Hành Trình Văn Nghệ Của Bố Trẻ

Lượt đọc: 1856 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 829
Cấp Hi Hi sách giáo khoa bọc bìa sách (2/3)

❊ ❊ ❊

Dương Dật tung ra chương trình "Trung Hoa Hảo Thanh Âm" mục đích chính vẫn là muốn giúp đỡ Thiên Lý Xuyên Thụ, nhưng anh không ngờ rằng, Mặc Phi lại trở thành fan hâm mộ trung thành của chương trình này.

Lần phát sóng đầu tiên tuần trước, Mặc Phi đang trên máy bay nên không xem được, lần này tập hai phát sóng, cô chắc chắn không bỏ lỡ! Ban ngày đưa Hi Hi đến trường làm thủ tục nhập học, buổi tối cô đã sớm ngồi chầu chực trước tivi, chờ đợi chương trình lên sóng.

Dương Dật đang ở cạnh "lâu đài", trên chiếc bàn trà vừa được dời ra ngoài, cùng con gái bọc bìa cho mấy cuốn sách giáo khoa mới nhận.

"Nếu con muốn sách giáo khoa dùng lâu rồi vẫn có thể mới tinh, đẹp đẽ như bây giờ, thì phải dùng giấy bọc nó lại." Dương Dật cầm một tờ giấy bìa cứng chất lượng cao, giá tiền chưa chắc đã rẻ hơn sách giáo khoa, nói với Hi Hi.

Kỹ năng này, vẫn là nhờ tiền thân của Dương Dật thời nhỏ đã nắm vững! Hồi đó nhà nghèo, Dương Sùng Quý không có tiền mua nhiều sách cho hai anh em họ, hồi Dương Dật học tiểu học, Dương Hoan vẫn chưa sinh ra. Cho nên sách giáo khoa của Dương Dật phải cẩn thận giữ gìn, đợi đến lúc Dương Khánh đi học, có thể dùng tiếp, điều này tiết kiệm được một khoản tiền học phí kha khá!

Người mẹ khéo tay Đổng Nguyệt Nga đã dạy Dương Dật cách bọc bìa sách, mà Dương Dật cũng khá có chí khí, anh không những bọc bìa cẩn thận, mà còn "yêu quý" những cuốn sách đó, từ lúc khai giảng đến cuối kỳ, anh không hề đặt bút viết lên sách một nét nào, đến lúc Dương Khánh dùng, vẫn mới như nguyên trạng...

Trước kia tác dụng của việc bọc bìa sách là hy vọng sách giáo khoa có thể tuần hoàn sử dụng, bây giờ điểm xuất phát của việc Dương Dật bọc bìa cho Hi Hi lại thay đổi, biến thành hy vọng sách giáo khoa có thể giữ được sự sạch sẽ, tốt nhất là không bị cong mép.

Hi Hi đầy hứng thú đứng bên cạnh nhìn, hai bàn tay nhỏ bé ấn trên mặt bàn trà, tất nhiên, cô bé không ngồi yên được, cũng không muốn đứng im lặng, cơ thể nhẹ nhàng lắc lư theo cái mông nhỏ.

"Con không muốn sách giáo khoa dùng được mấy ngày đã trở nên rất xấu, đúng không?" Dương Dật vừa cẩn thận đo đạc kích thước, vừa cười hỏi Hi Hi.

"Không muốn trở nên xấu xí đâu ạ." Hi Hi đương nhiên lắc đầu, cô bé cười khúc khích, nói: "Con không phải là em trai, chỉ có em trai mới làm hỏng sách thôi!"

Mặc Phi bên cạnh nghe thấy, nhịn không được cười bảo: "Lại đổ lỗi cho em trai con. Anh Dương này, em nói cho anh biết, anh bọc bìa sách cho Hi Hi em không phản đối, nhưng anh đừng có bắt con bé giống anh, cái gì cũng phải đối xứng, cái gì cũng phải chỉnh tề, sạch sẽ ngăn nắp nhé!"

Hi Hi quay đầu lại, nép sát vào người bố, làm mặt quỷ với mẹ. Cô bé rất thích nhìn bố mẹ cãi nhau một cách yêu thương, tất nhiên, lần nào bố cũng thua, hình như lần nào bố cũng không cãi lại mẹ, Hi Hi thương bố nên lúc này sẽ đứng ra bênh vực.

Dương Dật quay đầu nhìn thoáng qua Tiểu Đồng Đồng vẫn đang chơi trong lâu đài, nhóc con bây giờ đã có bạn chơi rồi, lâu đài của thằng bé vì hiệu ứng khép kín, đã thu hút Tiểu Quai và các bạn của nó, những chú mèo vốn độc lập đều tụ tập lại, tìm được "chỗ nằm" thoải mái cho riêng mình trên những chiếc gối mềm mại.

"Em trai con lớn lên cũng sẽ biết yêu quý sách thôi." Dương Dật cười nói, "Nếu thằng bé không biết, con là chị thì phải dạy dỗ nó, bảo với nó rằng: Em trai, sao em có thể nghịch ngợm như vậy, làm sách xấu hết cả rồi!"

Hi Hi cảm thấy bố bắt chước giọng điệu của mình rất thú vị, không nhịn được cười khanh khách, cười đến mức người ngả nghiêng, còn loạng choạng đổ người vào lòng bố.

Bìa sách Dương Dật bọc vẫn rất đẹp, sau khi bọc xong, bìa sách như được làm lại một lần nữa, trở thành tông màu rất thuần khiết, phía trên là màu trắng, phía dưới là màu kaki, tỷ lệ giữa màu trắng và màu kaki khoảng một phần ba.

Nhìn như vậy, khí chất của cả cuốn sách đều được nâng tầm!

"Đẹp không?" Dương Dật đưa cuốn sách giáo khoa đầu tiên đã bọc xong cho Hi Hi.

"Đẹp ạ!" Cô bé vui vẻ nhận lấy, sờ vào tấm bìa hơi thô ráp một chút nhưng không mất đi sự mịn màng và độ bóng, đáp lời giòn giã.

Vẻ mặt không muốn rời tay của cô bé khiến Dương Dật tràn ngập cảm giác thành tựu.

"Vẫn chưa xong đâu." Dương Dật đòi lại cuốn sách đã bọc từ chỗ Hi Hi.

Tiếp đó, chỉ thấy Dương Dật cầm lấy một chiếc bút tiểu khải đã được chuẩn bị sẵn trên bàn, chấm vào màu trắng đã pha sẵn, ở phần giữa của bìa sách, cũng chính là nơi có màu nền kaki, viết lên hai chữ "Ngữ văn" không lớn không nhỏ bằng chữ tiểu khải.

Trình độ thư pháp bằng bút lông của Dương Dật chỉ ở mức trung bình, nhưng vẫn đủ để qua mắt người thường, cho nên có hàng chữ trắng này, tấm bìa đã được nâng lên một tầm cao mới, tạo cho người ta cảm giác đây chính là bìa sách Ngữ văn!

"Có muốn viết tên con lên đây không?" Dương Dật vẫn chưa thỏa mãn, chỉ vào phía dưới hai chữ "Ngữ văn", cười nói.

"Muốn ạ, rồi chỗ này còn phải vẽ thêm bông hoa nhỏ, như thế mới đẹp!" Hi Hi chui vào lòng bố, đầy hứng khởi nói.

Dương Dật có chút ngạc nhiên, anh không ngờ con gái mình lại có thể suy một ra ba, tự nghĩ ra ý tưởng cho mình!

---❊ ❖ ❊---

Ngay lúc hai bố con đang bọc bìa sách, tập hai của Trung Hoa Hảo Thanh Âm bắt đầu.

Mặc Phi vui vẻ vỗ tay, cô vội vàng ngồi lên chiếc ghế giám đốc đã được chuyển từ phòng làm việc của Dương Dật ra, xoay người lại, quay lưng về phía tivi, vừa chĩa điều khiển về phía sau để tăng âm lượng tivi, vừa cười hì hì nói với Dương Dật: "Hai người không ai được gợi ý cho em đâu đấy, em cũng muốn chọn mù (blind audition)."

Sự chú ý của Hi Hi bị mẹ thu hút, cô bé quay đầu lại, đầy hứng thú xem.

Dương Dật nhún vai, cười nói: "Thấy em hứng thú như vậy, hay là mùa sau để em đi làm huấn luyện viên nhé? Mùa này anh thấy em vẫn chưa tái xuất, không có thời gian, nên chưa sắp xếp cho em."

"Em thôi đi, so với thầy Lâm Khải Điền, thầy Phượng Tuệ Văn, thầy La Kiện, tư cách của em còn kém xa, trước đây em còn từng thỉnh giáo thầy La Kiện, làm sao có tư cách ngồi ngang hàng với thầy ấy để nói làm huấn luyện viên!" Mặc Phi xua tay.

"Cái đó thì không nói trước được, em cũng là một thế hệ thiên hậu của làng nhạc Hoa ngữ, hơn nữa danh tiếng đã truyền ra cả nước ngoài, ai dám nói em không có tư cách?" Dương Dật cười nói, "Hơn nữa đây là chương trình của nhà mình, có cho em lên hay không, chỉ là một câu nói của anh!"

"Sao có thể thế được! Làm vậy sẽ hủy hoại chương trình này đấy, em hy vọng chương trình này có thể thực sự giúp đỡ được những người hát hay. Nếu em muốn tham gia chương trình này... thì còn phải nỗ lực thêm vài năm nữa, ít nhất phải có danh tiếng và thực lực như Eason mới được." Mặc Phi có chút để tâm.

"Vậy thì vài năm nữa hãy tính, dù sao anh vẫn còn chương trình khác chuẩn bị cho em." Dương Dật cười nói.

"Ừm! Chúng ta xem chương trình đi!" Mặc Phi cười hì hì nói, "Em thấy làm khán giả cũng rất thú vị, em chọn mù trước tivi, không ai biết cả, sau đó chúng ta cùng đoán thử xem thí sinh nào về đội của huấn luyện viên nào, được không?"

"Em muốn đánh cược với anh à? Đã đánh cược thì phải có tiền cược đấy!" Dương Dật cười nói, "Anh có thể đảm bảo với em, anh hoàn toàn không biết gì về kết quả chương trình, anh chưa từng hỏi họ."

"Anh muốn cược gì?" Mặc Phi tò mò nhìn qua.

"Cược tối nay." Dương Dật nhìn Hi Hi bên cạnh, xác nhận cô bé không nhìn mình, liền cười gian tà làm động tác cởi quần áo với Mặc Phi, "Ai đoán sai nhiều hơn thì phải biểu diễn điệu nhảy này, được không?"

Mặc Phi đỏ bừng mặt, cô thẹn thùng quát: "Đáng ghét, anh nói cái gì trước mặt con trẻ thế hả!"

"Hai người đang nói gì thế ạ?" Hi Hi vẻ mặt ngây thơ.

"Bố mẹ nói là, tối nay ai đoán sai nhiều hơn, người đó sẽ phải nhảy điệu nhảy vẩy hành cho người kia xem, tí tì ta tí tì ta..." Dương Dật cố tình làm trò, vẩy vẩy hai tay, nói.

"Hi hi, hi hi!" Hi Hi ngây ngô, bị bố chọc cười.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:780
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »