Hành Trình Văn Nghệ Của Bố Trẻ

Lượt đọc: 2199 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 926
Ước pháp tam chương, xảo độ trần thương (2/4)

❊ ❊ ❊

Còn muốn mượn tiền vàng của Hi Hi ư? Sao có thể như vậy được? Ngô Tĩnh Tĩnh vừa nghe thấy liền cao giọng phủ quyết: "Không được, con mượn tiền vàng của Hi Hi rồi, vậy sau này, số tiền mà Hi Hi vất vả kiếm được, chẳng phải đều phải đưa cho con dùng hết hay sao?"

Lan Hinh nhìn chằm chằm vào những đồng tiền vàng trong hộp báu nhỏ của Hi Hi, tay cũng không nỡ thu về. Nghe mẹ nói vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn điềm tĩnh của cô bé lại thoáng hiện lên vẻ lo lắng: "Nhưng mà, là Hi Hi muốn cho con mượn mà! Con, con muốn ăn cơm ở nhà Hi Hi."

Hi Hi nhìn trái nhìn phải, gãi gãi đầu, không biết nên nói gì cho phải.

"Có chuyện gì thế?" Dương Dật vừa hay đi ngang qua, thấy Lan Hinh và mẹ bé dường như sắp xảy ra mâu thuẫn, liền lên tiếng hỏi.

Sau khi Mặc Phi kể cho anh nghe đầu đuôi sự việc, anh liền cười cười nói: "Chuyện này ấy à! Dễ giải quyết thôi. Hinh Nhi, con mượn tiền vàng của Hi Hi để ứng phó lúc cấp bách, không phải là không thể!"

Trong lòng Lan Hinh dấy lên một tia hy vọng, cô bé nhìn Dương Dật đầy mong đợi.

Ngô Tĩnh Tĩnh lúc này cũng gật đầu, để Dương Dật xử lý chuyện này. Trong việc giáo dục con cái, Dương Dật và Mặc Phi dường như kiên nhẫn và có cách hơn cô.

"Chúng ta đề cao điều gì nào? Đó là thông qua sự nỗ lực của bản thân để đổi lấy thứ con muốn, những món ngon, niềm vui!" Dương Dật nói, "Mượn tiền tất nhiên là được, nhưng để con không quá phụ thuộc vào việc mượn tiền của Hi Hi, hoặc sau này Hi Hi mượn tiền con, rồi quên mất bản thân mình vẫn cần phải nỗ lực kiếm tiền... Điểm này phải biểu dương mẹ con, cô ấy nói rất đúng! Để ngăn chặn hiện tượng như vậy xảy ra, chúng ta phải có "ước pháp tam chương", thì con mới được phép mượn tiền vàng của Hi Hi!"

"Ước pháp tam chương là gì ạ?" Hi Hi tò mò hỏi.

Lan Hinh cứ gật đầu lia lịa ở đó, dường như cô bé chỉ muốn nhận được một kết quả là "cho phép" thật nhanh, Hinh Nhi còn muốn ăn đại tiệc nữa!

"Chính là có ba yêu cầu. Thứ nhất, trong một ngày không được mượn quá số lượng một đồng tiền vàng, nói cách khác là mỗi lần chỉ được mượn một đồng." Dương Dật nói.

Cái miệng nhỏ của Lan Hinh lại chu lên: "Nhưng mà, nhưng mà thế thì không phải con lại không được ăn cơm ở nhà chú nữa sao?"

"Tại sao lại nói là không được?" Dương Dật hơi thắc mắc, anh vẫn chưa biết chuyện lúc nãy Hi Hi nói muốn cho Lan Hinh mượn hai đồng tiền vàng, lời nói này đã làm Lan Hinh hiểu lầm, nhưng không sao, Dương Dật bắt đầu tính cho Lan Hinh xem, "Con đã có một đồng tiền vàng rồi, đúng không?"

Lan Hinh gật đầu.

"Tiếp theo, trước khi ăn cơm, con làm bài tập thật nghiêm túc, chẳng phải có thể cùng Hi Hi kiếm được đồng tiền vàng thứ hai sao?" Dương Dật cười nói, "Có hai đồng tiền vàng rồi, chẳng phải con lại có thể mượn Hi Hi một đồng nữa sao?"

"Đúng rồi!" Hi Hi lập tức phản ứng lại, liên tục gật đầu.

Lan Hinh phản ứng chậm hơn một chút, cô bé xòe những ngón tay nhỏ ra, tính toán một hồi rồi mới gật đầu.

"Được rồi, yêu cầu thứ nhất không vấn đề gì. Chúng ta nói tiếp yêu cầu thứ hai, đồng tiền vàng mượn được phải trả lại trong ngày." Dương Dật nhẹ nhàng nói, "Đây cũng là vì lo con kéo dài thời gian quá lâu rồi quên mất việc trả lại tiền vàng."

Lan Hinh ngạc nhiên ngẩng cái đầu nhỏ lên, hỏi: "Nhưng mà, nhưng mà con còn tiền đâu mà trả cho Hi Hi ạ?"

Lan Hinh chỉ muốn sống dựa vào trợ cấp, một ngày chỉ có thể dựa vào việc làm bài tập để kiếm một đồng tiền vàng đó thôi!

Hi Hi ở bên cạnh chớp chớp mắt, lúc này cô bé cũng đang vắt óc suy nghĩ. Cô bé cảm thấy chỉ một đồng tiền vàng mà cứ phải đuổi theo người ta đòi thì quá nhỏ mọn, huống hồ đây lại là bạn nhỏ của mình, bạn thân nhất nữa chứ.

"Ba ba, hay là không cần Hinh Nhi trả nữa đi? Con không sao đâu, con vẫn còn ba đồng tiền vàng, hi hi, có thể xin ba ba một con búp bê rồi!" Ngón tay nhỏ của Hi Hi chọc chọc vào những đồng tiền vàng trong hộp báu nhỏ của mình, thậm chí còn lộ ra vẻ mặt sung sướng.

Lan Hinh vừa nghe thấy liền cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian. Cô bé vui mừng khôn xiết quay sang ôm chầm lấy Hi Hi, vui vẻ nói: "Hi Hi, tớ thích cậu nhất! Sau này, sau này cậu mượn tiền tớ, tớ cũng không cần cậu trả nữa!"

Dương Dật chính là lo lắng vấn đề này, hơn nữa, anh bắt Lan Hinh trả nợ trong ngày cũng là có mục đích cả đấy!

"Như vậy thì không được, yêu cầu thứ ba của chúng ta, yêu cầu cuối cùng, chính là có vay có trả, lần sau mới dễ vay!" Dương Dật kiên quyết chặn đứng mọi lỗ hổng muốn lười biếng của Lan Hinh, "Hi Hi, con cũng không được nuông chiều Hinh Nhi, như vậy sẽ làm cô bé hình thành thói quen xấu đấy!"

Dương Dật không đợi Lan Hinh buồn bã, liền cười đưa ra một gợi ý cho cô bé: "Hinh Nhi, thực ra con hoàn toàn có khả năng trả cho Hi Hi một đồng tiền vàng ngay tối nay mà! Giả sử sau khi ăn cơm tối xong, ừm, còn phải đi dạo một chút, sau đó con theo chú Dương tập một chút võ công mà Hi Hi vẫn tập mỗi sáng, tập luyện một tiếng đồng hồ là có thể trả sạch một đồng tiền vàng này. Tập hai tiếng đồng hồ thì sau khi con trả xong nợ cho Hi Hi, vẫn còn dư lại một đồng tiền vàng nữa."

Đây cũng chính là mục đích chính của Dương Dật, anh muốn mượn cơ hội này để khích lệ Lan Hinh, người vốn luôn không chịu tập thể dục, sẵn sàng dùng việc tập luyện để đổi lấy tiền vàng.

Lan Hinh do dự. Một bên là món ngon mà cô bé hằng mong đợi, một bên là việc tập luyện mà cô bé cảm thấy thật vất vả, thật khó lựa chọn quá!

Hi Hi lại ở bên cạnh ngưỡng mộ nói: "Oa, Hinh Nhi, cậu còn có thể kiếm tiền vàng như vậy nữa! Ba ba tớ bảo tớ tập luyện cũng không có tiền vàng đâu."

Sau một hồi giằng co, khao khát món ngon vẫn chiếm ưu thế. Lan Hinh nũng nịu một chút rồi cuối cùng cũng gật cái đầu nhỏ, nói: "Được thôi, vậy, vậy con muốn luyện võ công để trả tiền cho Hi Hi."

Dương Dật nở nụ cười, chưa kịp khích lệ Lan Hinh thì Hi Hi đã phấn khích ôm hộp báu nhỏ của mình nhảy cẫng lên, vui vẻ nói: "Hinh Nhi, vậy, vậy thế là cậu có thể ăn cơm ở nhà tớ rồi nhé!"

Lan Hinh cũng vui mừng cười với Hi Hi, hai cô bé lại nhảy nhót tưng bừng.

Tuy nhiên, dưới sự khích lệ của món ngon, Lan Hinh không quên "chuyện chính". Cô bé xin Hi Hi một đồng tiền vàng, cẩn thận đặt chung với số tiền vàng đang giấu trong cặp sách của mình, sau đó quay đầu gọi Hi Hi: "Hi Hi, chúng ta mau làm bài tập đi! Sắp được ăn cơm rồi!"

Hai cô bé hăm hở ngồi vào bàn học nhỏ của mình, mở sách giáo khoa và vở bài tập ra.

Dương Dật và mọi người đứng một bên hài lòng nhìn một lúc, Ngô Tĩnh Tĩnh còn không nhịn được mà khẽ cảm thán: "Vẫn là anh có cách, chỉ một lát đã khiến cả hai đứa đều chịu khó học bài và tập luyện."

Dương Dật mỉm cười nhẹ, khẽ giải thích: "Thực ra đôi khi chúng ta đừng vội nói không với trẻ con. Đa số mọi việc, trong những điều kiện nhất định, vẫn có thể tạo ra tác động tích cực!"

Giống như việc mượn tiền, ăn cơm này, đừng vội phủ định. Chúng ta cần nhớ rằng, mục đích chính của cả bộ cơ chế này không phải là ngăn cản trẻ làm gì, mà là khích lệ trẻ làm điều đó. Chỉ cần có thể đạt được mục đích chính của chúng ta, thì những vấn đề nhỏ này, chúng ta đều có thể linh hoạt giải quyết."

Dương Dật nói xong liền quay lại bếp xào rau, rất nhanh, mùi thơm của món ăn đã bay đến gian phòng bên. Lan Hinh trước bàn học, dưới sự khích lệ của thành quả có thể ngửi thấy được, vẫn rất chăm chỉ làm bài tập.

Phải nói rằng Lan Hinh cũng là một đứa trẻ rất thông minh. Trước đây con bé không thích làm bài tập, thành tích sa sút, đó chỉ là vì con bé quá lười biếng mà thôi!

Bây giờ cô bé sột soạt viết bài, không hề qua loa, càng không cần chép của Hi Hi. Trình độ bài vở lớp một này sao có thể làm khó được Lan Hinh?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:923
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »