỷ dù có thể giả mạo Dương Gian, nhưng lại không thể giả mạo Sài Đao và Đinh Quan Tài.
“Trước đó đã xảy ra chuyện gì sao? Sắc mặt anh rất tệ.” Dương Gian hỏi.
Lý Dương hạ thấp giọng nói: “Đội trưởng, anh vào trước đi, bên ngoài có lệ quỷ lang thang, trước đó có lệ quỷ dùng giọng của anh bảo tôi mở cửa, suýt chút nữa đã vào được phòng, may mà tôi đã đánh lui được nó.”
Anh một tay cầm chiếc búa gỗ nhỏ dính máu, có thể tạm thời đánh lui lệ quỷ.
Mặc dù nhìn thì có vẻ tác dụng nhỏ, nhưng thực tế vào thời khắc mấu chốt lại có thể cứu mạng.
“Có chuyện này sao? Còn có lệ quỷ giả mạo tôi cố gắng xâm nhập phòng? Sao trước đó tôi không thấy lệ quỷ nào?” Dương Gian đứng ngoài cửa, cậu lại liếc nhìn ra sau một vòng.
Trong tầm nhìn của Quỷ Nhãn, không thu hoạch được gì.
“Thôi bỏ đi, cái nơi quỷ quái này chuyện lạ lùng gì cũng có thể xảy ra, tầng năm của Quỷ Bưu Cục đã xác định là có quỷ tồn tại ở tầng này, chỉ có thể cẩn thận hơn một chút thôi. Anh đặt bức tranh này trước đi, tôi quyết định đi thám hiểm tình hình tiếp.” Dương Gian đưa bức tranh sơn dầu cho Lý Dương mà không đi vào.
Cậu vào phòng cũng không có việc gì, thà tiếp tục ở bên ngoài còn hơn.
“Vừa rồi có manh mối gì không?” Lý Dương nhận lấy bức tranh sơn dầu hỏi.
“Cũng khá, tiếp xúc với người trong phòng 502 đã nhận được một số thông tin tình báo quan trọng, nhưng bí mật của tầng năm không chỉ có vậy.” Dương Gian nói sơ qua về tình hình tầng năm.
Lý Dương nghe xong cảm thấy khó tin.
Không ngờ tầng năm của Quỷ Bưu Cục lại còn xảy ra chuyện như vậy.
Tín sứ trước kia vậy mà tìm được một phương pháp không cần gửi thư, lại có thể thoát khỏi lời nguyền của Quỷ Bưu Cục, hơn nữa còn khiến các tín sứ vào tầng năm Quỷ Bưu Cục sau này đều không cần gửi thư nữa.
Xem ra trong số các tín sứ tầng năm này quả thực không ít nhân tài.
“Chỉ tiếc là, nhận thức của họ lúc đó tồn tại khiếm khuyết. Mặc dù phương pháp rất hữu dụng, nhưng tác dụng phụ lại càng lớn, chỉ là tín sứ trước kia không nhận ra mà thôi. Sự mất kiểm soát của Quỷ Bưu Cục hiện tại chính là có liên quan đến chuyện này.” Dương Gian nói.
“Được rồi, tình hình đại khái là vậy, tôi đi đây.”
Cậu để lại một số thông tin, rồi lại xoay người biến mất trong bóng tối ngoài cửa.
Theo việc phong thư màu đen hoàn toàn thoát ly khỏi phòng 502.
Lời nguyền đè nén trong Quỷ Bưu Cục ít nhất mười năm bắt đầu xuất hiện.
Khắp mọi nơi.
Từng con đường quỷ dị dẫn đến Quỷ Bưu Cục bắt đầu chính thức xuất hiện, mỗi con đường này xuất hiện đều đại diện cho sự tồn tại của một vị tín sứ tầng năm.
Mà sự tích lũy lâu dài.
Số lượng tín sứ tầng năm nhiều hơn so với tưởng tượng.
Tin đồn các tín sứ tầng bốn, tầng ba nói rằng tầng năm xảy ra vấn đề, nghi ngờ là toàn bộ đã chết, hiện tại xem ra đó là sai lầm.
Tín sứ tầng năm không hề chết, chỉ vì không cần gửi thư nữa, nên đã thoát ly khỏi Quỷ Bưu Cục, sinh sống ở khắp các thành phố trên cả nước, che giấu thân phận, cho nên tầng năm mới có cái ảo giác nhân đi lâu không còn người đó.
Tín sứ vào tầng năm sau này không thấy những người khác, hơn nữa phát hiện trong các căn phòng ở tầng năm tồn tại lệ quỷ, tự nhiên liền cho rằng tầng năm xảy ra vấn đề, người đều đã chết sạch.
“Sự vận hành của Quỷ Bưu Cục lại bắt đầu rồi, phong thư màu đen kia vậy mà thật sự bị tín sứ mới lấy được. Quả nhiên, chuyện lo lắng nhất trước kia vẫn xảy ra. Đã quá lâu không quan tâm đến Quỷ Bưu Cục, tưởng rằng sẽ mãi bình lặng, xem ra vận mệnh của tín sứ vẫn không cách nào thay đổi.” Trong một tòa nhà dân cư bình thường.
Một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi mặc đồ ngủ đứng trên ban công hút thuốc, lông mày nhíu chặt.
“Bố, mẹ bảo bố đừng hút thuốc trên ban công nữa, vào ngủ đi.” Lúc này một đứa trẻ dễ thương tầm mười tuổi chạy tới, kéo tay người đàn ông nói.
“Đi nói với mẹ con, bố hút xong điếu thuốc này sẽ vào ngủ.” Người đàn ông trung niên xoa xoa vầng trán hơi hói, rồi hoàn hồn cười nói.
“Không được lừa người.”
Đứa trẻ dễ thương này lại chạy đi ngay.
Người đàn ông trung niên búng ngón tay, vứt tàn thuốc vào thùng rác bên cạnh, rồi sắc mặt trở nên u ám: “Bất kể là ai, kẻ động vào phong thư màu đen dù tốt hay xấu, đều đáng chết. Lời nguyền của tín sứ đã kết thúc rồi, không nên tiếp tục nữa.”
Khoảnh khắc này, ông ta hạ quyết tâm, rồi xoay người quay trở vào trong nhà.
Đèn đuốc nhấp nháy.
“Vợ à, anh ra ngoài một chuyến.” Người đàn ông trung niên mặc đồ ngủ, đi dép lê, cứ thế bước ra khỏi cửa.
Mà ở một thành phố khác.
“Cái gì? Hai trăm tệ phí lái xe hộ, được, được, tôi đến ngay.” Một người đàn ông bôn ba vì cuộc sống, giữa đêm khuya lại chạy lái xe hộ.
Anh ta đã hơn bốn mươi tuổi, nhưng cuộc sống khiến anh trông vô cùng tiều tụy.
Tuy nhiên người đàn ông này không than mệt, vẫn đang nỗ lực phấn đấu.
Thế nhưng khi người đàn ông này đặt điện thoại xuống, cưỡi xe điện chuẩn bị xuất phát, lại bất ngờ nhìn thấy một con đường nhỏ quỷ dị xuất hiện trước mặt mình.
Cuối con đường.
Một tòa kiến trúc thời Dân Quốc thấp thoáng hiện ra.
“Nhiệm vụ của Quỷ Bưu Cục bắt đầu rồi?” Người đàn ông làm lái xe hộ này sững sờ một chút, một trải nghiệm đáng sợ đã bị bụi bặm vùi lấp bao năm dần dần hiện lên trong tâm trí.
“Tại sao lại cứ vào lúc này, ít nhất phải để tôi chạy xong đơn này chứ.”
Anh ta còn đang nghĩ đến việc kiếm hai trăm tệ kia.
“Không, không đúng, tôi là tín sứ tầng năm, tín sứ tầng năm chẳng phải đã không gửi thư từ lâu rồi sao?”
Anh ta lại nhớ ra, sau sự kiện lần đó, tín sứ tầng năm đã kết thúc nhiệm vụ gửi thư, mỗi người một phương, không bao giờ gặp lại nữa.
“Chẳng lẽ là có người đã lấy đi phong thư màu đen đó.”
Một vài chi tiết được anh ta nhớ lại.
Người đàn ông làm lái xe hộ lúc này sắc mặt trở nên dữ tợn: “Tôi rõ ràng đã nỗ lực sống như vậy, tại sao còn bắt tôi không được yên ổn, tại sao...”
Anh ta đặc biệt hung ác.
Đèn đường trên cả con đường chớp tắt, một sáng một tối.
“Không muốn để tôi sống yên ổn, tôi sẽ để các người không được chết tử tế. Hai trăm tệ tôi không kiếm nữa, coi như là mua mạng của các người.”
Sự tiều tụy trên mặt anh ta không còn nữa, lộ ra vẻ xám xịt như tử thi.
Người đàn ông làm lái xe hộ này cưỡi xe điện, quay đầu rời đi, anh ta dường như muốn đến một nơi nào đó, lấy một số thứ, và nhặt lại thân phận tín sứ.
Những chuyện tương tự như vậy còn rất nhiều.
Đa số tín sứ tầng năm đều che giấu thân phận người bình thường trong các đô thị.
Đây là một ước định của họ lúc đó.
Thân phận tín sứ không được bại lộ, cũng không được vận dụng sức mạnh linh dị, nếu không rất có khả năng không thể sống tiếp cuộc sống của người bình thường được nữa.
So với những trải nghiệm kinh hoàng khi gửi thư, họ rất sẵn lòng tuân thủ ước định này, quên đi thân phận tín sứ của mình.
Cho dù trong đô thị đã xuất hiện sự kiện linh dị, đều không liên quan đến họ, họ chỉ hy vọng được sống, sống thật tốt, sống một cuộc sống như người bình thường.
Đây là yêu cầu rất thấp rất thấp, cũng là ước vọng xa vời của tín sứ.
Cho nên họ đặc biệt trân trọng cuộc sống như vậy, cũng đặc biệt nỗ lực.
Nhưng sự xuất hiện của Dương Gian đã khiến tầng năm của Quỷ Bưu Cục vận hành trở lại, sự cân bằng nhân tạo bị phá vỡ.
Cậu lập tức trở thành mục tiêu công kích của mọi người.
Không liên quan đến đúng sai, thiện ác tốt xấu.
Tín sứ tầng năm nếu không muốn tiếp tục nhiệm vụ gửi thư thì chỉ có một lựa chọn, tiêu diệt Dương Gian, rồi mang phong thư màu đen gửi trả về phòng 502.
Tất cả các tín sứ đều đang hành động.
Và đều đang gác lại việc trong tay, chuẩn bị sẵn sàng, vội vã đến Quỷ Bưu Cục.
Tất cả những điều này, Dương Gian không hề hay biết, dù sao cậu cũng chỉ mới ngày đầu tiên lên tầng năm, không biết nước ở tầng năm sâu đến mức nào.
Thời gian dần trôi qua.
Nhưng vẫn còn vài tiếng nữa mới đến thời điểm sáu giờ đèn sáng của Quỷ Bưu Cục.
Tuy nhiên đã có tín sứ không thể kiềm chế được mà bước lên con đường đi đến Quỷ Bưu Cục rồi.
Trời sáng quá lâu.
Đêm dài lắm mộng, người lấy đi phong thư màu đen hiện tại đang ở trong Quỷ Bưu Cục, đây là một cơ hội tốt, cho dù trong Quỷ Bưu Cục sau khi tắt đèn có nguy hiểm, nhưng đối với tín sứ tầng năm mà nói thì nguy hiểm này cũng không phải là hoàn toàn không thể vượt qua.
“Đùng, đùng đùng!”
Một loạt tiếng bước chân gấp gáp mà nặng nề xuất hiện trên cầu thang cũ kỹ của Quỷ Bưu Cục.
Cầu thang thông thẳng từ tầng một đến tầng năm, không thể đi lên các tầng khác.
Có tín sứ tầng năm xuất hiện rồi.
Đó là một người đàn ông béo tốt, khoảng chừng năm mươi tuổi, mặc tạp dề khi làm việc, trên người mang theo mùi tanh của cá, dường như là một người bán cá, hơn nữa nhìn bộ dạng thì buổi tối vẫn đang tăng ca làm việc, vì trên tạp dề của anh ta còn vương lại vết máu tươi, vẫn chưa khô.
Anh ta tên Triệu Phong.
Thời còn trẻ anh ta là một chàng trai đẹp mã trưởng thành và đầy cuốn hút, nay năm tháng thúc người già, hiện tại chẳng qua chỉ là một người bán cá tầm thường mà thôi.
Nhưng vào lúc gửi thư, các tín sứ trước kia đã đặt cho anh ta một biệt danh.
Câu Hồn Sứ.
Biệt danh nghe có vẻ hơi trẻ trâu, nhưng hơn mười năm trước sẽ không có suy nghĩ như vậy.
Trái lại, biệt danh này đại diện cho thực lực và một sự công nhận giữa các tín sứ.
“Tiêu diệt tên tân binh này, còn có thời gian quay về giết nốt số cá còn lại, cũng không phải lần đầu làm chuyện như vậy, rất nhanh là có thể kết thúc.” Khuôn mặt béo mập của Triệu Phong không chút biểu cảm, trong tay xuất hiện một cái móc sắt đầy rỉ sét.
Giống như cái móc dùng để treo thi thể ở lò mổ vậy.