Hành Trình Văn Nghệ Của Bố Trẻ

Lượt đọc: 1949 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 881
Khiến Tiểu Vi tỷ tỷ mở lời (3/3)

❊ ❊ ❊

Lan Hinh vốn không thích Vu Tiểu Vi cho lắm, nhưng vừa rồi lúc đang học, cô bé đã nảy sinh sự hứng thú lớn đối với Vu Tiểu Vi: Một người không thích nói chuyện, tại sao có thể đọc sách hay đến thế chứ?

Thế là, sau giờ học, Lan Hinh đang chuẩn bị cùng Hi Hi về nhà liền đi theo Hi Hi đến bên bục giảng. Cô bé chán nản quay đầu lại, nhìn thấy Vu Tiểu Vi đang ngồi yên lặng một bên thu dọn đồ dùng học tập của mình, đôi mắt bỗng chốc sáng rực lên.

Lan Hinh vẫn như trước kia, tự nhiên làm quen, sán lại gần rồi nhiệt tình hỏi: "Tiểu Vi tỷ tỷ, sao chị đọc sách hay thế ạ? Có phải chị từng luyện qua rồi không?"

Sự nhiệt tình ấy khiến Vu Tiểu Vi có chút hoảng sợ. Nghe giọng nói oang oang của Lan Hinh, cô bé không kìm được mà rụt người ra sau, vừa ngạc nhiên vừa có chút sợ hãi nhìn đối phương.

Tuy nhiên, ánh mắt nhiệt tình của Lan Hinh, cộng thêm thân hình hơi mập mạp cùng gương mặt ngây ngô đáng yêu kia rõ ràng không có chút sát thương nào, nỗi sợ hãi trong lòng Vu Tiểu Vi cũng dần dần tan biến.

Hi Hi đang thất vọng trở về từ chỗ giáo viên, cô bé đi tới. Lan Hinh bĩu cái miệng nhỏ nhắn mách lẻo với bạn: "Hi Hi, Tiểu Vi tỷ tỷ lại không nói gì nữa rồi, cậu ấy không thèm để ý tớ."

"Tại sao vậy? Hinh Nhi, cậu đã nói gì với Tiểu Vi tỷ tỷ thế?" Hi Hi tò mò hỏi.

"Tớ chỉ là, tớ chỉ là hỏi cậu ấy có từng luyện qua chưa thôi!" Lan Hinh lầm bầm, "Tớ thấy cậu ấy đọc sách rất hay."

Hi Hi quay đầu nhìn Vu Tiểu Vi, lại nhìn Lan Hinh. Cô bé nỗ lực suy nghĩ, cuối cùng tìm ra một lý do liền nói với Lan Hinh: "Vậy, Hinh Nhi, có phải cậu vẫn chưa giới thiệu bản thân không?"

"Tại sao phải giới thiệu bản thân chứ?" Lan Hinh thắc mắc hỏi.

"Bởi vì, nếu cậu không giới thiệu bản thân thì Tiểu Vi tỷ tỷ làm sao biết cậu là ai? Có khi cậu ấy không nhớ ra cậu đâu!" Hi Hi nói như lẽ đương nhiên.

Ánh mắt của Vu Tiểu Vi từ trên mặt Lan Hinh chuyển sang gương mặt của Hi Hi. Nhìn dáng vẻ nhiệt tình dạt dào của Hi Hi, cô bé dường như có chút do dự.

"Tiểu Vi tỷ tỷ, em tên là Hi Hi, tên đầy đủ là Dương Hi, nhưng chị có thể gọi em là Hi Hi. Còn đây là Lan Hinh, chị cũng có thể gọi cậu ấy là Hinh Nhi. Lúc trước chúng em còn va phải chị đấy! Chị còn nhớ không?" Hi Hi nhiệt tình giới thiệu.

Vu Tiểu Vi không quá muốn kết giao bạn mới, cô bé theo bản năng muốn né tránh. Tuy nhiên, nhìn gương mặt cười đáng yêu của Hi Hi, cô bé lại thấy ngại ngùng.

"Chị nhớ." Vu Tiểu Vi khẽ gật đầu, cô bé nhích người đứng dậy khỏi chỗ ngồi, kéo kéo gấu áo bị che dưới chiếc áo khoác đồng phục, bên trên có một bông hoa mẫu đơn được thêu cực kỳ xinh đẹp, không nhịn được nói: "Chỗ này vá xong rồi!"

Lan Hinh nhảy lên một cái, phấn khích kêu lên: "Tớ cũng nhớ rồi, tớ còn làm rách áo của cậu nữa!"

"Oa, trên áo của chị cũng vá một bông hoa nhỏ kìa!" Hi Hi tìm kiếm trên áo mình một chút, tiếc nuối nói: "Nhưng hôm nay em không mặc áo có hoa nhỏ."

Tiếp đó, Hi Hi lại ngưỡng mộ vươn dài cổ để nghiên cứu bông hoa nhỏ trên áo của Vu Tiểu Vi, miệng còn phát ra những tiếng cảm thán: "Tiểu Vi tỷ tỷ, bông hoa trên áo chị đẹp quá! Còn đẹp hơn cả của em nữa!"

Việc Hi Hi sán lại gần khiến Vu Tiểu Vi có chút không thoải mái, cô bé vốn quen giữ khoảng cách với người khác, thế nhưng lời khen ngợi của Hi Hi lại khiến cô bé không kìm được mà cảm thấy vui vẻ.

"Đây là mẹ em làm đấy!" Vu Tiểu Vi ưỡn cái ngực nhỏ lên, nói khẽ.

"Mẹ của chị lợi hại quá!" Hi Hi nói, Lan Hinh ở bên cạnh cũng phụ họa theo.

Nhờ một bông hoa nhỏ, Vu Tiểu Vi cuối cùng cũng đã gần gũi hơn với Hi Hi một chút, ít nhất không còn giống như lúc trước, không muốn nói chuyện... Mặc dù bây giờ cô bé vẫn còn chút đề phòng và cũng không nói nhiều.

"Tiểu Vi tỷ tỷ, vừa rồi Hinh Nhi còn hỏi chị, bảo là chị có từng luyện qua cách đọc sách không đấy!" Hi Hi có trí nhớ tốt, không hề quên chuyện của Lan Hinh.

Bản thân Lan Hinh đã quên mất tiêu, lúc này mới gật đầu mạnh mẽ: "Đúng, đúng vậy! Tớ hỏi đấy!"

"Em đi học lớp ngâm thơ, giáo viên dạy." Vu Tiểu Vi đáp lại ngắn gọn.

"Thì ra là vậy! Vậy giờ đến lượt em đặt câu hỏi nhé!" Hi Hi hào hứng nói, "Tiểu Vi tỷ tỷ, cái chị đọc lúc nãy, chính là cái chị đọc lúc trong giờ học ấy, ý nghĩa là gì vậy ạ? Em thấy hay lắm, chỉ là không hiểu được."

Vu Tiểu Vi thực ra trong lòng rất muốn từ chối việc tiếp tục trả lời câu hỏi, cô bé đâu phải máy trả lời câu hỏi, cũng không muốn nói quá nhiều. Thế nhưng, nhìn thấy đôi mắt to tròn long lanh của Hi Hi, ý định từ chối của cô bé lại không thể thốt ra được.

"Giáo viên nói, bài thơ đó là từ rất lâu rồi, lúc đó người ta vẫn còn nói văn ngôn, rồi ý nghĩa thì em vẫn chưa hiểu, sau này mới hiểu được." Vu Tiểu Vi do dự một lúc, vẫn nói ra.

"Cậu học lớp ba rồi mà vẫn không hiểu sao?" Lan Hinh hỏi.

Vu Tiểu Vi lắc đầu: "Giáo viên nói, em lớn lên sẽ học được, rồi sẽ hiểu được ý nghĩa của nó."

Vu Tiểu Vi không giống Hi Hi, cô bé không có ham muốn tìm tòi mạnh mẽ, hơn nữa, cô bé cũng không phải kiểu trẻ con thích truy hỏi, giáo viên nói gì thì cô bé chỉ biết nghe đó.

"Được rồi, Tiểu Vi tỷ tỷ cũng không biết." Hi Hi có chút tiếc nuối.

"Xin lỗi..." Vu Tiểu Vi cảm thấy mình không giúp được gì, có chút áy náy.

"Không cần nói xin lỗi đâu ạ! Hi hi!" Hi Hi chủ động nắm lấy tay Vu Tiểu Vi, tươi cười rạng rỡ nói với đối phương, "Vừa rồi thầy Lại cũng nói với em như vậy, bảo là em lớn lên mới hiểu được."

Vu Tiểu Vi bị nắm tay, có chút thụ sủng nhược kinh. Đối diện với sự nhiệt tình này của Hi Hi, cô bé có chút chân tay luống cuống. Thế nên, chỉ thấy Vu Tiểu Vi ngơ ngơ ngác ngác đứng tại chỗ, cúi đầu nhìn bàn tay đang được Hi Hi nắm lấy.

Hi Hi nói bằng chất giọng trong trẻo: "Nhưng mà, em có thể hỏi ba em, ba em biết nhiều chuyện lắm, chắc chắn ba sẽ biết nó có ý nghĩa gì!"

"Chờ em hỏi ba em xong, em sẽ nói cho Tiểu Vi tỷ tỷ biết ý nghĩa của nó nhé!" Vu Tiểu Vi nghe thấy lời của Hi Hi, không kìm được ngẩng đầu lên, nhìn Hi Hi.

Cô bé nhìn thấy ánh mắt chân thành của Hi Hi, trong chốc lát có chút không biết phải đáp lại như thế nào.

"Ôi dào, quản nó có ý nghĩa gì chứ!" Lan Hinh kêu lên, "Chẳng có gì thú vị cả!"

Lan Hinh chẳng có hứng thú đi tìm hiểu ý nghĩa của bài thơ đó, mặc dù nghe thì rất hay, nhưng cũng rất thâm sâu nữa! Lan đại tiểu thư đi học, học tập đã thấy rất tốn não rồi, lấy đâu ra thời gian mà bận tâm chuyện khác.

"Không được đâu, ba em nói, không hiểu thì phải hỏi, không thể không hiểu mà giả vờ như hiểu!" Hi Hi buông tay Vu Tiểu Vi ra, quay đầu nghiêm túc nói với Lan Hinh.

"Thì được rồi, cậu kể cho Tiểu Vi tỷ tỷ nghe là được chứ gì! Nhưng mà, cậu lại không quen Tiểu Vi tỷ tỷ, cậu đi đâu để tìm cậu ấy đây?" Lan Hinh đúng là có vài mặt khá thông minh.

"Đúng nhỉ, Tiểu Vi tỷ tỷ, chị học ở đâu vậy?" Hi Hi nói, "Em với Hinh Nhi đều học lớp một ba!"

Vu Tiểu Vi chịu ảnh hưởng từ cảm xúc tích cực của Hi Hi và Lan Hinh, liền buột miệng nói: "Em học lớp ba sáu..."

Hôm nay cô bé thực sự đã nói rất nhiều rất nhiều lời, bình thường giao tiếp với các bạn trong lớp, ba ngày cô bé cũng chưa chắc nói được nhiều như vậy!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:875
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »